Cảnh Tú đứng thẳng người, dưới ánh mắt dò xét của Tưởng Thiên, lặng lẽ theo sau Tư Mã Tuấn bước vào trong. Tưởng Thiên không theo vào, chỉ cẩn thận khép cửa lại rồi đứng canh bên ngoài. Hắn hiểu rõ Vương gia coi trọng phần ký ức đã bị lãng quên kia đến mức nào, chỉ tiếc bao năm qua vẫn không tra ra được rốt cuộc là ai đã hạ thuốc khiến Vương gia mất trí nhớ.
Tư Mã Tuấn ngồi trước án thư, ánh mắt u trầm nhìn nàng, im lặng không nói.
Vừa rồi còn nghi ngờ hắn có nhận ra mình hay không, nhưng giờ chạm phải ánh mắt ấy, Cảnh Tú liền biết hắn đã nhận ra. Nàng lúng túng đỏ mặt, nhỏ giọng nói:
“Ta… mặc nam trang sẽ tiện hơn một chút…”
Thấy hắn vẫn lạnh mặt không lên tiếng, nàng lí nhí:
“Ngươi… vẫn còn giận sao?”
Từ lần sáng hôm đó tan cuộc không vui đến nay đã mấy ngày, cũng nên nguôi giận rồi chứ?
Tư Mã Tuấn khựng lại, lúc này mới hiểu nàng đang nói đến chuyện hôm đó. Nghĩ đến lời nàng nhờ Hồng thúc chuyển, còn có tờ ngân phiếu bị trả lại, hắn khẽ giải thích:
“Hai ngày đó ta có việc gấp phải xử lý, không ở trong phủ.”
Cảnh Tú “ồ” một tiếng:
“Ta còn tưởng ngươi cố ý tránh mặt ta…”
“Lại đây.”
Tư Mã Tuấn xắn tay áo trái lên, đặt tay lên bàn.
Cảnh Tú bước tới, đặt ngón tay lên cổ tay hắn bắt mạch. Một lúc sau nàng thu tay lại:
“Từ mạch tượng mà xem, điện hạ khá ngoan, có nghiêm túc uống thuốc.”
Tư Mã Tuấn buông tay áo xuống:
“Nếu không quen gọi như vậy thì không cần miễn cưỡng.”
Cảnh Tú ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu câu nói đột ngột ấy là ý gì.
Hắn đã thản nhiên hạ lệnh tiễn khách:
“Về đi.”
Gần tới cổng phủ, Cảnh Tú mới hiểu câu “không quen gọi thì không cần miễn cưỡng” là nói gì. Hắn nhìn ra mỗi lần nàng gọi “điện hạ” đều gượng gạo sao? Nếu không cần miễn cưỡng… vậy nàng có thể gọi thẳng tên hắn sao?
Đang mải suy nghĩ, phía sau có người gọi:
“Chờ một chút.”
Cảnh Tú quay đầu lại, người kia đã tới gần:
“Ngươi… là Biển Thước?”
Thính lực của hắn cực tốt. Khi nãy đứng ngoài cửa, cuộc đối thoại giữa nàng và Vương gia từng chữ không sót lọt vào tai, kể cả những lời lẩm bẩm nhỏ nhất.
Cảnh Tú gật đầu, chỉ nghĩ là Tư Mã Tuấn đã nói cho hắn biết. Người được Tư Mã Tuấn tín nhiệm, nàng cũng chẳng cần giấu giếm. Nàng nhướng mày:
“Tưởng hộ vệ tìm ta có việc?”
Giọng nói thanh thúy, không còn cố ý trầm thấp như lúc trước.
“Loại thuốc ngươi hạ lên bốn hắc y nhân kia, có thể cho ta một ít không?”
Hắn đã kiểm tra thân thể bốn người đó, hoàn toàn không nhìn ra họ trúng loại thuốc gì. Triệu chứng giống mê hương hay Mông Hãn dược, nhưng lại khác. Mê hương và Mông Hãn dược một thời gian sẽ tự hết hiệu lực, nhưng bốn hắc y nhân kia cho đến khi cắn lưỡi tự sát, suốt mấy canh giờ vẫn không thể cử động, rõ ràng dược lực kéo dài hơn nhiều.
Cảnh Tú sững lại rồi gật đầu:
“Được. Ngày mai ngươi tới Đồng Nhân Đường lấy, tìm chưởng quỹ Lê Bình.”
Nhuyễn Cân Tán chế không khó, nàng bây giờ đến Đồng Nhân Đường làm, chừng hai canh giờ là xong.
Thời đại này hình như chỉ có mê hương và Mông Hãn dược, chưa có Nhuyễn Cân Tán. Cảnh Tú thấy hai thứ kia dùng phiền phức mà hiệu quả không nhanh bằng Nhuyễn Cân Tán. Vô độc, vô vị, vô sắc, thích hợp phòng thân nhất. Khi nghiên cứu chế tạo, nàng đã tốn không ít công sức.
Nàng tuy không hiểu tranh đấu chính trị, nhưng cũng biết thân phận của Tư Mã Tuấn đặc biệt. Tuấn Vương phủ không yên bình như bề ngoài. Hoàng thất Tây Lâm và bá quan triều đình hẳn luôn dõi theo nhất cử nhất động nơi đây. Chưa kể có thể còn người từ Đông Kỳ hoặc kẻ từng có hiềm khích lợi ích với Tư Mã Tuấn âm thầm theo dõi. Tưởng Thiên là thống lĩnh hộ vệ của phủ, chuẩn bị một ít Nhuyễn Cân Tán phòng thân cũng là chuyện bình thường.
Thấy hắn vẫn chưa đi, Cảnh Tú hỏi:
“Còn việc gì?”
“Bốn hắc y nhân trước khi chết có hỏi, rốt cuộc ngươi hạ độc họ lúc nào?”
Đáng tiếc chưa kịp nghe đáp án, bọn họ đã tự sát, chết không nhắm mắt.
Hắn khi ấy đứng trong bóng tối cũng chứng kiến toàn bộ trận đánh, bản thân cũng vô cùng tò mò.
Cảnh Tú bật cười, dưới ánh mắt nghi hoặc của hắn, nàng nhấc một chân lên.
Tưởng Thiên sửng sốt rồi kinh ngạc:
“Ngươi rắc thuốc ở mũi giày?”
Bốn hắc y nhân đều bị nàng đá trúng miệng, chẳng lẽ vì vậy mà trúng độc?
“Ừ.”
Tưởng Thiên nhớ lại sau mấy cú đá đó, tên cầm đầu còn từng cười nhạo nàng chỉ biết khoa chân múa tay. Hóa ra mục đích không phải tấn công mà là hạ thuốc.
Thấy hắn còn ngẩn người, Cảnh Tú lắc đầu bật cười, mở quạt bước ra khỏi phủ.
Đúng lúc ấy, một cỗ xe ngựa rộng rãi hoa lệ chậm rãi dừng trước cổng Tuấn Vương phủ. Cảnh Tú liếc mắt đã nhận ra đó là xe của Nhị hoàng tử.
Nam Cung Hành vén màn xe nhảy xuống. Thấy Cảnh Tú mặc nam trang đứng trước phủ, trong mắt hắn lộ vẻ dò xét và nghi hoặc.
Cảnh Tú mỉm cười nhướng mày, mặc hắn quan sát. Bởi chỉ cần nàng lộ ra chút mất tự nhiên, với sự tinh minh của Nam Cung Hành, chắc chắn sẽ bị nhìn thấu.
Nam Cung Hành thầm nghĩ, Tuấn Vương phủ từ khi nào có thêm một nhân vật như vậy mà hắn không hay biết? Thu lại vẻ nghi hoặc, hắn mỉm cười tiến tới, chắp tay:
“Tại hạ Nam Cung Hành, không biết các hạ xưng hô thế nào?”
Giọng hắn trong trẻo, thần thái khoáng đạt. Nếu bỏ qua ánh nhìn dò xét ban nãy, lúc này rất dễ khiến người ta sinh thiện cảm.
Cảnh Tú mỉm cười, thu quạt, chắp tay:
“Tại hạ Tu Cẩn, tham kiến Nhị hoàng tử điện hạ.”
Tu Cẩn…
Nam Cung Hành lặng lẽ nhẩm lại cái tên này. Trong giới quan lại quý tộc thành Bình Dương không có ai họ Tu. Nhưng khí chất và lời nói của đối phương không giống xuất thân bình thường. Giữa mày mắt phảng phất phong lưu, rõ ràng là bộ dáng công tử phú quý.
“Không cần đa lễ! Nói thật không sợ Tu công tử chê cười, ta vừa gặp đã thấy công tử rất quen mắt. Không biết ta có vinh hạnh mời công tử lúc rảnh đến phủ uống một chén?”
Cảnh Tú sao lại không hiểu ý hắn — hẳn muốn nhân cơ hội tra rõ thân phận nàng. Dù sao “Tu Cẩn” chỉ là cái tên nàng tùy tiện nói ra, Bình Dương thành vốn không có người này. Nhưng người ra vào Tuấn Vương phủ sao có thể là hạng thường dân? Nam Cung Hành tất nhiên sẽ hiếu kỳ.
Nàng không từ chối, sảng khoái đáp:
“Có thời gian nhất định sẽ tới quấy rầy.”
Chỉ là không biết bao giờ mới “có thời gian”…
“Ta nhất định chuẩn bị rượu ngon chờ đón.”
“Hẹn ngày tái ngộ.”
Cảnh Tú chắp tay lần nữa, rồi “xoạt” một tiếng mở quạt phe phẩy trước ngực, nghênh ngang rời đi.
Nam Cung Hành nheo mắt nhìn theo bóng lưng thanh mảnh khuất xa. Một lúc sau mới nhớ ra mục đích mình đến đây. Từ lần ở Tuấn Vương phủ chia tay Biển Thước, vẫn chưa gặp lại nàng, không biết nàng đã hết giận chưa.
Thụy An đúng là sau khi nghe tin Biển Thước ở trong Tuấn Vương phủ mới tạm thời quyết định tổ chức yến tiệc lần trước, cố ý dung túng Cảnh Viên và người khác làm khó nàng. Nàng muốn biết dung mạo Biển Thước có thật bị hủy như lời đồn không. Nếu lời đồn là thật, dù Biển Thước ở trong Tuấn Vương phủ, nàng cũng không lo Tư Mã Tuấn để mắt. Nhưng nếu là giả, nàng không thể trơ mắt nhìn Biển Thước và Tư Mã Tuấn thân cận như vậy.
Còn hắn sớm đã nhìn thấu ý đồ của Thụy An, nhưng vì cũng tò mò thân phận Biển Thước nên không ngăn cản. Biển Thước quả thực rất thông minh, tâm tư của Thụy An và hắn, nàng đều đoán trúng. Nhiều ngày trôi qua, không biết nàng đã nguôi giận chưa.
Tưởng Thiên thấy tiếng trò chuyện im bặt, liền bước ra, hành lễ với Nam Cung Hành:
“Tham kiến Nhị hoàng tử điện hạ.”
Nhận lễ vật do Thụy An chuẩn bị để tạ lỗi từ tay xa phu, Nam Cung Hành tiến lên nói:
“Tưởng hộ vệ không cần đa lễ. Hôm nay bổn vương không đến bái phỏng Tuấn Vương, mà đến thăm Biển Thước cô nương. Tưởng hộ vệ sẽ không ngăn cản chứ?”
Đường đường là Nhị hoàng tử, đi đâu cũng thông suốt, vậy mà mỗi lần đến Tuấn Vương phủ đều bị chặn lại, ăn không ít “canh cửa đóng”. Đến nay đã năm năm, hắn vẫn chưa từng tự mình bước vào trong phủ một lần. Hôm nay hắn đến thăm Biển Thước, chẳng lẽ Tư Mã Tuấn lại nói một câu “không gặp người rảnh rỗi” nữa sao?