Hướng Khải Vinh lại một lần nữa gọi điện, Hân Hân bắt máy.
Trong điện thoại vang lên một tiếng “alo” đầy sợ sệt. Hắn suýt nữa bẻ gãy luôn cây bút trong tay, cố nén cơn giận, dịu giọng hỏi:
“Tôi thấy bài viết dài đó, có phải là ý của mẹ cậu không? Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Hân Hân ấp úng:
“Không… không phải, chỉ là cảm thấy dù sao Tô Tiểu Triết cũng là em gái của tôi…”
Hướng Khải Vinh hận đến mức muốn chửi ầm lên — giờ thì biết là em gái rồi à?! Thế lúc tự mình chủ động tung tin thì sao?!
Hân Hân nói:
“Ngài Hướng, tóm lại là tôi có lỗi với anh. Về sau ngài đừng gọi điện cho tôi nữa, tôi cũng sẽ không cung cấp tin gì nữa đâu.”
Hướng Khải Vinh định thần lại, càng nói năng khách khí:
“Tôi biết rồi, sau này sẽ không quấy rầy cậu. Nhưng chuyện này tôi phải có lời giải thích với tòa soạn, ít ra cậu có thể nói cho tôi biết những gì trước đây ngươi tiết lộ có thật không?”
Hân Hân lưỡng lự:
“Có vài… vài điều là thật.”
Hướng Khải Vinh tức đến mức suýt bóp nát cái điện thoại — có vài điều là thật?! Sao không nói sớm?!
Hắn dường như quên mất, chính hắn là kẻ đã chắp vá thêu dệt tin tức kiểu nửa thật nửa giả ấy.
Hân Hân nói:
“Không còn gì nữa, tôi cúp đây.”
Trong đầu Hướng Khải Vinh bỗng lóe sáng, liền hỏi:
“Có phải Lâm Việt đã tiếp xúc với cậu rồi không?”
Hân Hân thất thanh:
“Không có! Không có!!”
Hướng Khải Vinh chắc chắn:
“Anh ta đã nói gì với cậu?”
Hân Hân hoảng loạn:
“Anh ấy không hề liên lạc với tôi! Tôi không nói với anh nữa! Tạm biệt!”
Hướng Khải Vinh vội vàng chặn lại:
“Cậu không hiểu cái giới này đâu, càng không hiểu những kẻ sống trong giới đó. Dù Lâm Việt có nói gì, cậu cũng phải tự mình cân nhắc, đừng để người ta lợi dụng làm súng bắn thay!”
Hân Hân hoang mang cúp máy, nhưng những lời Hướng Khải Vinh vẫn lởn vởn bên tai.
Có khi nào… mình thật sự chỉ là công cụ để người ta lợi dụng?
Trong cơn rối loạn, Hân Hân nhớ tới tấm thẻ phòng, khẽ thở phào một hơi.
Không sao, chỉ cần tấm thẻ ấy còn, thì đó chính là bằng chứng cho lời hứa của Lâm Việt với mình.
Hân Hân bước đến bàn học, kéo ngăn kéo ra.
Như thể một xô nước đá dội thẳng xuống đầu — Hân Hân chết sững.
Thẻ đâu? Thẻ đâu?!
Cậu ta kéo tung cả ngăn kéo, lật ngược lên, mọi thứ rơi vãi khắp sàn. Hân Hân quỳ xuống đất, điên cuồng bới tìm, nhưng tấm thẻ kia như đã bốc hơi.
...
Đêm tối trên phố, đèn xe lấp loáng.
Tô Tiểu Chu ngồi trong xe về nhà.
Hồi sớm, mẹ Tô khóc đến mức ngất lịm trên ghế sô-pha. Tô Tiểu Chu an ủi:
“Dì à, dì đừng đau lòng nữa. Ai mà ngờ Hân Hân lại thành ra thế này. Dì, để cháu rót cho dì cốc nước nhé?”
Nói xong, cô đứng dậy đi vào bếp, nhưng lại dừng trước cửa phòng ngủ nhỏ. Tay khẽ xoay nắm cửa — quả nhiên không khóa.
Cô bước thật nhẹ vào trong, đảo mắt nhìn quanh, lật thử trên bàn, kéo ngăn kéo ra xem.
Khóe môi Tô Tiểu Chu khẽ cong lên một nụ cười.
Ánh đèn đường lùi dần qua cửa kính xe.
Cô mở chiếc túi nhỏ mang theo bên mình, liếc vào bên trong. Tấm thẻ phòng đang nằm yên ở đó.
—
Chiều nay Lâm Việt mới có lịch làm việc, ban ngày liền ở nhà với Tô Tiểu Triết.
Công ty của Tô Tiểu Triết tổ chức cho toàn bộ nhân viên đi Saipan nghỉ Tết.
Tô Tiểu Triết tủi thân hỏi:
“Có phải bọn họ định sa thải em không thế?”
Cô nhân viên phòng nhân sự thương hại nói:
“Bọn chị cũng muốn dẫn em theo lắm, nhưng nếu có em đi cùng thì sẽ kéo theo một lũ paparazzi mất.”
Thế là Tô Tiểu Triết đành phải ở lại Thượng Hải. Nhưng cô lại tìm được sở thích mới: suốt ngày gõ gõ bàn phím trên máy tính. Hễ Lâm Việt đến gần định nhìn thử, cô lập tức đuổi ra ngoài.
Điện thoại Tô Tiểu Triết reo khi cô đang mải mê gõ chữ.
Lâm Việt nghe thay:
“Alo? Tiểu Chu à? Chờ chút.”
Anh bước vào thư phòng. Tô Tiểu Triết thấy anh liền vội vàng thu nhỏ cửa sổ.
Lâm Việt nói:
“Là điện thoại của Tiểu Chu.”
Tô Tiểu Triết nhận lấy:
“Alo, chị à?”
Lâm Việt ló đầu định nhìn màn hình, Tô Tiểu Triết dứt khoát tắt luôn màn hình máy tính.
Tô Tiểu Chu hỏi:
“Em đang ở nhà hả?”
Tô Tiểu Triết đáp:
“Ừ. Có chuyện gì vậy?”
Tô Tiểu Chu nói:
“Ba mẹ tới rồi.”
Tô Tiểu Triết giật mình ôm trán, Lâm Việt thì đầy vẻ nghi hoặc.
Cô lí nhí nói:
“… Hồi nãy tín hiệu không tốt, em nghe không rõ… Chị nói lại lần nữa được không?”
Tô Tiểu Chu bình tĩnh thốt:
“Thái Thượng Hoàng cùng Hoàng Thái Hậu thân chinh giá lâm.”
...
Tô Tiểu Chu và Tô Tiểu Triết đón được bố mẹ ở sân bay.
Tô bá bá cao 1m78, làm cán bộ cơ quan cả đời, lưng thẳng tắp, mặt vuông chữ điền, từ xa đã toát lên khí chất của một đảng viên gương mẫu.
Tô Tiểu Chu bước tới:
“Ba, mẹ.”
Tô Tiểu Triết rụt rè theo sau:
“Cháu chào bác trai, bác gái.”
Tô bá bá nhìn hai người, hừm một tiếng.
Tô bá mẫu cất lời:
“Tiểu Triết, con lại gầy đi rồi phải không?”
Tô Tiểu Triết vội xua tay:
“Không có, không có, con còn tăng cân nhiều ấy chứ.”
Tô bá bá nói:
“Lại còn muốn giảm cân nữa sao? Mấy đứa con gái các con chỉ biết giảm cân thôi.”
Tô Tiểu Triết không dám lên tiếng.
Tô Tiểu Chu nhận lấy vali từ tay Tô bá mẫu:
“Đứng ở đây nói chuyện làm gì, bốn người mình cứ ngây ra thế này, về nhà trước đã.”
Cả nhóm rời sân bay, ban đầu Tô bá bá định bắt taxi, Tô Tiểu Chu liền nói:
“Ba, không cần đâu, có xe rồi.”
Một chiếc xe Buick thương vụ dừng bên đường, một chàng trai trẻ xuống xe, mở cốp, nhanh nhẹn cất hành lý, rồi hỏi Tô Tiểu Triết:
“Chị Tiểu Triết, về nhà luôn hay đi ăn trước?”
Tô Tiểu Triết đáp:
“Về nhà trước đã.”
Tô bá bá và Tô bá mẫu nhìn nhau một cái.
Xe chạy êm trên cao tốc sân bay, hai bên đường là rừng cây xanh ngắt.
Tô Tiểu Triết ngồi ghế phụ, Tô bá mẫu liền hỏi:
“Tiểu Triết, cậu này là…?”
Tô Tiểu Triết vội nói:
“Con quên giới thiệu, đây là bạn con, Tiểu Hạ.”
Tiểu Hạ liền lễ phép:
“Dì, cứ gọi con là Tiểu Hạ là được.”
Tô bá mẫu nói:
“Làm phiền cháu quá.”
Tiểu Hạ vội xua tay:
“Không phiền ạ.”
Đến dưới lầu nhà Tô Tiểu Chu , Tiểu Hạ còn giúp đưa hành lý lên. Tô bá mẫu giữ lại mời uống trà, nhưng cậu nhất quyết từ chối, khách sáo mãi rồi mới rời đi.
Đóng cửa xong, Tô bá mẫu nói:
“Cậu Tiểu Hạ này khá lễ phép đấy.”
Tô Tiểu Chu đáp:
“Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều, đó là đồng nghiệp của Lâm Việt thôi.”
Tô Tiểu Triết lúc đang bưng trà, nghe vậy tay khẽ run lên.
Tô bá bá hừ một tiếng:
“Gọi đồng nghiệp đến giúp, còn mình thì không đến?”
Tô Tiểu Chu nhận lấy chén trà từ tay em, đặt trước mặt bố:
“Hôm nay anh ấy có việc.”
Tô Tiểu Triết nhỏ giọng bổ sung:
“Là đã sắp xếp từ trước rồi.”
Tô bá bá nhấp một ngụm trà, lại hừ một tiếng.
Tô bá mẫu liền hòa giải:
“Ông không phải bị say máy bay sao, đi nghỉ chút đi.”
Tô Tiểu Chu cũng nói:
“Đúng đó, ba vào nằm nghỉ, tối mình đi ăn bên ngoài.”
Tô bá bá biết bữa ăn tối nay chắc chắn là để gặp Lâm Việt, bèn đứng dậy vào phòng ngủ. Vừa vào đã cau mày:
“Tô Tiểu Chu ! Sao phòng con bừa bộn thế này?”
Tô Tiểu Chu nhún vai:
“Con gọi đó là phóng khoáng.”
Tô bá bá quát:
“Vào dọn ngay cho ba!”
Tô Tiểu Chu đành phải đi vào phòng.
Phòng khách chỉ còn Tô Tiểu Triết và Tô bá mẫu. Tô Tiểu Triết ngượng ngập:
“Con… con đi gọt cam nhé…”
Tô bá mẫu nói:
“Không cần, con ngồi xuống đã.”
Tô Tiểu Triết ngồi xuống sofa, cách Tô bá mẫu một khoảng. Theo thói quen muốn cầm gì đó, cô cầm cái cốc rồi lại vội vàng đặt xuống khi nhớ ra đó là chén trà của chú.
Tô bá mẫu hỏi:
“Dạo này vẫn ổn chứ?”
Tô Tiểu Triết gật đầu:
“Dạ, tốt ạ.”
Tô bá mẫu nói:
“Bác biết có những chuyện con không nói với chúng ta. Nhưng ít nhất con phải nói với Tiểu Chu, biết không?”
Tô Tiểu Triết vội lắc đầu:
“Không, không phải vậy.”
Nói xong mới nhận ra có chút hiểu lầm, vội vàng giải thích:
“Ý con là… không có chuyện gì con không thể nói với hai bác cả.”
Tô bá mẫu mỉm cười, lại khẽ thở dài:
“Tiểu Triết, từ nhỏ con đã vậy rồi, luôn sợ làm phiền hai bác.”
Tô Tiểu Triết cúi đầu, khẽ nói:
“… Con không có đâu.”
Trong phòng, Tô bá bá gọi Tô Tiểu Chu vào, mặt nghiêm nghị:
“Cái người tên Lâm Việt đó, rốt cuộc là thế nào?”
Tô Tiểu Chu đáp:
“Một ngôi sao Hồng Kông.”
Tô bá bá nói:
“Ba không hỏi cái này.”
Tô Tiểu Chu cười:
“Tối nay ba sẽ gặp trực tiếp. Với kinh nghiệm và mắt nhìn của ba, nhất định sẽ phân tích được rõ ràng.”
Tô bá bá hỏi:
“Con đã từng gặp anh ta chưa?”
Tô Tiểu Chu nói:
“Muốn không gặp cũng khó, quảng cáo của anh ấy ở khắp nơi.”
Tô bá bá nghiêm mặt:
“Tô Tiểu Chu , con nghiêm túc một chút. Chúng ta đang bàn chuyện của Tiểu Triết.”
Tô Tiểu Chu thở dài:
“Ba, con nói điều này, ba đừng giận. Bất kể Tiểu Triết quyết định thế nào, đó đều là lựa chọn của em ấy. Ba có thể không thích, nhưng xin đừng can thiệp.”
Tô bá bá nhíu mày:
“Không được. Tô Tiểu Chu , nhớ kỹ, Tiểu Triết là em gái con, con phải chăm sóc nó. Có những chuyện người trong cuộc dễ mù quáng, người ngoài nhìn mới rõ. Con là chị, càng nên chỉ cho em ấy cái gì nên làm, cái gì không.”
Tô Tiểu Chu há miệng định nói, nhưng lại ngậm lại.
Chiều ngủ dậy, khoảng năm giờ, cả nhà bắt taxi đến Tiểu Nam Quốc gần đó.
Lâm Việt đã đặt sẵn phòng riêng, mọi người ngồi vào lúc sáu giờ rưỡi.
Tô Tiểu Chu ghé tai hỏi em:
“Anh ấy có đến đúng giờ không?”
Tô Tiểu Triết cũng không chắc:
“Chắc là được…”
Tô Tiểu Chu nói:
“Em gọi điện thử đi.”
Tô Tiểu Triết gật đầu, định ra ngoài gọi.
Tô bá bá hỏi:
“Đi đâu thế?”
Tô Tiểu Triết lúng túng:
“Con… con đi xem đồ ăn lên chưa.”
Tô bá bá nói:
“Chưa gọi món thì lấy đâu ra đồ ăn.”
Tô Tiểu Triết vội đáp:
“Vậy mình gọi trước đi.”
Tô bá bá cau mày:
“Có phải Lâm Việt hôm nay không đến được?”
Tô Tiểu Triết quả quyết:
“Anh ấy nhất định sẽ đến.”
Tô bá bá nói:
“Không đến được thì phải nói sớm, khỏi để chúng ta chờ.”
Tô Tiểu Triết hạ giọng nhưng rất kiên định:
“Anh ấy nói sẽ đến.”
Tô bá bá ngạc nhiên. Từ trước tới nay, Tô Tiểu Triết chưa từng bày tỏ ý trái ý trước mặt ông.
Tô Tiểu Chu xen vào:
“Ba, ba đừng có thành kiến trước. Lâm Việt là người rất đáng tin, gặp rồi ba sẽ hiểu.”
Tô Tiểu Triết nói nhỏ:
“Con ra ngoài gọi điện.”
Phòng riêng ở Tiểu Nam Quốc cách âm rất tốt, nên bốn người bên trong không hề nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp ngoài hành lang.
Lâm Việt sốt ruột tìm phòng:
“809, 809…”
Anh thấy biển số 809, vội dừng lại, đưa tay kéo cửa.
Tô Tiểu Triết cũng kéo từ trong, nhưng không mở ra.
Cả hai đều sững sờ.
Tô Tiểu Triết nghĩ: Sao cửa nặng thế.
Lâm Việt lại nghĩ: Chắc phải đẩy ra.
Thế là anh dồn sức đẩy, Tô Tiểu Triết cũng ra sức kéo.
Lâm Việt mất đà, loạng choạng ngã vào trong, đè lên người Tô Tiểu Triết.
“Bịch” một tiếng. Hai người trừng mắt nhìn nhau.
Tô bá bá liếc sang Tô Tiểu Chu .
“Đáng tin?”
Tô Tiểu Chu ôm trán.
Chiến lược đầu tiên mà Tô Tiểu Chu bày: bố cô thích hút thuốc.
Lâm Việt đứng dậy liền đưa bao thuốc.
Tô bá bá nói:
“Bỏ rồi.”
Tô Tiểu Chu suýt sặc canh:
“Ba, khi nào bỏ vậy?”
Tô bá bá đáp:
“Vừa mới.”
Lâm Việt lập tức cất thuốc:
“Tiểu Triết không thích mùi thuốc, tôi cũng vừa bỏ. Nghe Tiểu Chu nói hai bác thích ăn món Thượng Hải…”
Tô bá bá nói:
“Đường nhiều, không tốt cho huyết áp.”
Lâm Việt không hề lúng túng:
“Ở đây có món Thượng Hải cải biên rất thanh đạm, hai bác thử xem.”
Tô bá bá hỏi thẳng:
“Lâm tiên sinh năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi chín.”
“Vậy sắp ba mươi rồi, tuổi này phải lập gia đình chứ.”
Tô Tiểu Triết vội nhìn chị cầu cứu, Tô Tiểu Chu đáp:
“Ba, bây giờ ba mươi chưa cưới cũng đầy…”
Tô bá bá gằn giọng:
“Đừng lấy con làm ví dụ.”
Tô Tiểu Chu xị mặt:
“Sao ạ? Ba thấy con chưa lấy chồng làm mất mặt à?”
Tô bá bá nói:
“Tình hình của con khác, con chưa có người yêu, có thể từ từ tìm, cho đến khi gặp người phù hợp.”
Tô Tiểu Chu lầm bầm vài tiếng rồi thôi.
Tô Tiểu Triết lo lắng huých chị, Tô Tiểu Chu đành giơ tay tỏ ý bó tay.
Tô bá bá nói:
“Lâm tiên sinh, cậu nghĩ thế nào về Tiểu Triết nhà chúng tôi?”
Tô Tiểu Triết luống cuống, đứng dậy gắp thức ăn cho bố:
“Bác, ăn chút đi ạ, mọi người chưa ăn gì…”
Tô bá bá nghiêm giọng:
“Tiểu Triết, ngồi xuống.”
Lâm Việt cũng kéo tay cô, khẽ nói:
“Ngồi đi.”
Khi Tô bá bá nghiêm mặt, khí thế nghiêm nghị khiến ai cũng sợ, không chỉ Tô Tiểu Triết mà ngay cả Tô Tiểu Chu cũng thấy chột dạ.
Nhưng ông lại nhận ra chàng ngôi sao trẻ tuổi trước mặt nhìn thẳng mình, hoàn toàn không chút sợ hãi. Là thật sự không sợ, hay coi thường mình?
Tô bá bá nói:
“Chắc cậu cũng biết hoàn cảnh gia đình Tiểu Triết rồi chứ?”
Lâm Việt đáp:
“Cháu biết.”
Tô bá bá nói:
“Nếu cậu chỉ coi nó là bạn gái, thì nó đã vì cậu chịu đủ khổ rồi. Tôi không muốn thấy báo chí lại viết linh tinh về con tôi nữa. Các cậu không còn là trẻ con mới ra đời. Lâm tiên sinh, những gì cậu đã trải qua chỉ nhiều hơn Tiểu Triết chứ không ít hơn. Cậu phải chín chắn, phải hiểu thế nào mới là lựa chọn tốt cho cả hai.”
Tô Tiểu Triết cúi mắt, lặng lẽ siết chặt nắm tay.