Chương 80: Tự vác đá đập vào chân mình đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 80: Tự vác đá đập vào chân mình.

Hai ngày sau, Cảnh Tú dọn vào viện mới. Viện mới nằm rất gần viện của Cảnh Viên, nhưng rõ ràng bề thế và xa hoa hơn hẳn. Nhìn tổng thể, Cảnh Tú khá hài lòng. Thẩm Nhu cũng theo lời Cảnh Thiên Lam sai người mang quà mừng của Cảnh Nhân Nghĩa tới, chỉ là so với phần của Nam Cung Hành thì kém xa, y phục trang sức đều thấp hơn vài bậc — e rằng bấy nhiêu thôi Thẩm Nhu cũng đã đau lòng lắm rồi.

“Tiểu thư, người đặt tên cho viện đi ạ?” Tôn ma ma nhìn mái hiên còn trống, nhẹ giọng hỏi.

Cảnh Tú trầm ngâm một lát: “Gọi là Thanh Phong viện đi.” Hình như viện của Tư Mã Tuấn cũng gọi là Thanh Phong viện thì phải.

“Vậy nô tỳ đi bảo quản gia làm biển hiệu. Tiểu thư tự tay viết hay là…”

“Không cần đâu, viết xong đưa tới là được.” Nghĩ đến nét bút lông thảm không nỡ nhìn của mình, Cảnh Tú sờ sờ mũi.

Tôn ma ma vừa đi khỏi, Cảnh Tú định bước vào viện thì phía sau vang lên tiếng gọi: “Nhị muội.”

Quay đầu lại, Cảnh Viên đang tươi cười bước tới, phía sau là Cảnh Vinh với vẻ mặt khó chịu.

“Đại tỷ, Tam muội.” Cảnh Tú xoay người, mỉm cười nhạt.

“Viện mới có vừa ý không?”

Cảnh Tú hơi nhíu mày: “Cũng được, miễn cưỡng ở được thôi. Ta vốn dễ thỏa mãn, không giống đại tỷ từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, cái gì cũng cầu kỳ.”

Khóe môi Cảnh Viên cong lên. Danh tiếng đã thối như vậy mà còn dám nói năng trước mặt nàng như thế? Nàng vừa định mỉa mai thì giọng Cảnh Vinh đã vang lên, đầy châm chọc:

“Đương nhiên là không thể so rồi. Tuy cùng một cha sinh, nhưng đâu phải cùng một cha nuôi. Nghe nói phụ thân nuôi của nhị tỷ chỉ là dân thường, ở nhà hèn mọn ấy chắc chỉ cho được bữa cơm, còn gì khác mà dạy? Có lúc ta thật sự ngưỡng mộ nhị tỷ, sống nơi bình dân chắc chẳng cần học cầm kỳ thi họa hay lễ nghi như ta với đại tỷ từ nhỏ.”

Ý là mỉa mai nàng chẳng biết gì.

Cảnh Tú vẫn thản nhiên cười: “Tam muội nếu ngưỡng mộ thì ta có thể nói với phụ thân, tìm một nhà dân thường nhận nuôi muội vài năm, để muội trải nghiệm cuộc sống bình dân cho đủ.”

“Ngươi…” Cảnh Vinh tức nghẹn. Nàng tin nếu Cảnh Tú thật sự nói, với sự sủng ái của cha, rất có thể ông sẽ đồng ý.

Thấy nàng mặt mày tái xanh mà không dám lên tiếng, Cảnh Tú liếc nàng một cái. Đến giờ Cảnh Vinh vẫn ở chung viện với Tứ di nương. Thẩm Nhu keo kiệt, đâu muốn cấp riêng cho nàng một viện, mỗi tháng lại tốn thêm một khoản. Trên người con ruột thì tiêu bao nhiêu cũng được, còn thứ xuất thì tiết kiệm từng đồng. Hẳn Cảnh Vinh thấy nàng có viện riêng nên ghen tị.

“Nhị muội, tam muội còn nhỏ nên lỡ lời, muội đừng để bụng.” Cảnh Viên dịu giọng giảng hòa.

Cảnh Tú cười như không cười: “Tam muội còn trẻ, đại tỷ thì đâu còn trẻ nữa.”

Mặt Cảnh Viên lập tức sầm xuống: “Ngươi… có ý gì?”

Nàng đã cập kê ba năm, năm nay mười tám, tuy Thái tử một lòng với nàng, hoàng thượng và hoàng hậu cũng ngầm cho phép họ cùng xuất hiện trước công chúng, nhưng hôn sự chưa từng được nhắc tới, ngay cả một tờ hôn thư cũng chưa có.

Thấy sắc mặt nàng, Cảnh Tú biết nàng hiểu sai. Bình thản nói: “Ý ta là đại tỷ nói chuyện nên có chứng cứ, nếu không là bịa đặt. Đại tỷ dù sao cũng là Thái tử phi tương lai, nên chú ý thân phận, đừng học mấy kẻ lắm miệng. Kẻo mất mặt không chỉ là đại tỷ, mà còn là phụ thân và Thái tử.”

Cảnh Viên nheo mắt: “Lời này ta cũng trả lại cho ngươi. Nói chuyện phải có chứng cứ, dựa vào đâu mà cho rằng những lời kia là ta truyền đi?”

“Đại tỷ, có liên quan đến tỷ hay không, trong lòng chúng ta đều rõ.” Cảnh Tú hừ nhẹ rồi quay vào viện.

Cảnh Vinh kinh ngạc: “Đại tỷ, mấy lời bên ngoài chẳng lẽ là…”

“Ngươi dám nói ra thử xem?” Cảnh Viên lạnh lùng nhìn nàng.

Cảnh Vinh lập tức im bặt. Phụ thân đã cảnh cáo toàn phủ, ai bàn tán sẽ bị phạt nặng. Lúc mới biết chuyện, nàng cũng muốn đi mỉa mai Cảnh Tú, nhưng sợ bị tố cáo nên đành nhịn.

Cảnh Viên hừ mạnh rồi bỏ đi. Cảnh Vinh đứng nhìn Thanh Phong viện của Cảnh Tú, ánh mắt tràn ngập ghen tị và bất công. Cùng là con của cha, vì sao Cảnh Viên và Cảnh Tú đều có viện riêng, còn nàng phải chen chúc với mẹ trong viện nhỏ? Thật quá bất công!


Không lâu sau, Cảnh Viên đến Thế An viện.

Vừa tới cửa đã nghe bên trong vang lên tiếng Cảnh Thiên Lam nổi giận. Nô bộc đứng run rẩy ngoài sân. Nàng vội bước vào thì thấy Cảnh Thiên Lam như sư tử nổi điên, hất tung bàn, bộ trà thanh hoa vỡ tan trên đất.

“Lão gia, xin người nghe thiếp giải thích…”

“Cha, xảy ra chuyện gì vậy? Mẹ chọc cha giận sao?” Cảnh Viên kéo Thẩm Nhu hỏi.

Cảnh Thiên Lam quay sang nàng, cười lạnh: “Chuyện này hẳn cũng có phần của con?”

“Cha… cha nói gì vậy?” Cảnh Viên chột dạ, không dám nhìn thẳng.

“Trước mặt ta còn giả vờ?”

Thẩm Nhu kéo Cảnh Viên ra sau lưng: “Lão gia, việc này là do thiếp làm, không liên quan đến Viên nhi. Muốn đánh muốn giết thì nhằm vào thiếp!”

Cảnh Thiên Lam cười nhạt: “Chính vì ngươi lúc nào cũng che chở nó như vậy nên mới khiến nó ngu xuẩn giống ngươi!”

Cảnh Viên lảo đảo. Cha nói nàng… ngu?

Thẩm Nhu thẳng thắn thừa nhận: “Đúng, những lời kia là thiếp sai người truyền đi. Từ khi Cảnh Tú sinh ra thiếp đã không thích. Vốn định nể tình nó chịu khổ bên ngoài nhiều năm mà đối xử tốt, ai ngờ nó nhiều lần khiến thiếp mất mặt trước hạ nhân…”

Nàng tin chỉ là một thứ nữ, lão gia sẽ không vì nó mà làm gì mẹ con nàng.

“Ngốc!” Cảnh Thiên Lam ngồi xuống, thở dài: “Ngươi quá coi thường Tú nhi…”

Chỉ trong hai ngày, Cảnh Tú đã xoay chuyển thế cục, không những lấy lại danh tiếng mà còn khiến dân chúng đồng cảm, lại dùng cách tương tự làm hỏng thanh danh của Thẩm Nhu và Cảnh Viên.

Ông đã cho người theo dõi nàng suốt, nàng gần như không ra khỏi phủ, rốt cuộc làm thế nào?

“Các ngươi tự ra ngoài mà xem.”

Ánh mắt ông nhìn họ đầy mỉa mai. Tự vác đá đập vào chân mình, giờ cả phủ thừa tướng cũng thành đề tài trà dư tửu hậu.

Hai mẹ con vừa ra khỏi phủ đã bị ánh mắt khinh bỉ bủa vây. Càng đi, tiếng xì xào càng rõ.

Trong quán rượu bên đường, một người kể:

“…Đại tiểu thư Cảnh gia có hôn ước với Nhị hoàng tử, vậy mà lại dây dưa với huynh trưởng của vị hôn phu là Thái tử điện hạ. Hoàng thượng hoàng hậu sao có thể để nữ tử thủy tính dương hoa như vậy làm Thái tử phi…”

Người khác chen vào: “Còn Cảnh phu nhân kia, bên ngoài giả nhân giả nghĩa, trong phủ thì chèn ép di nương, ngược đãi thứ xuất…”

Lại có người nói: “Nhị tiểu thư chẳng phải bị lạc khi đi cùng Cảnh phu nhân sao? Ai biết có phải cố ý…”

Tiếng thở dài đồng loạt vang lên: “Tội nghiệp Nhị tiểu thư…”

Có người phát hiện hai mẹ con ở cửa, lắp bắp: “Cảnh phu nhân… đại tiểu thư…”

Hai người vội vàng rời đi, che mặt, chật vật vô cùng.

Trong phủ, Cảnh Tú rảnh rỗi liền cùng Tôn ma ma sửa sang viện. Nàng cảm thấy nơi ở nên ấm áp hơn, không cần quá phô trương. Muốn ấm áp, tất nhiên phải có hoa.

Đeo giỏ tre, cầm kéo, nàng đi ra hoa viên. So với hoàng cung hay phủ Tư Mã Tuấn thì nhỏ hơn, nhưng cũng rực rỡ muôn màu.

Vì vừa nhận được tin tốt từ Tưởng Thiên, tâm trạng nàng cực tốt, nhìn hoa cũng thấy đẹp hơn ba phần.

Thấy bướm bay lượn, nàng nổi hứng đặt giỏ xuống, đuổi bắt bướm giữa vườn hoa.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng