Tư Mã Tuấn cũng ngẩng đầu nhìn Cảnh Tú, trong đôi mắt màu hổ phách thoáng qua một tia kinh ngạc. Nàng vậy mà lại có hứng thú với cuộc thi Bách Hoa?
Cuộc thi Bách Hoa vốn là phần đặc sắc nhất trong Bách Hoa Yến hằng năm. Sau khi yến tiệc buổi trưa kết thúc liền chính thức bắt đầu. Tất cả những tiểu thư chưa xuất giá đều có thể tham gia. Nội dung thi trải dài từ thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa, thiên văn địa lý, cổ kim kỳ văn, cho đến lễ nghi cử chỉ, nữ công gia chánh, gần như bao quát mọi phương diện.
Cuộc thi áp dụng chế độ loại trực tiếp, từng vòng một đào thải, cho đến khi chỉ còn lại một người cuối cùng thì mới kết thúc. Người trụ lại sau cùng ấy chính là “Bách Hoa Tiên Tử” của năm đó. Là phần thưởng, Bách Hoa Tiên Tử có thể thỉnh cầu hoàng thượng một điều nguyện vọng.
Chính vì vậy, các tiểu thư đều dốc hết toàn lực, thi triển hết bản lĩnh để tham gia. Không chỉ vì cơ hội được cầu xin một điều từ hoàng thượng, mà quan trọng hơn, danh hiệu “Bách Hoa Tiên Tử” đồng nghĩa với việc trở thành đệ nhất quý nữ trong toàn thành Bình Dương — đó là vinh quang tối thượng!
Nhưng bắt đầu từ năm năm trước, Bách Hoa Yến thay đổi luật chơi. Không còn chỉ dành riêng cho nữ tử, mà chuyển thành hình thức một nam một nữ hợp tác tham gia. Tuy nhiên phần thưởng cuối cùng vẫn thuộc về nữ tử. Còn có tìm được nam tử nào nguyện ý cùng mình dự thi hay không, hoàn toàn phải xem bản lĩnh của từng tiểu thư.
Nghe Thụy An nói xong, Cảnh Tú đã có cái nhìn rõ ràng hơn về Bách Hoa Yến. Trong mắt nàng thoáng qua một tia tự tin chí tại tất đắc. Từ khi biết tin Tam hoàng tử qua đời, nàng đã chuyển mục tiêu sang Bách Hoa Yến hôm nay. Đây là cơ hội duy nhất để nàng có được thứ mình mong muốn.
“Ngươi muốn tham gia?” Tư Mã Tuấn nhìn thẳng vào mắt nàng hỏi.
Thụy An nghe vậy cũng kinh ngạc nhìn Cảnh Tú, chần chừ nói:
“Biển Thước cô nương, muốn đoạt được vị trí đứng đầu Bách Hoa Yến đâu có dễ, ngươi…”
Nàng biết Biển Thước lớn lên trên Thiên Linh Sơn, tuy y thuật có thể cải tử hoàn sinh, nhưng thi từ ca phú, nữ công thêu thùa những thứ ấy…
Cảnh Tú nhìn thấu suy nghĩ của nàng, lại ngẩng đầu nhìn Tư Mã Tuấn. Thấy hắn cũng mang vẻ hoàn toàn không tin tưởng, nàng khẽ nhướng mày:
“Sao vậy? Các ngươi không tin ta?”
“Không phải, ta chỉ là…” Thụy An vội giải thích, nhưng lại lắp bắp không nói thành lời.
Cảnh Tú khẽ cười, giọng dịu dàng:
“Ta biết quận chúa lo lắng cho ta. Nhưng ta vẫn muốn thử một lần. Dù không đoạt được vị trí đứng đầu cũng không sao, trò chơi thôi mà, quan trọng là tham gia.”
Một tràng cười sảng khoái vang lên. Ba người quay đầu lại, thấy Nam Cung Hành mặt mày rạng rỡ, bước nhanh tới. Hắn đầy vẻ tán thưởng nhìn Cảnh Tú:
“Hay cho một câu ‘quan trọng là tham gia’. Nói ra thì ta còn chưa từng dự thi Bách Hoa. Nếu Biển Thước không chê, ta nguyện cùng ngươi tham gia một lần, thế nào?”
Cảnh Tú sững lại, nhìn sang Tư Mã Tuấn. Hai người bốn mắt chạm nhau. Trong nháy mắt, Tư Mã Tuấn hiểu ra, nàng bảo hắn tiến cung chính là có chủ ý cùng nàng tham gia cuộc thi này.
Nam Cung Hành cũng kinh ngạc nhìn Tư Mã Tuấn. Xưa nay hắn vốn không dự Bách Hoa Yến, lần này lại xuất hiện. Ánh mắt hắn chuyển qua lại giữa hai người, vẻ mặt lộ rõ suy tư.
Một lúc sau hắn chậm rãi nói:
“Nếu Biển Thước đã có Tuấn vương điện hạ đồng hành, vậy thì…”
Mục đích Cảnh Tú để Tư Mã Tuấn vào cung vốn chính là vậy, nàng cũng không định giấu. Đang định mở lời từ chối Nam Cung Hành thì chợt thấy thân hình Thụy An khẽ lay động.
Thụy An… có phải muốn mời Tư Mã Tuấn cùng tham gia?
“Nhị hoàng tử điện hạ nguyện ý cùng Biển Thước tham gia là vinh hạnh của ta, cầu còn không được!” Cảnh Tú thu liễm ánh mắt, thi lễ với Nam Cung Hành.
Tuy nàng không hiểu rõ vị nhị hoàng tử này, nhưng nhìn ra hắn ắt là nhân trung chi long. Một cuộc thi nhỏ như Bách Hoa hẳn không làm khó được hắn. Còn Tư Mã Tuấn, chi bằng cho hắn một cơ hội cùng Thụy An quận chúa bồi dưỡng tình cảm.
Nam Cung Hành cười lớn, ánh mắt hứng thú nhìn nàng. Hắn có dự cảm, Bách Hoa Yến hôm nay nhất định náo nhiệt hơn mọi năm.
Gương mặt thất vọng của Thụy An lập tức chuyển thành vui mừng, cảm kích nhìn Cảnh Tú. Hai người nhìn nhau mỉm cười.
Cảnh Tú liếc Tư Mã Tuấn vẫn lạnh nhạt đứng ngoài cuộc, quay sang Thụy An, cố ý hỏi:
“Thụy An quận chúa đã có người thích hợp cùng tổ đội chưa?”
“Ta…” Thụy An đỏ mặt, ngẩng đầu liếc nhanh Tư Mã Tuấn rồi vội cúi xuống, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Vẫn chưa…”
Ánh mắt sâu thẳm của Nam Cung Hành lướt qua giữa Tư Mã Tuấn và Thụy An, lập tức đoán ra tâm tư nàng. Hắn suy tính lợi hại một phen rồi cười nói:
“Tuấn vương điện hạ lần đầu tham gia Bách Hoa Yến của Tây Lâm ta. Cuộc thi Bách Hoa là phần thú vị nhất, đã đến rồi chi bằng cũng tham gia một lần cho vui, coi như tiêu khiển, thế nào?”
Cảnh Tú cũng tiếp lời:
“Đúng vậy, đã đến rồi thì tham gia đi. Thật ra không cần xem như thi thố, cứ coi là trò chơi, vui vẻ là được.”
Đôi mắt trong trẻo sáng long lanh của nàng đầy mong chờ nhìn hắn.
Tư Mã Tuấn khẽ nhíu mày, môi mỏng mím chặt, im lặng không nói.
Ánh mắt Cảnh Tú từ mong đợi dần biến thành cầu khẩn. Nếu nàng và Nam Cung Hành không thắng, vẫn còn có thể đặt hy vọng vào hắn và Thụy An, như vậy phần thắng sẽ tăng thêm một phần.
Dù cuối cùng phần thưởng thuộc về Thụy An, nhưng nếu nàng thật lòng thích Tư Mã Tuấn, vì khuôn mặt hắn có thể sớm hồi phục, hẳn nàng sẽ nguyện ý nhường cơ hội ấy cho hắn.
Đôi mắt hổ phách của Tư Mã Tuấn nhìn thẳng vào mắt Cảnh Tú. Sự khó hiểu và nghi hoặc dần dần hóa thành bất đắc dĩ cùng thỏa hiệp. Hắn khẽ gật đầu:
“Ừ.”
Cảnh Tú lập tức vui đến híp cả mắt, nháy mắt với Thụy An đang mừng rỡ ra mặt, ra hiệu nàng mau mở lời, nếu không bị nữ tử khác cướp mất thì phiền.
Thụy An cảm kích nhìn nàng, rồi lấy hết dũng khí ngẩng đầu:
“Tuấn vương điện hạ, Thụy An vừa hay cũng một mình. Nếu điện hạ không chê… có thể cùng Thụy An một tổ được không?”
Tư Mã Tuấn nhìn Cảnh Tú liên tục nháy mắt với mình, miễn cưỡng gật đầu.
Thụy An vui mừng khôn xiết, cả khuôn mặt như bừng sáng.
Nam Cung Hành vẫn luôn âm thầm quan sát hai người. Hắn nhìn rất rõ, Tư Mã Tuấn vốn không định tham gia, cũng không muốn cùng Thụy An một tổ. Tất cả chỉ vì ánh mắt ra hiệu của Biển Thước mà thôi.
Hắn thậm chí còn thấy trong ánh mắt lạnh lẽo và hờ hững thường ngày của Tư Mã Tuấn thoáng qua nét thỏa hiệp, bất lực và… dung túng. Điều này khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Theo tin tức hắn nắm được, Tư Mã Tuấn và Biển Thước chỉ mới gặp nhau một lần cách đây năm ngày, ngoài ra không hề có giao tình. Vậy mà thái độ của hắn với nàng lại khác thường đến vậy?
Trong đáy mắt Nam Cung Hành thoáng qua một tia sâu thẳm. Xem ra tin tức hắn nhận được… chưa hẳn đã chính xác.
Một lúc sau, mặt trời treo cao trên đỉnh đầu. Tuy không quá gay gắt nhưng cũng khiến người ta có phần bức bối. Mọi người nói chuyện đã lâu, thỉnh thoảng đều nhìn về phía chủ vị, thấp giọng bàn tán.
“Hoàng hậu nương nương sao còn chưa tới?”
“Phải đó, đã đến giờ Ngọ rồi, sao hoàng hậu và các vị nương nương còn chưa xuất hiện?”
“Chắc cũng sắp đến rồi, đợi thêm chút nữa đi.”
“… ”