Có được thứ mình muốn, Nam Cung Hành cũng đã rời đi, Cảnh Tú cảm thấy bản thân thật sự không còn lý do gì để tiếp tục ở lại trong cung nữa. Chỉ là nàng lại không biết phải làm sao mới có thể thoát thân, vì thế mỗi ngày đều sống trong nỗi phiền muộn. May mà còn có Nam Cung Giác ở bên trò chuyện, nếu không tháng ngày nơi thâm cung này e rằng đã khó lòng chịu đựng nổi.
Hôm ấy, hai người đang ngồi đánh cờ. Nam Cung Giác vừa đặt xuống một quân, vừa như thuận miệng hỏi:
“Muốn có Thánh Nhan Quả là vì Tư Mã Tuấn sao?”
Hắn thông minh như vậy, ắt hẳn từ sớm đã đoán ra. Biết hắn sẽ hỏi, Cảnh Tú cũng không giấu giếm, thẳng thắn gật đầu:
“Ừ.”
“Hắn có biết không?”
“Chắc là không biết.”
“Dự định khi nào xuất cung?”
Cảnh Tú ngẩng mắt nhìn hắn:
“Nếu ta xuất cung, chuyện của Tam hoàng tử e rằng…”
Nam Cung Giác đặt quân cờ vào hộp, đứng dậy bước đến bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc không gợn mây:
“Chuyện đó nàng không cần lo… À phải rồi, đợi nàng xuất cung rồi, dẫn ta đi gặp Tú Nhi một lần nhé? Ta muốn tận mắt xem nàng ấy sống có tốt không.”
Tâm trí nàng còn đang vướng bận chuyện Nam Cung Hành, không ngờ hắn đột nhiên đổi đề tài sang chuyện ấy. Nàng sững lại, khẽ lẩm bẩm:
“Tú Nhi…”
Nam Cung Giác quay người nhìn nàng, trên gương mặt hiện lên thần sắc hoài niệm:
“Ừ, nàng không biết đâu. Năm đó ta gặp Tú Nhi, nàng ấy chỉ cao chừng này thôi.”
Hắn dùng tay ước chừng một độ cao, rồi ngẩng lên hỏi tiếp:
“Giờ chắc cũng cao gần bằng nàng rồi chứ?”
Trong lòng Cảnh Tú dâng lên cảm giác chua xót khó tả. Nhìn ánh mắt hắn sáng rực chờ đợi câu trả lời, nàng đành gật đầu:
“Ừ, Tú Nhi cao gần bằng ta rồi.”
“Đợi nàng xuất cung, chúng ta liền đi gặp nàng ấy!”
Thấy hắn hứng khởi như vậy, nàng cũng không nỡ viện cớ làm mất hứng. Chỉ là trong lòng lại bắt đầu tính toán: xem ra nàng phải nghĩ cách tìm một “Tú Nhi” nào đó để ứng phó với Nam Cung Giác. Nhưng muốn lừa qua mắt hắn e rằng không dễ, nhất định phải lên kế hoạch chu đáo.
“Biển Thước cô nương—”
Tiểu Đức Tử đột nhiên bước vào, tay cầm một phong thư, vẻ mặt mơ hồ nhìn Cảnh Tú:
“Ngũ công chúa sai người đưa tới.”
Cảnh Tú bình thản nhận lấy thư, đứng dậy nói với Nam Cung Giác:
“Ta về phòng trước.”
Nam Cung Giác đầy vẻ khó hiểu nhìn nàng rời khỏi, quay sang hỏi Tiểu Đức Tử:
“Thư của Ngũ công chúa?”
“Vâng. Điện hạ nói xem, sao Ngũ công chúa lại viết thư cho Biển Thước cô nương chứ?”
Sắc mặt Nam Cung Giác thoáng trầm xuống, phất tay:
“Ngươi lui ra trước đi.”
Tiểu Đức Tử nghe lời lui xuống. Nam Cung Giác đứng ngây người một lát rồi mở cửa, sải bước rời đi.
Ân Toàn vội vã bước ra khỏi Ngự Thư Phòng. Vừa nhìn thấy Nam Cung Giác đi tới, hắn sáng mắt lên, lập tức nở nụ cười nịnh nọt nghênh đón:
“Lão nô tham kiến Ngũ hoàng tử điện hạ. Lão nô đang định đi truyền điện hạ, thật trùng hợp ngài lại tới.”
Nam Cung Giác vừa đi vừa hỏi:
“Phụ hoàng tìm ta có việc?”
“Chuyện này lão nô không rõ.”
Bước vào Ngự Thư Phòng, Sùng Minh Đế đang cúi đầu phê tấu chương. Thấy hắn vào, ông đặt bút xuống, nói với đám người hầu hai bên:
“Tất cả lui ra.”
Ân Toàn lập tức dẫn cung nữ thái giám rời khỏi, cẩn thận đóng cửa lại, đích thân đứng ngoài canh giữ.
Nam Cung Giác thấy tình hình này liền biết hoàng đế gọi mình tới là có việc trọng yếu, sắc mặt càng thêm nghiêm túc.
“Nghe nói trước đây ngươi từng dẫn Biển Thước đến Phủ Tuấn Vương một chuyến?”
Nam Cung Giác vừa nghe đã hiểu Sùng Minh Đế cũng bắt đầu nghi ngờ quan hệ giữa Biển Thước và Tư Mã Tuấn. Hắn gật đầu:
“Vâng.”
“Có nhìn ra giữa họ có điều gì khác thường không?”
“Phụ hoàng, tuy nhi thần vẫn chưa rõ rốt cuộc họ có quan hệ thế nào, nhưng nhi thần có thể khẳng định Biển Thước tuyệt đối sẽ không làm điều gì bất lợi cho Tây Lâm.”
Trong đôi mắt tinh anh của Sùng Minh Đế thoáng qua một tia ngạc nhiên:
“Được rồi, chuyện này ngươi chú ý thêm. Trẫm còn một việc giao cho ngươi làm.”
...
Buổi tối, hai người dùng bữa cùng nhau. Nam Cung Giác vào thẳng vấn đề:
“Ta nghe Tiểu Đức Tử nói chiều nay nàng đi gặp Tân Nguyệt?”
Vị muội muội này khác hẳn các công chúa khác. Nàng tính tình cô độc, ngày thường chưa từng qua lại với các huynh đệ tỷ muội, chứ đừng nói đến người ngoài. Vì vậy hắn rất tò mò, vì sao nàng lại gửi thư cho Biển Thước, mà Biển Thước khi nhận thư lại không hề tỏ vẻ kinh ngạc.
Cảnh Tú đặt đũa xuống, mỉm cười:
“Điện hạ có phải đang thắc mắc vì sao Ngũ công chúa không hề có giao tình với ta lại tìm ta?”
Nam Cung Giác cũng đặt đũa xuống, mỉm cười nhìn nàng:
“Nàng biết ta tò mò thì nói thật đi, để ta khỏi phải suy đoán đến tâm thần bất an.”
Một Tư Mã Tuấn đã đủ khiến hắn phiền lòng, nay lại thêm một Nam Cung Tân Nguyệt. Cả hai đều là những người vốn dĩ không nên có liên hệ với nàng. Hắn thật sự nghĩ mãi không ra rốt cuộc họ quen nhau thế nào.
“Ba năm trước Ngũ công chúa từng lén xuất cung một lần, điện hạ không biết sao?”
“Ý nàng là khi đó các ngươi đã gặp nhau ở ngoài cung?”
Cảnh Tú không giấu giếm:
“Phải. Hơn nữa ta còn cứu Ngũ công chúa một mạng. Hôm nay công chúa chỉ mời ta tới cung của nàng ấy ngồi một lát, hỏi xem ta có cần gì, muốn báo đáp ơn cứu mạng… Chỉ vậy thôi. Ta đã nói rất rõ ràng rồi, điện hạ nếu không tin có thể hỏi Ngũ công chúa.”
Nam Cung Giác suy nghĩ một lát, thấy cũng hợp tình hợp lý. Đôi mắt đào hoa khẽ nhướng lên:
“Những gì nàng nói, ta đều tin.”
Cảnh Tú liếc hắn một cái, đứng dậy:
“Ta về phòng đây.”
Nam Cung Giác bỗng kéo tay áo nàng lại:
“Đợi đã, ta còn một việc muốn nhờ nàng.”
Thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, nàng nghi hoặc ngồi xuống lại.
“Sáng mai phụ hoàng sẽ hạ chỉ cho ta và Diệp Tầm hộ tống Tam ca đến Thiên Linh Sơn. Khi chúng ta rời đi, nàng cũng có thể xuất cung.”
Cảnh Tú mở to mắt nhìn hắn, cảm thấy chuyện này quá khó tin. Nàng lo lắng hỏi:
“Thế có ổn không? Bên Thục phi nương nương thì sao? Còn những người khác, có giấu được không?”
Nam Cung Giác vỗ nhẹ lên vai nàng:
“Nàng yên tâm, phụ hoàng đã sắp xếp tất cả.”
“Vậy thì tốt…”
“Ta đã nói muốn cùng nàng đi gặp Tú Nhi. Nàng… có thể đợi ta từ Thiên Linh Sơn trở về rồi hẵng xuất cung được không? Hoặc nàng có thể ở ngoài cung đợi ta, trước khi ta trở về tạm thời đừng rời khỏi thành Bình Dương?”
“Chuyện này…”
Đối diện với một người luôn canh cánh trong lòng việc nàng sống có tốt hay không, Cảnh Tú thật sự không đành lòng từ chối. Có lẽ chỉ khi để hắn tận mắt thấy nàng sống yên ổn, hắn mới có thể buông xuống một phần vướng bận.
“Ta sẽ ở Phủ Tuấn Vương đợi ngươi.”
Trước khi hắn trở về, nàng sẽ ở lại Phủ Tuấn Vương giúp Tư Mã Tuấn giải độc.
Nam Cung Giác khẽ chau mày:
“Thật ra nàng cũng có thể ở tại Ngũ hoàng tử phủ.”
“Không cần đâu. Vì giải độc cho hắn, ta đã phải bỏ ra một cây Huyết Linh Chi. Hắn thu lưu ta một thời gian cũng là điều nên làm.”
Nam Cung Giác thấy nàng đã quyết ý, cũng không nói thêm gì nữa.