Chương 88: Kinh Diễm Xuất Tràng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 88: Kinh Diễm Xuất Tràng.

Cảnh Tú sai người đuổi nha hoàn do Thẩm Nhu phái tới truyền lời, tiện thể cũng cho mấy nha hoàn đang chải chuốt lui ra ngoài. Nhìn vào gương đồng, thấy dung nhan mình như hoa đào nở rộ, tuyệt sắc khuynh thành, nàng bỗng thất thần một lúc. Cho đến khi Tôn ma ma bước đến phía sau, ánh mắt kinh diễm đến ngây người, nàng mới hồi tỉnh.

“Tiểu thư, lão nô sống từng ấy năm rồi mà chưa từng thấy nữ tử nào xinh đẹp như người! Nếu Nhị hoàng tử điện hạ nhìn thấy bộ dạng hôm nay của người, e rằng chỉ hận không thể lập tức cưới người về phủ!”

Cảnh Tú bật cười, không đáp lời. Từ sau ngày Nam Cung Hành mang lễ cập kê tới, mấy hôm nay Tôn ma ma cứ luôn miệng nhắc đến hắn, khi thì hữu ý khi thì vô tình khen ngợi, rõ ràng rất tán thành chuyện nàng gả cho Nam Cung Hành. Thấy bà hứng khởi như vậy, Cảnh Tú cũng không nỡ nói điều gì khiến bà lo lắng hay mất hứng.

Thấy nàng không nói, Tôn ma ma chỉ cho là nàng thẹn thùng, cũng không nhắc lại nữa. Bà đi đến trước tủ y phục nơi góc tường, nhìn một tủ đầy quần áo kiểu dáng khác nhau, hoặc hoa lệ hoặc thanh nhã, khó xử hỏi: “Tiểu thư muốn mặc bộ nào?”

Cảnh Tú bước tới, tay khẽ lướt qua từng bộ xếp ngay ngắn, cuối cùng chọn một bộ hoa phục màu vàng kim. Thật ra nàng không thích kiểu quá phô trương như vậy, nhưng hôm nay lớp phấn trang điểm khá đậm, búi tóc cầu kỳ lại cài kim trâm phượng hoàng khảm bảo thạch, nếu y phục quá đơn giản e sẽ lạc lõng.

Không ngờ bộ này mặc vào lại vừa vặn lạ thường, như được may riêng cho nàng, ôm sát thân hình thon thả mà mềm mại. Tôn ma ma nhìn mà thầm tán thưởng: Tiểu thư quả thật đẹp đến nao lòng!

Cảnh Tú đứng trước gương đồng xoay một vòng, y phục nhìn thì lộng lẫy nhưng không hề nặng nề, mặc sát người lại thoải mái. Nàng hài lòng khẽ cong môi, liếc nhìn hộp son phấn trên bàn trang điểm, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Quay sang Tôn ma ma, nàng vui vẻ nói:

“Được rồi, chúng ta ra ngoài thôi!”

Nếu không ra, Thẩm Nhu e rằng sẽ sốt ruột.

Tôn ma ma hoàn hồn, vội đi trước mở cửa.

Cửa vừa mở, liền thấy một công tử tuấn mỹ mặc hoa phục, tay nâng một hộp gấm tinh xảo, đang đứng giữa viện nhìn quanh như tìm ai đó. Tôn ma ma ngẩn ra một thoáng mới nhận ra đây chính là Ngũ hoàng tử từng đến Thanh Phong viện hai ngày trước. Đang định lên tiếng thì hắn đã nhìn sang. Cảnh Tú cũng vừa bước tới cửa, thấy hắn thì hơi ngạc nhiên, tiến lại gần, mỉm cười hỏi:

“Sao điện hạ lại tới đây?”

Khách khứa đều ở tiền viện, nàng không tin hắn không biết việc tự ý vào hậu viện nữ quyến là chuyện thất lễ thế nào. Dù hắn vốn tùy tính, nhưng hôm nay đông người nhiều miệng, hắn không phải kẻ không biết nặng nhẹ.

Nam Cung Giác đưa mắt kinh diễm nhìn nàng từ đầu đến chân. Hai hôm trước gặp nàng, nàng vẫn là dáng vẻ thanh thuần không son phấn, khí chất thanh lãnh như không vướng bụi trần. Hôm nay trang điểm tinh xảo, hoa phục khoác thân, lại là một phong vị khác — cao quý ung dung, mỹ lệ bức người.

Thái tử hoàng huynh nói không sai, Cảnh Tú quả thực xứng với bốn chữ “khuynh quốc khuynh thành”!

Thấy hắn không nói gì, Cảnh Tú chỉ vào hộp gấm trong tay hắn, đoán: “Ngươi… tới đưa lễ?”

Nam Cung Giác lúc này mới hoàn hồn, đưa hộp cho nàng: “Thời gian gấp, tùy tiện mua thôi. Mở ra xem đi!”

Cảnh Tú nhận lấy mở ra, lập tức trợn tròn mắt: “Đây là… dạ minh châu?”

Nam Cung Giác đắc ý hừ nhẹ. Cảnh Tú chỉ từng thấy dạ minh châu trên phim ảnh, không ngờ nay được thấy tận mắt, lại còn là tặng cho nàng. Nghĩ đến điều gì, nụ cười nàng chợt trầm xuống, hỏi:

“Tiền viện hẳn có người chuyên ghi sổ lễ vật, sao điện hạ lại tự mình mang đến?”

Nam Cung Giác hừ một tiếng: “Đưa cho người ghi sổ rồi cuối cùng chẳng phải đều vào kho công phủ của các ngươi sao? Còn đến tay ngươi được à?”

Cảnh Tú bật cười. Quả đúng như vậy. Lễ vật ghi danh đều nhập kho chung của tướng phủ, sao có thể đưa đến Thanh Phong viện của nàng? Chín viên tử dạ minh châu này mỗi viên đều giá trị liên thành, rơi vào tay Thẩm Nhu thì thật đáng tiếc.

“Đa tạ điện hạ, ta rất thích.”

Nàng cẩn thận giao hộp gấm cho Tôn ma ma mang vào cất kỹ, rồi chân thành cảm ơn.

“Ngươi thích là được.” Nam Cung Giác thấy nàng thật lòng vui mừng, lòng cũng đắc ý. Nghĩ đến mục đích thực sự khi đến, hắn nghiêm mặt bước vào phòng: “Ta có chuyện quan trọng nói với ngươi.”

Cảnh Tú theo vào, thấy sắc mặt hắn nghiêm trọng xen lẫn phẫn nộ, liền cho Tôn ma ma lui ra đóng cửa, hỏi: “Có chuyện gì?”

Nam Cung Giác kể lại toàn bộ những gì nghe được trong hoa viên. Nói xong, thấy nàng bình thản không chút kinh hoảng, trong đầu hắn chợt vang lên câu nói chắc nịch của Tư Mã Tuấn: “Tú nhi tự mình ứng phó được.”

Hắn nhướng mày hỏi: “Ngươi đã biết rồi?”

Cảnh Tú cười tự tin, cầm hộp phấn trên bàn trang điểm xoay xoay trong tay: “Điện hạ biết hộp son phấn này giá bao nhiêu không?”

“Là phu nhân tặng, năm mươi lượng bạc đấy.”

Nam Cung Giác sắc mặt lập tức trầm xuống. Ngoài mặt tỏ ân cần, trong lòng tất có mưu đồ. Hắn nhìn kỹ gương mặt nàng, thấy nàng đã thoa phấn, liền trầm giọng hỏi:

“Ngươi dùng rồi?”

Cảnh Tú mở nắp, hương thơm thanh mát tỏa ra, nàng khẽ ngửi, gật đầu: “Đồ tốt thế này không dùng thì phí lắm.”

Nam Cung Giác nheo mắt: “Ngươi đang tính gì?”

Cảnh Tú thần bí mỉm cười, đặt hộp phấn lại chỗ cũ: “Muộn rồi, không ra ngoài e phu nhân lại có ý kiến.”

Nói rồi mở cửa bước ra.

Sau khi hai người rời đi, một bóng người nhanh nhẹn lẻn vào phòng, lấy đi hộp son trên bàn trang điểm.

Tiền viện, tiệc nam khách.

Nam Cung Hành chắp tay cười nói: “Diệp công tử đường xa vất vả, ta thay Tam ca đa tạ.”

Diệp Tầm đáp lễ khiêm nhường: “Điện hạ quá lời. Được hộ tống Tam hoàng tử lên Thiên Linh sơn là điều tại hạ mong mỏi. Lâu rồi chưa về thăm sư phụ.”

Nam Cung Hành khẽ nhướng mày: “Diệp công tử có biết chuyện Biển Thước cô nương rời Bình Dương thành?”

Diệp Tầm gật đầu: “Đã nghe nói.”

Nam Cung Hành thở dài: “Mẫu phi ta bệnh cũ tái phát, thái y bó tay. Vốn định mời Biển Thước cô nương vào cung thử xem…”

Đúng lúc ấy, không biết ai hô lớn: “Nhị tiểu thư tới rồi!”

Nam Cung Hành theo phản xạ ngẩng đầu. Diệp Tầm cũng đột ngột quay lại.

Một nữ tử áo vàng kim chậm rãi bước tới.

Y phục ôm lấy thân hình thon thả uyển chuyển. Mày ngài, da như mỡ đông, ngũ quan tinh xảo không tì vết. Tóc đen vấn thành thập tự kế đang thịnh hành, cài trâm khổng tước khảm bảo thạch, đuôi trâm thành tua rua lay động dưới ánh nắng, lấp lánh rực rỡ.

Nàng bước sen nhẹ nhàng, khí độ đoan trang, quý khí bức người — phần cao quý ấy e rằng công chúa cũng chưa chắc sánh kịp.

Trong khoảnh khắc, tất cả đều ngẩn người. Rõ ràng khách khứa đông đúc, vậy mà tựa như không gian bỗng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng