Trong lòng Tư Mã Tuấn vốn đã có suy đoán, lại thêm lời Thanh Đồng xác thực, nhưng khi chính tai nghe nàng nói ra, tâm vẫn không khỏi gợn sóng.
“Vì sao trước đó phải giấu ta?”
“Bởi vì… điện hạ đã quên ta rồi. Ta thấy không cần nhắc lại với điện hạ nữa.”
Tư Mã Tuấn nhìn về phía Hồng thúc đang biến sắc không ngừng, thấp giọng hỏi:
“Phải vậy không?”
Liếc nàng một cái:
“Ngươi lui ra trước đi. Ta có vài lời muốn nói với Hồng thúc.”
Cảnh Tú nhìn Hồng thúc với ánh mắt vừa thương xót vừa áy náy, cúi đầu lui ra ngoài. Đi tới cửa chợt nghe Tư Mã Tuấn nói thêm:
“Rửa sạch mặt đi!”
Lúc ấy nàng mới nhớ đến lớp ngụy trang trên mặt mình. Nàng chỉnh lại khăn che mặt rồi mới mở cửa bước ra.
Trong phòng chìm vào bầu không khí quỷ dị tĩnh lặng.
Tư Mã Tuấn trở về trước án thư, thong thả ngồi xuống, ánh mắt thanh lãnh nhìn Hồng thúc thật lâu mới khẽ thở dài:
“Hồng thúc, ta vẫn luôn tin tưởng ngươi.”
Hồng thúc động dung gật đầu:
“Lão nô không nên lừa dối vương gia.”
Tư Mã Tuấn nhàn nhạt nói:
“Nói đi. Tất cả những chuyện liên quan đến Tú Nhi, ta đều muốn biết.”
Hồng thúc thở dài, biết không thể giấu được nữa, đành đem những điều mình biết, từng việc từng việc kể lại.
Tư Mã Tuấn nhíu mày nghe ông kể về những chuyện xảy ra mười năm trước – những chuyện hắn hoàn toàn không có chút ấn tượng nào. Trong đầu thoáng qua cảnh Nam Cung Giác từng lần truy hỏi hắn Tú Nhi ở đâu, lại thoáng qua từng khoảnh khắc từ khi hắn và Cảnh Tú gặp lại.
Trong lòng hắn không rõ là cảm giác gì, chỉ thấy mơ hồ, nghi hoặc.
Những chuyện ấy vốn chẳng có gì đặc biệt, vì sao mẫu phi lại hạ lệnh Hồng thúc giấu hắn?
Không đúng…
Hồng thúc nói, từ sau khi hắn rời khỏi Tú Nhi, rời khỏi Tường Vân Tự, hắn bắt đầu mất trí nhớ. Nguyên nhân mất trí có lẽ Tú Nhi biết. Mẫu phi vốn không muốn hắn nhớ lại tất cả, nên sợ hắn biết chân tướng từ miệng Tú Nhi, mới hạ lệnh không cho hai người gặp mặt?
Cảnh Tú trở về phòng mình, sai người mang tới một chậu nước lạnh, trực tiếp vùi đầu vào nước thật lâu mới ngẩng lên.
Nàng lấy từ trong ngực ra một chiếc bình sứ nhỏ, đổ chút dược thủy vào lòng bàn tay, thoa đều lên mặt. Cúi xuống vốc nước rửa lại, rồi dùng khăn lau khô.
Thật ra từ khi nghe bên ngoài đồn nàng là kẻ xấu xí, nàng đã chuẩn bị màn này rồi.
Nàng điều chế một loại dược thủy đặc biệt, khi cần có thể thoa lên mặt, khiến da nhìn như trúng độc — tím xen xanh, xanh lẫn tím. Chỉ bôi từ mắt trở xuống, còn trán và khóe mắt lộ ngoài khăn che vẫn bình thường.
Một nửa bình thường, một nửa dị dạng — so với cả khuôn mặt tím bầm, lại càng gây chấn động thị giác hơn.
Hơn nữa, nếu không dùng loại dược thủy đặc chế khác để tẩy rửa thì tuyệt đối không thể gột sạch. Dù ở gần đến mấy cũng không ai nhìn ra đó chỉ là thứ bôi lên da.
Ban đầu nàng chuẩn bị những thứ này chỉ để đùa vui, hù dọa những kẻ muốn gây khó dễ.
Không ngờ hôm nay lại giúp nàng một đại ân.
Tin “Biển Thước là kẻ xấu xí” e rằng chẳng mấy chốc sẽ truyền khắp nơi. Ba ngày sau, khi nàng tháo khăn che, dùng khuôn mặt thật trở về tướng phủ, hẳn sẽ không ai liên tưởng nàng với Biển Thước.
Chỉ là…
Tư Mã Tuấn có giúp nàng giữ bí mật không?
Không biết hắn và Hồng thúc sẽ nói những gì. Theo nàng suy đoán, Hồng thúc không biết toàn bộ sự việc, vì vậy Tư Mã Tuấn ắt sẽ đến hỏi nàng.
Nghĩ vậy, tiếng gõ cửa chợt vang lên.
Nàng trấn tĩnh lại rồi mới nói:
“Mời vào.”
Cửa mở. Thân hình cao gầy của Tư Mã Tuấn in xuống nền một bóng dài. Hắn khép cửa, bước tới trước mặt nàng, ung dung ngồi xuống.
Thấy khuôn mặt nàng, hắn không lộ chút kinh ngạc hay si mê nào, ánh mắt bình thản, đi thẳng vào vấn đề:
“Tú Nhi… mười năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao ta lại mất trí?”
Cảnh Tú không đáp, ngược lại hỏi:
“Điện hạ đã hỏi mẫu phi chưa? Người trả lời thế nào?”
Ánh mắt Tư Mã Tuấn tối lại vài phần, lắc đầu thở dài:
“Mẫu phi không chịu nói.”
Trong lòng Cảnh Tú thầm nghĩ:
Đương nhiên người sẽ không nói. Lẽ nào người có thể thừa nhận chính tay mình hạ độc ngươi, vì sợ ngươi oán hận nên lại cho ngươi uống Vong Ưu Đan xóa ký ức?
Dù nàng chẳng có nửa phần hảo cảm với Thụy Thân Vương phi, nhưng người đã qua đời, nàng cũng không muốn Tư Mã Tuấn sống trong đau khổ, thậm chí đến một câu “vì sao” cũng không thể hỏi.
“Xin lỗi điện hạ. Ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Ta tỉnh dậy thì nghe nói mọi người đã rời đi. Ta cũng chỉ từ miệng Viên Không đại sư mới biết điện hạ mất trí. Còn vì sao mất trí, ta thực không rõ.”
Tư Mã Tuấn nhìn nàng thật lâu như đang phân định thật giả. Một lúc sau mới thở dài:
“Nếu ngươi không muốn nói, ta cũng không ép. Ta sẽ tự tra.”
Cảnh Tú trầm mặc một lát, vẫn không nhịn được:
“Có những chuyện… quên đi với điện hạ chưa chắc đã là điều xấu.”
Tư Mã Tuấn mỉm cười thản nhiên, ánh mắt mang chút ý vị trêu ghẹo:
“Nghe ngươi nói vậy, xem ra chân tướng sẽ rất tàn khốc…”
Trong lòng Cảnh Tú hối hận. Nàng không nên nhiều lời. Nhìn dáng vẻ hắn, e rằng càng thêm tò mò, quyết tra cho ra lẽ.
Chiều hôm ấy, Cảnh Tú ra phủ, theo ước định tới Đồng Nhân Đường.
Trong tiệm không có khách, có phần vắng vẻ. Sau quầy, Lê thúc đang cúi đầu gảy bàn tính.
Cảnh Tú bước tới, cười:
“Lê thúc, đã lâu không gặp.”
Lê Bình ngẩng đầu, mặt đầy vui mừng:
“Tiểu thư, người đến rồi!”
Ông đặt bàn tính xuống, chạy ra cửa treo bảng nghỉ bán rồi đóng cửa lại. Quay vào nói:
“Tiểu thư, mau vào trong. Tôn ma ma và Thúy nương đã bận rộn cả buổi rồi.”
Những năm qua, Cảnh Tú vẫn âm thầm điều tra thân thế mình, mãi đến một năm trước mới có kết quả.
Tôn ma ma từng hầu hạ bên cạnh Vân nương, trung thành tuyệt đối. Sau khi tra rõ thân thế, Cảnh Tú liền cho người liên hệ với bà. Cũng nhờ Tôn ma ma, nàng mới biết được ngày sinh của mình.
Nhưng tất cả đều thông qua Lê thúc và Thúy nương, nàng và Tôn ma ma chưa từng gặp mặt.
“Tôn ma ma, người xem ai đến đây?”
Tôn ma ma đang ngồi trên ghế thấp nhặt rau, Thúy nương bên giếng múc nước. Nghe tiếng, cả hai đồng loạt ngẩng đầu.
Tôn ma ma sững người nhìn Cảnh Tú, mắt đỏ hoe như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi lệ.
Từ Thúy nương, Cảnh Tú biết sơ qua về bà.
Bà là gia sinh tử của tướng phủ, cả đời chưa từng lấy chồng. Ban đầu chỉ là nha hoàn giặt giũ hạng ba, lại tính tình yếu đuối, thường bị người khác ức hiếp.
Sau khi Vân nương nhập phủ, vài lần bắt gặp cảnh ấy, không đành lòng, liền cầu xin Cảnh Thiên Lam cho Tôn ma ma theo hầu bên cạnh, trở thành nha hoàn hạng nhất.
Tôn ma ma là người trọng nghĩa, biết ơn. Sau khi Vân nương qua đời, các nha hoàn khác đều bị phân đi hầu hạ nơi khác, chỉ có bà kiên quyết ở lại viện của Vân nương, không chịu rời đi.
Bà tin rằng chủ tử mình chưa chết, sớm muộn gì cũng sẽ trở về.
Sự cố chấp ấy khiến chủ mẫu đương gia nổi giận. Nếu không có Cảnh Thiên Lam ngăn lại, e rằng bà đã bị đánh đuổi khỏi phủ từ lâu.
Có lẽ vì áy náy, những năm qua Cảnh Thiên Lam không cho người tùy tiện ra vào Thanh Thủy Các – nơi Vân nương từng ở – mà giao cho Tôn ma ma trông coi.
So với sự xúc động của Tôn ma ma, tâm trạng Cảnh Tú lại bình lặng. Dù sao người từng tiếp xúc với bà thuở nhỏ không phải là nàng hiện tại.
Nàng mỉm cười, nhẹ giọng:
“Ma ma, ta là Cảnh Tú.”