Chương 75: Thẩm Nhu hồi phủ đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 75: Thẩm Nhu hồi phủ.

Tin tức Cảnh Tú hồi phủ rất nhanh đã truyền khắp trên dưới tướng phủ. Nếu không phải Cảnh Thiên Lam đã truyền lời ra ngoài, nói Cảnh Tú cần tĩnh dưỡng, e rằng ngưỡng cửa Cẩm Tú các còn chưa tới chập tối đã bị người ta giẫm nát.

Cảnh Thiên Lam còn đặc biệt phái hai hộ vệ canh giữ ngoài Cẩm Tú các, dặn không cho bất kỳ ai vào quấy rầy Nhị tiểu thư nghỉ ngơi. Tin ấy vừa truyền ra, mọi người đều nhìn rõ: sự yêu thương Cảnh Thiên Lam dành cho cô con gái thất lạc nhiều năm này, e rằng chẳng hề kém gì đối với đích trưởng nữ Cảnh Viên.

Cả tướng phủ vì vị Nhị tiểu thư vừa trở về mà trở nên náo nhiệt. Hạ nhân lúc rảnh tay làm việc cũng không nhịn được bàn tán về nàng; các chủ tử trong phủ cũng chẳng ngoại lệ.

Tứ di nương Nguyễn Hương Cầm và Ngũ di nương Dương Mộc Bình tay trong tay, phía sau mỗi người theo một nha hoàn, thần sắc vội vã tiến về Phương Nghi viện của Nhị di nương Tần Phương Nghi.

Tần Phương Nghi đang đùa giỡn với đứa con trai hai tuổi Cảnh Nhân Kiệt, thấy họ tới liền giao đứa bé cho nhũ mẫu bế đi. Nàng mỉm cười, nhìn hai người mà nói:
“Nhị vị muội muội tới rồi, mau ngồi.”

Nguyễn Hương Cầm và Dương Mộc Bình ngồi xuống, liếc nhìn nhau, đều mong đối phương mở lời trước. Tần Phương Nghi hiểu ý, cười nhẹ:
“Nhị vị là vì chuyện của Nhị tiểu thư mà tới phải không?”

Hai người ngượng ngùng cười. Nguyễn Hương Cầm mở miệng:
“Nhị tỷ, muội nhớ khi Nhị tiểu thư còn nhỏ, lão gia đã rất sủng ái nàng. Nay nàng ở bên ngoài chịu khổ bao năm, khó khăn lắm mới trở về, lão gia ắt càng thêm thương yêu, hễ có thứ gì tốt chắc chắn sẽ ưu tiên nàng trước. Đại tiểu thư và Đại thiếu gia là con đích xuất, phu nhân đương gia dĩ nhiên không để con mình thiệt thòi. Nhưng Tam tiểu thư và Nhị thiếu gia thì…”

Tam tiểu thư Cảnh Vinh chính là con gái của Nguyễn Hương Cầm; Nhị thiếu gia là Cảnh Nhân Kiệt vừa được bế đi khi nãy.

Dương Mộc Bình vào phủ muộn, chưa từng gặp tam di nương đã mất là Vân Nương, cũng chưa từng thấy Cảnh Tú ở ngoài bao năm. Nhưng vào phủ đã nhiều năm, nàng thường nghe Nguyễn Hương Cầm và vài lão bộc nhắc tới việc trước kia Cảnh Thiên Lam từng sủng ái tam di nương và Nhị tiểu thư ra sao. Nay Nhị tiểu thư trở về, nàng có nên chuẩn bị một phần hậu lễ đi thăm hỏi, biết đâu nhờ đó mà khiến lão gia chú ý đến mình, chia bớt sủng ái từ Lục di nương sang? Chỉ là nàng hoàn toàn không rõ tính tình vị Nhị tiểu thư kia, thà tìm hiểu thêm rồi hẵng hành động.

Tần Phương Nghi nhìn thấu tâm tư hai người, không động thanh sắc rót cho mình chén trà, cúi đầu nhấp một ngụm. Đợi đến khi hai người lộ vẻ sốt ruột mới chậm rãi nói:
“Nhị tiểu thư chỉ là nữ nhi, năm nay cũng đã mười lăm. Nàng còn có thể ở trong phủ này được mấy năm nữa?”

“Nhưng muội nghe hạ nhân nói Nhị tiểu thư dung mạo thanh tú, so với Đại tiểu thư cũng chẳng kém. Với sự sủng ái của lão gia, của hồi môn ắt sẽ không ít…” Nguyễn Hương Cầm không khỏi cuống lên. Đại tiểu thư là đích xuất, lại gả cho Thái tử, của hồi môn tất nhiên dày. Con gái nàng là thứ nữ, không bằng Cảnh Viên nàng không ý kiến. Nhưng nay bỗng nhiên xuất hiện thêm một Nhị tiểu thư, sau này nàng xuất giá rồi, với tính keo kiệt của phu nhân, của hồi môn dành cho Vinh nhi chắc chắn sẽ chẳng còn bao nhiêu.

Tần Phương Nghi khinh thường dáng vẻ tiểu gia tử khí ấy, hỏi ngược lại:
“Vậy ý muội là muốn đuổi Nhị tiểu thư ra ngoài?”

Nguyễn Hương Cầm nghẹn lời, cười gượng:
“Nhị tỷ nói đùa rồi, muội đâu có ý đó…” Nàng làm gì có bản lĩnh ấy, trong phủ này ngoài phu nhân ra, chẳng ai có năng lực ấy.

Tần Phương Nghi liếc nàng một cái, ý vị sâu xa nói:
“Nhị tiểu thư có đứng vững được trong phủ này hay không còn chưa chắc. Cứ nhẫn nại mà xem đi…”

Nguyễn Hương Cầm còn muốn nói thêm, nhưng bị Dương Mộc Bình dùng ánh mắt ngăn lại. Ra khỏi Phương Nghi uyển, Nguyễn Hương Cầm khó hiểu hỏi:
“Vì sao muội không để ta nói tiếp? Nhị tỷ có nhi tử bên mình nên không sợ, nhưng chúng ta thì khác. Muội chẳng lẽ quên mình vào phủ nhiều năm mà vẫn chưa sinh được cho lão gia một nam một nữ?”

Bị chạm vào nỗi đau, ánh mắt Dương Mộc Bình thoáng tối lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục, ra hiệu cho nha hoàn lùi xa rồi thấp giọng nói:
“Tứ tỷ, Nhị tỷ chẳng phải đã bảo chúng ta nhẫn nại mà xem sao? Đừng quên phu nhân còn chưa về, chúng ta cứ xem thái độ của phu nhân rồi hẵng tính!”

“Ý muội là… Nhị tỷ muốn chúng ta tọa sơn quan hổ đấu?”

Dương Mộc Bình mỉm cười gật đầu. Nguyễn Hương Cầm suy nghĩ một lát, mày giãn ra, hai người nhìn nhau cười.

...

Cảnh Tú dưới sự dẫn dắt của Tôn ma ma đi dạo khắp trong ngoài Cẩm Tú các một lượt, cuối cùng phất tay cho Tôn ma ma lui, một mình bước vào căn phòng Vân Nương từng ở khi sinh thời rồi đóng cửa lại.

Tôn ma ma cho rằng nàng muốn một mình tưởng niệm mẫu thân, thở dài rồi lui ra.

Quan sát một vòng, Cảnh Tú không phát hiện điều gì đặc biệt. Nàng bước tới tủ áo, mở cửa, liền nhìn thấy bên trong đặt dụng cụ thêu và một số tú phẩm. Ngay cả người ngoài nghề như nàng cũng nhận ra tay nghề thêu cực kỳ tinh xảo. Hẳn là Vân Nương tự tay thêu, nếu không Tôn ma ma cũng chẳng cất giữ suốt bao năm như vậy.

Nàng xem hết các tú phẩm, cũng không thấy thứ gì đặc biệt, càng không thấy ba chiếc khăn thêu thơ mà Cảnh Thiên Lam từng nhắc tới.

Không thu hoạch được gì, Cảnh Tú mở cửa bước ra, Tôn ma ma vẫn đứng chờ ngoài cửa.

Nàng do dự một chút rồi hỏi:
“Ma ma, không lâu trước đây, phụ thân có từng tới căn phòng này không?”

Tôn ma ma nghĩ ngợi rồi gật đầu, ngạc nhiên hỏi:
“Sao tiểu thư biết?”

“Phụ thân tự nói. Hình như… còn mang đi mấy chiếc khăn mẫu thân thêu?” Cảnh Tú thử hỏi.

Tôn ma ma cười:
“Mấy chiếc khăn ấy không phải do tam di nương thêu. Lão gia là vì thấy bài thơ trên đó hay nên mới mang đi.”

“Ma ma có biết khăn đó do ai thêu, vì sao lại ở chỗ mẫu thân không?”

Tôn ma ma tuy thấy lạ khi nàng hỏi, vẫn nghiêm túc lắc đầu:
“Nô tỳ từng nghe tam di nương nói đó là quà một vị quý nhân tặng. Nhưng vị quý nhân ấy là ai thì nô tỳ không rõ… Tiểu thư hỏi việc này làm gì?”

Cảnh Tú lắc đầu, tỏ vẻ vô tình:
“Không có gì, chỉ là nghe người ta nhắc tới mấy bài thơ ấy, ngưỡng mộ tài hoa của người làm thơ mà thôi.”

Tôn ma ma “à” một tiếng, không nghi ngờ.

Bữa tối, Cảnh Thiên Lam đến Cẩm Tú các dùng cơm cùng Cảnh Tú. Món ăn được sai quản gia đặt riêng từ Tửu lâu lớn nhất thành Bình Dương là Thực Khách Cư, khiến Cảnh Tú có chút thụ sủng nhược kinh. Tôn ma ma thì vô cùng vui mừng, vừa trải giường vừa nói:

“Lão gia trước kia vốn thương tiểu thư nhất, không ngờ bao năm qua vẫn vậy…”

Nhưng trong lòng Cảnh Tú lại dấy lên chút bất an. Không biết có phải nàng nghĩ nhiều hay không, thái độ của Cảnh Thiên Lam đối với nàng luôn khiến nàng thấy kỳ quái, như thể ông còn có mưu tính gì khác.

Nàng lắc đầu. Có lẽ là nàng đa tâm. Dù sao mục đích nàng vào tướng phủ chưa từng là nhận cha. Với nàng, Cảnh Thiên Lam chỉ là người có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Sáng hôm sau, Cảnh Thiên Lam vừa hạ triều đã tới Cẩm Tú các, dẫn Cảnh Tú ra đại sảnh. Ngoài sảnh đã đứng kín người. Vừa thấy Cảnh Tú xuất hiện, mọi người đều tò mò nhìn nàng, ánh mắt lộ vẻ kinh diễm. Quản gia khẽ ho một tiếng, đám người mới hoàn hồn, lập tức cúi đầu.

Ngồi bên trong hiển nhiên là các chủ tử trong phủ. Tất cả không ai ngoại lệ đều nở nụ cười hiền hòa với Cảnh Tú, nàng cũng ôn hòa đáp lại.

Cảnh Thiên Lam nhìn nàng nói:
“Ngoài mẫu thân con và đại ca, người trong tướng phủ đều đã tới đông đủ. Viên nhi là đại tỷ của con, hôm qua con đã gặp. Còn đây là tam muội của con.”

Ông chỉ vào thiếu nữ mặc y phục hồng ngồi bên cạnh Cảnh Viên:
“Vinh nhi, đây là Nhị tỷ của con.”

Cảnh Vinh đứng dậy, trong mắt thoáng qua một tia khinh thường rất nhanh, nhưng gương mặt xinh xắn lại lộ vẻ vui mừng, giọng lanh lảnh:
“Vinh nhi bái kiến Nhị tỷ tỷ.”

Cảnh Tú mỉm cười gật đầu. Hôm nay Cảnh Vinh trông rất dễ mến, hoàn toàn khác với ấn tượng ở Bình Dương vương phủ hôm nọ. Nhưng nàng sao có thể bỏ qua tia khinh miệt thoáng qua trong mắt kia? Chỉ là nàng không để trong lòng, một cô bé mười hai mười ba tuổi cũng chẳng giở được trò gì lớn.

Điều khiến nàng kinh ngạc là thái độ của Cảnh Viên. Rõ ràng hôm qua rời khỏi Cẩm Tú các còn như muốn nuốt sống nàng, vậy mà hôm nay lại bình tĩnh như vậy. Nụ cười nhàn nhạt thân thiện kia dường như chẳng hề giả tạo.

Đương gia chủ mẫu Thẩm Nhu đã đi Quảng Nguyên tự dâng hương; Đại thiếu gia Cảnh Nhân Nghĩa đang học ở Thái học, mỗi tháng chỉ được về hai ngày. Vì thế lúc này chủ tử thực sự trong nhà chỉ có Cảnh Thiên Lam và ba tỷ muội Cảnh Viên.

Còn mấy vị di nương chỉ tính nửa chủ tử, theo lý nên chủ động hành lễ với Cảnh Tú. Không cần Cảnh Thiên Lam lên tiếng, Nhị di nương Tần Phương Nghi đã đứng dậy, mỉm cười phúc thân:
“Tiện thiếp họ Tần bái kiến Nhị tiểu thư.”

Cảnh Tú cười nhẹ gật đầu. Nàng đưa cho Cảnh Tú một hộp gỗ tinh xảo:
“Không phải vật gì quý giá, mong Nhị tiểu thư đừng chê.”

Đã nói vậy, Cảnh Tú tự nhiên không thể từ chối, nhận lấy nói:
“Đa tạ Nhị di nương.”

Sau đó Tứ di nương Nguyễn Hương Cầm và Ngũ di nương Dương Mộc Bình lần lượt hành lễ và dâng quà.

Cảnh Tú biết ở Nam viện còn một vị Lục di nương. Theo lời Tôn ma ma, Cảnh Thiên Lam rất sủng ái vị tân nạp Lục di nương ấy, ngay cả Thẩm Nhu – đương gia chủ mẫu – còn chưa được uống trà nàng kính, Cảnh Tú tất nhiên không dám trông mong.

Trước mặt đông đảo hạ nhân, Cảnh Thiên Lam chính thức khẳng định thân phận Nhị tiểu thư của Cảnh Tú trong tướng phủ, lời nói chan chứa yêu thương. Hạ nhân nhìn ra vị trí của Nhị tiểu thư trong lòng lão gia e rằng còn nặng hơn Đại tiểu thư, ánh mắt dành cho nàng càng thêm cung kính.

Không chỉ hạ nhân, ngay cả Cảnh Vinh và ba vị di nương nhìn Cảnh Tú cũng biến đổi liên tục.

Cảnh Tú bình thản tiếp nhận những ánh nhìn muôn hình vạn trạng ấy. Nhưng trong lòng lại càng nghi hoặc trước sự phô trương yêu thương quá mức của Cảnh Thiên Lam. Nàng luôn có cảm giác ông cố ý làm cho ai đó xem. Danh tiếng một vị hiền phụ đối với vị thừa tướng dưới một người trên vạn người như ông, thật sự quan trọng đến vậy sao?

Sau một màn “diễn” đủ mặt, Cảnh Thiên Lam liền cho hạ nhân ai về việc nấy, còn mình cũng nói qua loa với Cảnh Tú vài câu rồi trở về thư phòng xử lý chính sự. Trong đại sảnh chỉ còn lại ba vị tiểu thư và ba vị di nương, sáu người phụ nữ nhìn nhau, nhất thời không ai lên tiếng.

Tần Phương Nghi là người phá vỡ sự im lặng trước, dịu dàng nhìn Cảnh Tú mà nói:
“Nhị tiểu thư, thật ra trong phủ chúng ta ngoài phu nhân và đại thiếu gia ra, còn có một người muội chưa gặp đấy!”
Giọng điệu mang chút ý tứ úp mở.

Cảnh Tú đoán người nàng nhắc tới hẳn là con trai của nàng – Cảnh Nhân Kiệt, nhưng không nói ra, chỉ làm bộ ngơ ngác hỏi lại.

Tần Phương Nghi cười:
“Nhị tiểu thư còn chưa gặp Nhị thiếu gia. Vốn dĩ ta định bế nó đến, nào ngờ tiểu tử cứ khóc mãi không thôi, sợ làm ồn đến muội nên mới không mang tới. Mong Nhị tiểu thư đừng trách.”

Cảnh Tú bừng tỉnh, cười nói:
“Phải rồi, ta nghe nhũ mẫu nhắc đến, Nhị di nương sinh được một tiểu đệ đệ thông minh đáng yêu. Nó còn nhỏ, ta làm tỷ tỷ lẽ ra nên tự mình đến thăm mới phải. Nếu Nhị di nương giờ thuận tiện thì…”

Không đợi nàng nói hết câu, Tần Phương Nghi đã đáp:
“Thuận tiện, đương nhiên thuận tiện.”

Cảnh Tú quay sang nhìn Cảnh Viên và Cảnh Vinh:
“Đại tỷ, Tam muội, ta đi thăm tiểu đệ, hai người có đi cùng không?”

Cảnh Viên mỉm cười nhạt:
“Nhị muội cứ đi, ta không đi.”

Còn Cảnh Vinh thì bực bội nói:
“Muốn đi thì tự đi, gọi chúng ta làm gì?”

Cảnh Tú chạm phải cái nhìn khó chịu cũng chẳng để tâm. Nàng đâu thể so đo với một cô bé mười hai mười ba tuổi. Ngược lại, Tứ di nương Nguyễn Hương Cầm vội vàng bước lên, cười lấy lòng:
“Nhị tiểu thư, Tam tiểu thư còn nhỏ, người lớn không chấp trẻ con, đừng để trong lòng.”

“Tứ di nương nói quá rồi, ta không để ý đâu.”
Cảnh Tú hơi ngạc nhiên trước thái độ dè dặt của bà, nhưng vẫn mỉm cười đáp.

Sau khi Cảnh Tú và Tần Phương Nghi rời đi, Cảnh Viên cũng đứng dậy rời khỏi. Cảnh Vinh không nhịn được nữa, kéo tay Nguyễn Hương Cầm, bất mãn nói:
“Người sợ Cảnh Tú làm gì? Nàng ta là con của phụ thân, con cũng là con của phụ thân. Người là mẫu thân con, lại đi khom lưng khúm núm với nàng ta, chẳng phải làm mất mặt con sao?”

“Vinh nhi, con nói bậy gì vậy! Ta cảnh cáo con, sau này tuyệt đối đừng đi chọc Nhị tiểu thư. Nếu khiến phụ thân con không vui, ta sẽ không tha cho con!”
Nguyễn Hương Cầm quát.

Cảnh Vinh định nói mình không sợ, nhưng thấy ánh mắt cảnh cáo của mẫu thân, lời tới miệng lại nuốt xuống, hừ một tiếng rồi tức tối bỏ đi.

Sau khi Cảnh Vinh rời đi, Dương Mộc Bình thở dài:
“Tứ tỷ, muội thấy vị Nhị tiểu thư này đâu chỉ là xinh hơn Đại tiểu thư đâu.”

Nguyễn Hương Cầm gật đầu đồng tình, lòng càng thêm lo lắng. Nhị tiểu thư không chỉ được lão gia yêu thương, lại còn dung mạo xuất chúng. Nếu sau này nổi bật hơn cả Đại tiểu thư, còn ai nhớ đến Tam tiểu thư của Tướng phủ nữa?

Dương Mộc Bình nhìn thần sắc ấy, có vài lời muốn nói lại thôi. Trước khi đến, nàng từng nghĩ Nhị tiểu thư lưu lạc bên ngoài nhiều năm, lại được người thường nuôi lớn, dù dung mạo xuất sắc thì khí chất lễ nghi cũng khó bì với hai vị tiểu thư được dạy dỗ cẩn thận từ nhỏ, tất sẽ khó lên mặt bàn. Nhưng chỉ một lúc ngắn ngủi vừa rồi đã khiến nàng hoàn toàn thay đổi suy nghĩ. Nhị tiểu thư điềm tĩnh thong dong, lời nói cử chỉ đều hào phóng tự nhiên, khí độ quanh người thậm chí còn chói mắt hơn cả Đại tiểu thư. Rõ ràng chẳng làm gì, cũng chẳng nói bao nhiêu, vậy mà ánh mắt người khác lại không nỡ rời khỏi nàng. Đại tiểu thư và Tam tiểu thư ngồi cạnh đều kém xa cả về dung mạo lẫn phong thái.


Phương Nghi viện

Cảnh Tú từ tay nhũ mẫu bế lấy Cảnh Nhân Kiệt đang khóc nức nở. Tiểu gia hỏa mở đôi mắt ướt át nhìn nàng, dường như tò mò không biết vị tỷ tỷ xinh đẹp này từ đâu ra, nhất thời quên cả khóc.

Tần Phương Nghi cười nói:
“Xem ra Nhị thiếu gia rất thích Nhị tiểu thư. Bình thường ngoài ta và nhũ mẫu ra, ngay cả lão gia bế nó cũng khóc.”

Vừa dứt lời, tiểu gia hỏa bỗng “oa” một tiếng khóc to hơn lúc trước. Tần Phương Nghi lúng túng cười gượng, vội bế con lại dỗ dành. Về đến tay mẹ ruột, tiểu gia hỏa lập tức nín khóc rồi cười toe toét. Nàng giao lại con cho nhũ mẫu, kéo Cảnh Tú ngồi xuống, vẫn áy náy nói:
“Nhị tiểu thư đừng để bụng, Nhị thiếu gia chỉ là lạ người thôi. Lâu ngày rồi nó sẽ cười với con.”

Cảnh Tú mỉm cười, nhìn tiểu gia hỏa trong lòng nhũ mẫu vẫn vươn tay về phía Tần Phương Nghi, miệng bập bẹ gọi “nương”, liền chớp mắt nói:
“Lạ người cũng tốt, như vậy sẽ không dễ bị bọn buôn người bắt đi.”

Tần Phương Nghi sững lại rồi bật cười. Nhị tiểu thư này quả thật thú vị.

Hai người nói vài câu xã giao, Cảnh Tú liền cáo từ trở về Cẩm Tú các. Trong đầu nàng âm thầm đánh giá từng người.

Trước hết, Tần Phương Nghi tâm tư linh hoạt, rất biết lấy lòng người;
Tiếp đến là Nguyễn Hương Cầm – tính tình nhỏ nhen, thích hư vinh, lại có vẻ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh;
Còn Dương Mộc Bình – từ đầu đến cuối ít nói, rõ ràng là người nhiều tâm cơ, nhưng vì không con cái, lại thất sủng nên tỏ ra thận trọng dè dặt.

Ba người này hiện tại chưa tỏ ra địch ý với nàng, tạm thời không cần lo xa.

Cuối cùng là Tam muội Cảnh Vinh – một đứa trẻ được nuông chiều, kiêu căng ngang bướng, có chút lòng dạ hẹp hòi nhưng không có thủ đoạn, không đáng để tâm.

Còn Cảnh Thiên Lam và Cảnh Viên…

Thái độ của Cảnh Thiên Lam đối với nàng luôn khiến nàng cảm thấy kỳ lạ. Tốt thì có tốt, nhưng lại không hề có cảm giác chân thành. Còn Cảnh Viên… hẳn là đang tạm nhẫn nhịn, chờ Thẩm Nhu trở về rồi tìm cơ hội đối phó nàng? Không phải nàng cố ý nghĩ xấu người khác, mà vì thái độ của Cảnh Viên thay đổi quá nhanh. Hôm qua còn như muốn nuốt sống nàng, hôm nay lại mỉm cười hiền hòa, thậm chí còn chân thành đến mức không giống giả vờ…

Đang nằm gục trên bàn trầm tư, Tôn ma ma vội vã bước vào:
“Nhị tiểu thư, phu nhân đã về rồi!”

Cảnh Tú giật mình, vô thức ngồi thẳng dậy. Quảng Nguyên tự cách Tướng phủ hơn nửa ngày đường, giờ mới quá ngọ một khắc, vậy mà Thẩm Nhu đã về, hẳn là trời chưa sáng đã khởi hành. Xem ra rất nóng lòng muốn gặp nàng.

Nàng nhướn mày hỏi:
“Phu nhân có bảo ta qua gặp không?”

Tôn ma ma lắc đầu:
“Không ạ, nhưng Đại tiểu thư, Tam tiểu thư và các vị di nương đều đã ra cổng nghênh đón.”

Cảnh Tú lười biếng nằm sấp xuống lại:
“Đã có nhiều người nghênh đón rồi, thiếu ta cũng chẳng sao.”

“Nhưng tiểu thư, như vậy phu nhân sẽ không vui…”
Tôn ma ma lo lắng. Năm xưa phu nhân vốn không thích Tam di nương và Nhị tiểu thư. Khi hai người vừa mất tích, việc đầu tiên phu nhân làm không phải sai người đi tìm mà là dọn dẹp Cẩm Tú các, giải tán hạ nhân, như thể chắc chắn họ không thể trở về. Nếu không có lão gia can thiệp, e rằng bà cũng đã bị đuổi khỏi phủ.

“Nếu ta đi, bà ấy cũng vẫn không vui thôi.”
Cảnh Tú lẩm bẩm, xoa bụng đang réo.
“Ma ma, có phải đến giờ ăn trưa rồi không?”

Tôn ma ma nhìn mặt trời, quả thật tiểu thư ăn sáng sớm, giờ chắc đói rồi. Vội nói:
“Để nô tỳ đi lấy ít điểm tâm lót dạ.”

“Chờ đã.”
Cảnh Tú kéo bà lại.
“Con không muốn ăn điểm tâm. Ma ma đi lấy gạo và nguyên liệu, chúng ta tự nấu cơm. Nhân tiện nói với quản gia, sau này mỗi sáng chỉ cần đưa đủ nguyên liệu cho hai người chúng ta một ngày là được, không cần đưa cơm sẵn nữa.”

“Tiểu thư muốn sau này đều tự nấu?”
Tôn ma ma lo lắng.
“Có phải đồ ăn không hợp khẩu vị không? Người thích ăn gì, nô tỳ sẽ nói với quản gia.”

“Không phải.”
Cảnh Tú lắc đầu.
“Chỉ là tự nấu muốn ăn lúc nào cũng được, lại đỡ phiền người ta mang tới.”

Tôn ma ma chần chừ:
“Nhưng lão gia và phu nhân…”

Theo quy củ, trừ bữa sáng, các thiếu gia tiểu thư đều phải dùng cơm trưa và tối cùng lão gia phu nhân ở đại sảnh, ngay cả Cảnh Nhân Kiệt mới hai tuổi cũng được bế đến cho đủ mặt.

“Bên phụ thân và phu nhân con sẽ tự nói.”
Cảnh Tú phẩy tay.

Tôn ma ma đành thở dài đi ra ngoài. Không lâu sau bà trở lại, phía sau còn có quản gia và mấy tiểu tư xách giỏ tre đầy nguyên liệu, củi gạo dầu muối.

“Nhị tiểu thư, có phải đồ ăn đưa tới không hợp khẩu vị?”
Quản gia thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại, mặt đầy hoảng sợ.

Cảnh Tú buồn cười. Tên quản gia này đúng kiểu nịnh trên đạp dưới, lại rất biết thời thế. Hôm qua còn vênh váo ngoài cổng phủ, biết thân phận nàng xong liền cúi đầu khom lưng. Sợ nàng ghi thù sao? Nàng nhìn giống loại người nhỏ mọn thế à?

“Quản gia lo xa rồi. Ta chỉ thích tự nấu thôi. Sau này mỗi ngày đưa nguyên liệu tươi đến là được. Bên phụ thân ta sẽ tự nói.”

“Nhị tiểu thư yên tâm, nô tài nhất định cho người mang nguyên liệu tươi nhất tới, đảm bảo đủ cả mặn lẫn chay.”

“Đặt xuống rồi ra ngoài đi.”

Quản gia không dám nán lại, vội dẫn người rời khỏi Cẩm Tú các, ra đến ngoài mới thở phào. Trong lòng hối hận không thôi, hôm qua sao lại mù mắt coi Nhị tiểu thư là ăn mày chứ?

Tôn ma ma không biết chuyện hôm qua, chỉ nghĩ tiểu thư nhà mình hiền hòa, giờ thấy nàng đối với quản gia lạnh nhạt như vậy cũng hơi khó hiểu, cuối cùng chỉ có thể cho rằng tiểu thư chưa quen sai bảo hạ nhân mà thôi.

Xách giỏ vào tiểu trù phòng, Cảnh Tú vừa định động tay thì đã bị Tôn ma ma đẩy ra ngoài, kiên quyết không cho nàng làm. Nàng đành bó tay, ngồi chờ hưởng thành quả.

Tay chân Tôn ma ma nhanh nhẹn, tay nghề lại khéo, chẳng mấy chốc một bàn thức ăn sắc hương vị đủ đầy đã được dọn lên. Cảnh Tú tốn không ít lời mới thuyết phục được bà ngồi xuống ăn cùng mình.

Trước cổng tướng phủ, ngoại trừ Cảnh Thiên Lam và Cảnh Tú, ba vị di nương cùng Cảnh Viên, Cảnh Vinh đều đứng dưới nắng gắt nghênh đón chủ mẫu đương gia Thẩm Nhu trở về. Thẩm Nhu mặt mày âm trầm bước xuống xe ngựa, Cảnh Viên lập tức tươi cười tiến lên khoác tay bà, thân mật nói:
“Thân mẫu, cuối cùng người cũng về rồi.”

Thẩm Nhu vỗ vỗ tay nàng, ánh mắt lướt qua mọi người:
“Trong thư không phải nói Nhị tiểu thư đã hồi phủ sao? Nó đâu rồi?”

Cảnh Viên liếc Cảnh Vinh một cái không lộ dấu vết:
“Có lẽ Nhị muội chưa biết mẫu thân đã về?”

Nàng rõ ràng đã bảo Cảnh Vinh đi báo tin cho Cảnh Tú, chẳng lẽ không đi?

“Không phải đâu!” Cảnh Vinh vừa nghe đã nhảy ra: “Mẫu thân, con đã sai người đi báo cho Nhị tỷ rồi!”

Thẩm Nhu gật đầu, ánh mắt thoáng ý vị hỏi:
“Ý Vinh nhi là Tú nhi không coi ta – người làm mẹ này – ra gì sao?”

“Con…” Cảnh Vinh lắp bắp, Nguyễn Hương Cầm vội kéo nàng ra sau lưng, cười làm hòa:
“Có lẽ hạ nhân chưa báo tới thôi. Bên ngoài nắng gắt, phu nhân đi xe nửa ngày hẳn đã mệt, nên vào nghỉ trước đi ạ. Muội muội sẽ tự mình đi mời Nhị tiểu thư tới ra mắt.”

Thẩm Nhu dịu dàng cười:
“Không cần làm phiền muội muội. Tú nhi lưu lạc bên ngoài nhiều năm, nay vất vả lắm mới trở về, ta – người làm mẹ – nên tự mình đi thăm mới phải. Trời nắng độc lắm, mọi người vào trong cả đi.”

Nói rồi bà khoác tay Cảnh Viên bước vào phủ, vừa đi vừa hỏi Tần Phương Nghi:
“Ta rời phủ mấy ngày, vất vả muội muội quán xuyến rồi. Nhân Kiệt có ngoan không?”

Tần Phương Nghi mỉm cười:
“Chị nói gì vậy, chị không có mặt, muội giúp đỡ là chuyện nên làm. Nhị thiếu gia rất ngoan, đa tạ phu nhân quan tâm.”

“Làm mẹ lo cho con mình vốn là lẽ đương nhiên, muội muội khách sáo quá rồi.”

“Đại thiếu gia và Đại tiểu thư đều đã đến tuổi hôn phối, lại luôn trầm ổn chín chắn, phu nhân thật sự không cần quá lo lắng.”

Hai người lời qua tiếng lại, ngoài mặt hòa nhã như tỷ muội chuyện trò, nhưng câu nào cũng cài gai nhọn, từng chữ đâm thẳng vào tim đối phương.

Nguyễn Hương Cầm kéo Cảnh Vinh lại quở mắng mấy câu rồi mới dắt nàng theo sau. Dù là phu nhân hay Nhị tiểu thư, mẹ con họ đều không dám đắc tội. Hiện tại tốt nhất là nghe theo Tần Phương Nghi, ngồi xem hổ đấu.

Dương Mộc Bình đi cuối cùng. Nhìn Thẩm Nhu và Cảnh Viên, Nguyễn Hương Cầm và Cảnh Vinh khoác tay thân mật, lại nghe Tần Phương Nghi và Thẩm Nhu đấu khẩu không khoan nhượng, nàng vô thức đặt tay lên bụng phẳng lì của mình, khóe môi nở nụ cười chua chát.

Trong đại sảnh, quản gia đã dọn sẵn bữa trưa. Thẩm Nhu ngồi xuống trước, sai người đi mời Cảnh Thiên Lam và Cảnh Tú, rồi nói với ba vị di nương:
“Ta đi cũng mười mấy ngày rồi, hôm nay các muội ở lại dùng bữa với ta đi, kể ta nghe xem phủ ta gần đây có chuyện gì thú vị.”

Nguyễn Hương Cầm và Dương Mộc Bình nhìn nhau, đều cảm thấy bữa cơm này e rằng không yên lành, đang do dự có nên từ chối. Tần Phương Nghi đã nhanh nhẹn đáp lời đồng ý, hai người họ cũng đành nói “Vâng”.

Thấy Cảnh Thiên Lam từ xa bước tới, Thẩm Nhu lập tức đứng dậy đón, tươi cười hỏi:
“Phu quân sao về sớm vậy?”

“Phu nhân sao lại vội vã trở về thế?”

“Tú nhi đã hồi phủ, thiếp thân làm mẹ sao có thể không về? Bao năm nay thiếp vẫn mong ngày này.” Nói rồi còn đưa tay lau khóe mắt không có giọt lệ nào.

Trong mắt Cảnh Thiên Lam lóe lên tia giễu cợt rất khẽ, ông vỗ nhẹ lưng bà an ủi:
“Khó được phu nhân một mảnh lòng. Cũng nhờ phu nhân mười năm qua năm nào cũng đến chùa thắp hương cầu phúc cho Tú nhi…”

Ông vừa an ủi vừa đảo mắt nhìn quanh đại sảnh, không thấy bóng Cảnh Tú, liền cau mày hỏi quản gia:
“Chưa sai người mời Nhị tiểu thư tới dùng bữa sao?”

Quản gia run rẩy đáp:
“Đã sai người đi mời rồi…”

Lúc này nha hoàn được sai đi mời Cảnh Tú vừa trở về. Thấy phía sau không có ai, Cảnh Thiên Lam nhíu mày:
“Nhị tiểu thư đâu?”

Nha hoàn cúi đầu lắp bắp:
“Nhị tiểu thư… đã dùng bữa rồi.”

Không khí trong sảnh lập tức hạ xuống như băng. Mọi người nhìn nhau, phu nhân vừa về phủ, Nhị tiểu thư không ra cổng nghênh đón đã đành, giờ đến bữa trưa cả nhà chờ nàng lại được báo rằng nàng đã ăn xong. Gan cũng thật lớn.

Ai nấy cúi đầu, không dám nhìn sắc mặt đen sầm của Thẩm Nhu.

Chỉ có Tần Phương Nghi thần sắc tự nhiên, trong lòng thầm nghĩ: Nhị tiểu thư này quả thật thú vị.

Đây là lần đầu tiên có người dám thách thức quyền uy của Thẩm Nhu trong phủ. Ngay cả Cảnh Thiên Lam cũng luôn giữ lễ kính trọng, chưa từng nói nặng lời với bà. Ồ không, trước kia còn có Lục di nương, nhưng đó là chuyện tranh chấp giữa thê thiếp, chỉ gói gọn trong hậu viện, tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài. Còn Nhị tiểu thư thì khác. Hôm nay nếu bị truyền ra, chỉ cần thêm thắt đôi chút là có thể gán cho nàng cái tội bất kính với đích mẫu. Nhưng nếu Thẩm Nhu không so đo, người ta sẽ khen bà độ lượng nhân từ, còn Cảnh Tú lại càng bị chỉ trích nặng hơn.

Quả nhiên, sắc mặt âm trầm của Thẩm Nhu chỉ thoáng qua, rất nhanh bà đã dịu dàng hỏi nha hoàn:
“Nhị tiểu thư thật sự đã ăn rồi sao? Con bé không phải chỉ ăn qua loa chút điểm tâm chứ?”

Nha hoàn ngẩn ra một chút rồi đáp:
“Bẩm phu nhân, Nhị tiểu thư và Tôn ma ma tự nấu ăn trong tiểu trù phòng ở Cẩm Tú Các. Nhị tiểu thư còn dặn nô tỳ chuyển lời rằng đồ ăn Tôn ma ma làm vừa ngon vừa bổ dưỡng, nàng ăn rất no, cũng chúc mọi người dùng bữa vui vẻ.”

Trong mắt Thẩm Nhu lóe lên tia sắc lạnh, nhưng ngoài mặt lại thở phào:
“Vậy thì tốt…”

Cảnh Thiên Lam cất giọng:
“Nếu Tú nhi đã ăn rồi, vậy mọi người ngồi xuống dùng bữa đi.”

Mỗi người mang một tâm trạng khác nhau ăn xong rồi trở về viện của mình.

Viện của Thẩm Nhu tên là Thế An viện. Vừa về tới nơi, bà không còn giữ được vẻ hòa nhã nữa. Sắc mặt âm u, bà vớ lấy chiếc bình sứ hoa thanh cầm bên tay ném mạnh xuống đất. Tiếng vỡ giòn tan vang lên, mảnh sứ văng khắp nơi. Hạ nhân trong viện nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bị đem ra làm nơi trút giận.

Cảnh Viên thấy mẫu thân trước nay trầm ổn kín đáo hôm nay lại phát tác trước mặt hạ nhân, liền phất tay cho mọi người lui ra, rót một chén nước đưa cho bà, dịu giọng:
“Thân mẫu, người bớt giận đi. Vì con tiện nhân đó mà tổn hại thân mình không đáng.”

Thẩm Nhu uống cạn chén nước, lửa giận trong lòng mới dịu đi đôi chút. Bà nhìn Cảnh Viên, nghiêm giọng hỏi:
“Uyển nhi, con thật sự nhìn rõ rồi chứ?”

Cảnh Viên hiểu bà hỏi gì, gật đầu chắc chắn:
“Con không nhìn nhầm, đúng là Cảnh Tú. Dấu bớt ấy quá đặc biệt, không ai có thể giống.”

Thẩm Nhu nghiến răng:
“Mạng nó đúng là lớn. Rơi từ chỗ cao như vậy mà không chết…”

Cảnh Viên hiểu rõ tâm tư mẫu thân. Tuy nàng cũng từng hận không thể lập tức trừ khử Cảnh Tú, nhưng nghĩ đến lời của thái tử, nghĩ đến ngôi vị hoàng hậu, nàng lại không hận nữa. Ngược lại, còn mong Cảnh Tú sống thật tốt – sống để nàng lợi dụng.

“Mẫu thân, con tiện nhân đó không thể chết!” nàng trầm giọng nói.

“Không thể chết? Vì sao?” Thẩm Nhu ngạc nhiên.

“Người nghe con nói…”

Cảnh Viên kéo bà ngồi xuống, đem lời thái tử giải thích tỉ mỉ.

Thẩm Nhu càng nghe sắc mặt càng dịu lại, cuối cùng bật cười:
“Thái tử quả nhiên thâm mưu viễn lự, biết vật tận kỳ dụng. Vậy thì giữ lại mạng nó. Nếu thật sự có ích như vậy… Uyển nhi, chúng ta không những không được đối phó nó, mà còn phải dỗ dành cho tốt.”

Cảnh Viên gật đầu:
“Mẫu thân nói đúng. Lễ cập kê của nó, con mong mẫu thân lo liệu chu toàn, ít nhất không thể kém hơn Tam muội.”

“Con yên tâm, mẫu thân tự có chừng mực. Chỉ là… con bé thật sự xinh đẹp đến vậy sao?”

Trên gương mặt Cảnh Viên thoáng hiện nét ghen tị, nhưng vẫn gật đầu:
“Ít nhất dung mạo hơn hẳn con.”

Thẩm Nhu vỗ nhẹ tay nàng:
“Từ nhỏ nó đã là hồ ly tinh, lớn lên tự nhiên cũng không tệ. Càng hồ mị càng dễ mê hoặc nam nhân, đối với thái tử lại càng có lợi.”

Cảnh Viên im lặng gật đầu.

“Nó đã không đến gặp ta, vậy ta đích thân đi xem nó. Uyển nhi, con đi chọn vài nha hoàn lanh lợi. Con bé đã hồi phủ, người hầu bên cạnh không thể thiếu, kẻo thiên hạ nói ta làm đích mẫu mà không chu toàn.”

Nói rồi bà cởi giày, nằm xuống nghỉ.

Cảnh Viên đáp “Vâng” rồi lui ra.

Trong Cẩm Tú Các, Cảnh Tú ngủ trưa dậy, thấy Tôn ma ma đứng ngồi không yên trong sân, biết bà vẫn lo lắng chuyện nàng không ra nghênh đón và không vào đại sảnh dùng bữa. Nàng thở dài:

“Ma ma, phu nhân đâu phải hồng thủy mãnh thú, bà ấy không thể làm gì ta.”

“Tiểu thư, người có biết hôm nay hành động của người sẽ bị người ta bàn tán thế nào không? Người ta sẽ nói người bất kính với đích mẫu…”

Cảnh Tú thản nhiên hỏi lại:
“Vậy thì sao?”

Tôn ma ma lo lắng:
“Tiểu thư đã cập kê rồi, nếu lúc này truyền ra lời đồn không hay, còn công tử nhà nào dám đến cầu thân?”

“Không ai cầu thân thì thôi, ta cũng đâu vội gả.” Nàng sẽ không gả cho những vương tôn công tử trong Bình Dương thành. Nàng chỉ muốn lấy một người bình thường, không bị gia tộc trói buộc, sẵn sàng cùng nàng phiêu bạt thiên nhai, cả đời chỉ cưới mình nàng.

“Nhưng…”

“Được rồi, ma ma.” Cảnh Tú bật cười, nhìn bà nghiêm túc nói: “Tin ta đi, phu nhân không thể làm gì ta, mà ta cũng sẽ không ế chồng đâu.”

Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Hai người đồng thời nhìn ra.

Một đoàn người rầm rộ theo sau một phụ nhân trung niên. Bà da trắng, thân hình gầy gò, mặc áo la thêu màu sẫm, vấn tóc kiểu phụ nhân, cài một cây trâm hoa tinh xảo. Trang sức không quá hoa lệ nhưng khí thế bức người, uy nghiêm mười phần.

Cảnh Tú biết người đó chính là đương gia chủ mẫu tướng phủ – Thẩm Nhu.

Nàng đang đánh giá đối phương, mà đối phương cũng đang đánh giá nàng.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng