Tư Mã Tuấn hờ hững gật đầu. Kẻ gửi thư tố giác là ai, trong lòng họ đều rõ như gương. Ngay từ ngày đầu hắn đặt chân đến Tây Lâm, nhất cử nhất động đều nằm trong tầm giám sát của Sùng Minh Đế. Nếu không, phủ Ngũ hoàng tử cũng chẳng xây sát bên phủ Tuấn Vương như thế.
Hắn vuốt ve khối lệnh bài trong tay, trên gương mặt tuấn nghị lạnh lùng lộ ra vẻ trầm tư, rồi đứng dậy bước ra ngoài. Tưởng Thiên lập tức theo sau.
Cảnh Tú lăn qua lộn lại mãi không ngủ được. Trong đầu nàng cứ hiện lên ánh mắt sâu khó lường của Tư Mã Tuấn. Hắn không tin nàng sao? Cho rằng nàng quen biết đám hắc y nhân mà không chịu nói thật? Hay kẻ đứng sau bọn chúng thân phận quá lớn, hắn trách nàng mang rắc rối đến cho hắn?
Nhưng nàng thật sự không nghĩ ra mình đã đắc tội nhân vật lớn nào.
Ngoại trừ…
Cảnh Tú bỗng bật ngồi dậy. Nếu nói có ai thực sự từng nổi sát ý với nàng, chỉ có Thụy Thân Vương phi mười năm trước.
Nhưng không đúng, mấy năm trước nàng đã nghe tin Thụy Thân Vương phi qua đời. Lẽ nào bà ta còn để lại di ngôn gì đó, hễ nàng và Tư Mã Tuấn gặp lại thì phải giết nàng?
Nghĩ kỹ lại, cũng không phải không có khả năng. Hồng thúc chẳng phải vẫn tuân theo lời Thụy Thân Vương phi, ngăn nàng và Tư Mã Tuấn nhận nhau đó sao?
Càng nghĩ càng thấy hợp lý. Tư Mã Tuấn không nhớ chuyện mười năm trước, nay bỗng có người cầm lệnh bài của mẫu phi hắn làm chuyện ám sát, hắn tất nhiên sẽ thấy quái dị. Mà mục tiêu lại là nàng, hắn ắt liên hệ đến chuyện mất trí năm xưa, suy đoán mối liên hệ phía sau.
Bốn hắc y nhân kia chắc đã bị bắt vào phủ rồi, nhưng nàng không lo hắn tra ra được điều gì hữu dụng. Bởi bọn chúng e rằng cũng không biết gì nhiều.
Nghĩ vậy, nàng dần yên tâm. Một ngày hao tổn tâm thần quá nhiều, vừa nhắm mắt đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau.
Trong đại sảnh không thấy Hồng thúc. Cảnh Tú và Tư Mã Tuấn lặng lẽ ăn xong bữa sáng. Vừa đặt đũa xuống, hắn đã nói:
“Chuyện tối qua đừng nói với bất kỳ ai. Sau này ra ngoài hạn chế đi một mình.”
Cảnh Tú giật mình:
“Ý ngài là… vẫn còn người muốn truy sát ta sao?”
Thụy Thân Vương phi rốt cuộc đã chuẩn bị bao nhiêu người để đối phó nàng? Đúng là chết rồi cũng không chịu buông tha.
Tư Mã Tuấn ánh mắt sắc bén nhìn nàng. Đợi hạ nhân dọn dẹp lui hết, hắn mới hỏi:
“Có liên quan đến chuyện mười năm trước, đúng không?”
Là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại mang theo sự khẳng định.
Cảnh Tú chần chừ gật đầu.
“Trong lòng nàng có nghi ngờ ai không?”
Nàng nhíu mày nhìn hắn. Hắn chẳng phải đã nhận ra lệnh bài sao? Hẳn cũng đã gặp bốn người kia rồi. Vậy sao còn hỏi nàng?
Chẳng lẽ hắn không dám đối diện sự thật, không tin mẫu phi mình có thể làm chuyện như vậy?
“Không có.”
Tư Mã Tuấn còn định nói gì thì Tưởng Thiên bước vào. Gương mặt non trẻ lại vô cùng nghiêm trọng. Hắn không nhìn Cảnh Tú, chỉ ghé sát tai Tư Mã Tuấn nói nhỏ vài câu.
Tư Mã Tuấn liếc nàng một cái:
“Biết rồi, lui xuống đi.”
Tưởng Thiên rời đi.
Tư Mã Tuấn nhìn thẳng vào mắt nàng:
“Bốn người tối qua đã cắn lưỡi tự tận.”
Cảnh Tú khẽ mở miệng rồi lại khép lại. Dù nói họ gián tiếp vì nàng mà chết, nhưng nàng không hề áy náy. Chỉ thấy tiếc và bất bình thay họ.
Thụy Thân Vương phi đã chết, vậy mà họ vẫn liều mạng trung thành, nhiệm vụ thất bại liền lấy cái chết tạ tội. Trung thành đến ngu muội!
Tư Mã Tuấn chợt như nhớ ra điều gì, cười khẽ:
“Ta đã truyền tin về Đông Kỳ nhờ người chuyển cho dì Tang. Một tháng nữa bà ấy sẽ đến Bình Dương thành. Ta nghĩ bà ấy gặp nàng hẳn sẽ rất vui. Tú nhi chắc cũng vui khi gặp lại bà ấy chứ?”
Cảnh Tú nghe ra sự thăm dò ẩn trong lời hắn.
Nếu dì Tang trung thành với Thụy Thân Vương phi như bốn hắc y nhân kia, bà ấy tuyệt đối sẽ không nói gì với Tư Mã Tuấn.
Đã vậy thì đến hay không có gì khác?
Nàng cố tỏ vẻ vui mừng, ánh mắt đầy mong đợi:
“Thật sao? Ta và dì Tang đã mười năm không gặp. Bà ấy vẫn khỏe chứ?”
Tư Mã Tuấn chăm chú nhìn nàng, muốn tìm chút hoảng loạn hay căng thẳng. Nhưng nàng chỉ lộ vẻ vui mừng, dù có hơi gượng gạo nhưng không giống che giấu điều gì.
Hắn dời mắt, giọng lạnh nhạt:
“Rất khỏe.”
Nói xong liền đứng dậy rời đi.
Cảnh Tú thu lại nụ cười giả tạo, lặng nhìn bóng lưng hắn, thở dài không tiếng động.
Tư Mã Tuấn… không phải ta không muốn nói cho ngài, mà là ta không muốn ngài đau lòng.
...
Ba ngày trôi qua chớp mắt.
Ba ngày ấy Cảnh Tú không gặp lại Tư Mã Tuấn. Không biết hắn cố ý tránh nàng hay đang bận chuyện quan trọng, đến bữa ăn cũng không ra đại sảnh.
Nàng ôm gói hành lý chỉ có vài bộ y phục, đứng ở cửa sau phủ Tuấn Vương, lưu luyến nhìn vào trong lần cuối rồi cáo biệt Hồng thúc.
Hồng thúc giơ ngân phiếu trong tay, khổ sở khuyên:
“Cầm lấy đi, nếu không Vương gia trách ta.”
Cảnh Tú lắc đầu:
“Giúp ta nói với điện hạ một tiếng cảm ơn… và xin lỗi.”
Hồng thúc đành cất ngân phiếu, gật đầu:
“Cô yên tâm.”
Nàng không đến Tể tướng phủ ngay, mà ghé Đồng Nhân Đường trước. Trong đó nàng thay bộ đồ giản dị, búi tóc song nha kế kiểu nha hoàn, tháo khăn che mặt đã đeo nhiều ngày, bôi trét lên mặt một hồi, nhìn gương gật đầu hài lòng.
Hàn huyên với Lê thúc và Thúy nương một lúc rồi mới đi bộ đến Tể tướng phủ.
Đến nơi, nàng không cho người vào báo mà mặc kệ ánh mắt chỉ trỏ của người qua đường, ôm hành lý ngồi phịch xuống dưới chân một con sư tử đá trước cổng.
Chẳng bao lâu, quản gia Tể tướng phủ hớt hải chạy tới, ném một miếng bạc vụn xuống chân nàng, mặt đầy ghét bỏ:
“Đại tiểu thư nhà ta thưởng cho ngươi. Cầm bạc đi ngay! Lỡ đụng phải Thái tử điện hạ, cái mạng nhỏ của ngươi cũng đừng mong giữ!”
Cảnh Tú ngẩng khuôn mặt lem luốc, nhỏ giọng tủi thân:
“Ta không phải ăn mày.”
Quản gia khựng lại, bật cười:
“Không phải ăn mày thì ngồi lì trước cửa phủ ta làm gì?”
Hắn nhìn miếng bạc trên đất, giễu cợt, rồi lấy thêm mấy đồng tiền đồng ném xuống, tiếng leng keng vang lên.
“Đây là ta thưởng! Cầm tiền biến đi!”
“Ta nói rồi, ta không phải ăn mày.”
Nàng đá văng đồng tiền lăn đến chân mình, tức giận lặp lại.
Mặt quản gia lập tức tái xanh.
“Người đâu!”
Vài hộ vệ chạy ra.
“Kéo ả đi, quăng xa một chút! Tuyệt đối không để ả va chạm Thái tử điện hạ!”
Cảnh Tú liếc thấy chiếc xe ngựa từ xa chạy đến, mắt lóe sáng. Nàng đứng bật dậy, khéo léo tránh tay hộ vệ, chạy thẳng về phía cổng.
“Chặn lại!”
Quản gia quát.
Đúng lúc ấy, một giọng nghiêm nghị vang lên:
“Dừng lại hết cho ta!”
Cảnh Thiên Lam vừa xuống xe, nhìn cảnh hỗn loạn, mặt sa sầm.
Quản gia lập tức cúi đầu nịnh nọt:
“Lão gia đã về.”
Hộ vệ đồng loạt dừng lại.
“Chuyện gì?”
Cảnh Thiên Lam quét mắt một vòng, cuối cùng dừng trên người Cảnh Tú.
Quản gia lập tức thêm mắm dặm muối kể lại.
Cảnh Thiên Lam bước đến trước mặt nàng, thở dài:
“Cô nương, lòng tham không đáy…”
Nói rồi lấy ra một thỏi bạc đưa đến.
“Cầm tiền mà đi. Đây không phải nơi ngươi gây sự.”
Cảnh Tú nhếch môi châm biếm, không nhận bạc. Nàng ngẩng đầu, ánh mắt tổn thương, giọng nghẹn ngào:
“Phụ thân… con là Tú nhi đây. Người không nhận ra nữ nhi sao?”
Cảnh Thiên Lam sững người, quan sát kỹ một lúc mới hồ nghi:
“Dựa vào đâu nói ngươi là Tú nhi?”
Khuôn mặt nàng lem luốc, không thấy rõ dung mạo.
Cảnh Tú run tay lấy từ bọc hành lý ra một cây trâm cũ kỹ:
“Nương nói… cây trâm này là phụ thân tặng người. Những năm qua con luôn giữ gìn cẩn thận…”
Đó chính là cây trâm năm xưa nương nàng dùng trả tiền xe ngựa khi chạy nạn. Sau này nàng vô tình gặp lại, liền mua về giữ lấy.
Cảnh Thiên Lam nhìn trâm hồi lâu, rồi ngẩng đầu, ánh mắt xúc động:
“Ngươi… thật là Tú nhi của vi phụ?”
Nàng rưng rưng gật đầu:
“Phụ thân hẳn biết phía sau cổ nữ nhi có…”
Chưa nói hết, hắn đã cắt ngang, đầy xúc động:
“Tú nhi! Đúng là Tú nhi của vi phụ! Những năm qua khổ cho con rồi!”
Cảnh Tú thoáng cảm thấy có gì đó không ổn, như thể hắn sợ nàng nói ra điều không nên nói. Nhưng chưa kịp nghĩ kỹ, hắn đã nắm tay nàng kéo vào phủ.
Vừa đi vừa hỏi chuyện nàng những năm qua. Nàng nói được một gia đình bình thường cưu mang, hai năm trước dưỡng phụ mẫu qua đời. Vì sợ hắn không nhận mình nên không dám trở về, đến ba ngày trước nhận được thư của Biển Thước biết hắn đang tìm nàng mới tới.
Quản gia và hộ vệ đứng đờ người, mồ hôi lạnh túa ra.
Không phải ăn mày… mà là Nhị tiểu thư thất lạc bao năm!
Quản gia hối hận không thôi, vội đuổi theo, sai nhà bếp chuẩn bị thêm thức ăn.
...
“Quản gia, xảy ra chuyện gì mà hớt hải vậy?”
Cảnh Viên đang cùng Nam Cung Ly dạo vườn, thấy quản gia chạy qua liền nhẹ giọng hỏi. Giọng nàng không quá nghiêm khắc nhưng vẫn đủ uy nghi.
Nam Cung Ly nhìn nàng, ánh mắt không giấu nổi tán thưởng.
Chỉ có Viên nhi — dung mạo tài năng vẹn toàn, tính tình ôn hòa mà vẫn giữ được uy nghi — mới xứng làm Thái tử phi của hắn, thay hắn quản lý hậu viện, quán xuyến mọi việc.