Lâm Nghiêu nhìn Sở Thừa Tắc bằng đôi mắt thâm quầng, trông thật thê thảm.
“Cái này cũng khó nói lắm.
Vũ Đế bệ hạ đã về trời hơn ba trăm năm, trong ba trăm năm này biết đâu ngài đã để râu.
Điện hạ, sau khi trở về, mạt tướng phải đến Vân Cương Tự một chuyến, dâng tất cả tài sản của mình làm hương hỏa, hy vọng ngài ấy có thể nguôi giận.”Sở Thừa Tắc: “…”Một lúc sau, y mới nói: “Thật trùng hợp, mấy ngày nay ta cũng nằm mơ.”Dưới ánh mắt thấp thỏm lo lắng của Lâm Nghiêu, y thờ ơ nói: “Cao Tổ bệ hạ biết trước mắt vận nước nguy nan, bảo ta nếu cần gì thì cứ đi đào hoàng lăng.”Lần này đến lượt Lâm Nghiêu trợn tròn mắt.Sở Thừa Tắc vỗ vai hắn.