Chương 44: Nghe lén cuộc trò chuyện đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 44: Nghe lén cuộc trò chuyện.

Cảnh Tú và Nam Cung Giác hiểu ý rời đi, để lại không gian riêng cho Diệp Tầm và Nam Cung Linh.

Ngay khoảnh khắc xoay người, Cảnh Tú bỗng cảm thấy sau lưng lạnh buốt, như có luồng khí âm u lướt qua. Nàng nghi hoặc ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy Nam Cung Linh đang e lệ thẹn thùng nhìn Diệp Tầm, ánh mắt dịu dàng như nước. Cảm giác kỳ quái trong lòng nàng vì thế cũng tan đi. Nàng lắc đầu, tự nhủ mình nghĩ nhiều, rồi bước theo Nam Cung Giác rời khỏi đó.

Diệp Tầm đứng nhìn theo bóng lưng hai người, trên môi vẫn là nụ cười ôn hòa quen thuộc. Một lúc lâu sau, hắn mới quay lại, nhìn về phía Nam Cung Linh, giọng nói khách sáo xen lẫn xa cách:

“Nhị công chúa.”

Nam Cung Linh nhanh chóng thu lại vẻ ghen ghét và phẫn hận trong mắt. Nàng nhìn theo hướng Cảnh Tú vừa rời đi, trên mặt lộ rõ vẻ ngưỡng mộ, giọng buồn bã:

“Thật ngưỡng mộ Biển Thước cô nương… có Thiên Linh lão nhân làm sư phụ cao minh như vậy, lại có Diệp công tử làm sư huynh tốt đến thế.”

Diệp Tầm khẽ cụp mi, ôn tồn đáp:

“Công chúa là kim chi ngọc diệp, được hoàng thượng và hoàng hậu sủng ái, ăn ngon mặc đẹp, tiền hô hậu ủng, muốn gì có nấy, cớ gì phải đi ngưỡng mộ người khác?”

Nam Cung Linh quay lại nhìn hắn, ánh mắt chan chứa tình cảm, đôi môi anh đào run nhẹ:

“Ta… đâu phải muốn gì cũng có…”

Nàng nói đến đây, cảm xúc dần dâng lên, lồng ngực phập phồng rõ rệt. Nàng vô thức tiến lên một bước, muốn nắm lấy cánh tay Diệp Tầm:

“Tầm ca ca, ta…”

“Nhị công chúa!”

Diệp Tầm đột ngột lùi lại hai bước, tránh khỏi tay nàng. Hắn cúi đầu, né tránh ánh mắt thắm thiết ấy, giọng nói kiên định mà chân thành:

“Diệp Tầm vô cùng cảm kích sự ưu ái của công chúa bấy lâu nay. Trong lòng Diệp Tầm, công chúa là bằng hữu đáng quý, là muội muội giống như Nguyệt nhi. Ngoài ra… không còn tình cảm nào khác.”

Nam Cung Tân Nguyệt là con của Lương phi, mà Lương phi lại là cô ruột của Diệp Tầm. Hắn tự xưng là huynh trưởng của Nam Cung Linh, cũng không phải không có lý.

Bàn tay giấu trong tay áo của Nam Cung Linh siết chặt thành quyền. Đôi mắt long lanh như sắp rơi lệ, nàng đau đớn nhìn hắn:

“Nhưng ta… chưa từng xem chàng là huynh trưởng! Từ nhỏ đến lớn, trong lòng ta… chỉ có một mình chàng!”

Trong lòng Diệp Tầm thoáng qua một tia không nỡ. Nhưng hắn vẫn cắn răng, nghiêm giọng nói:

“Tình ý của công chúa, Diệp Tầm không thể hồi đáp. Sau này, chỉ cần công chúa có điều gì cần đến Diệp Tầm, dù phải vào sinh ra tử, Diệp Tầm cũng không chối từ!”

Nam Cung Linh lặng lẽ nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh dần đi, không nói thêm lời nào. Một lát sau, nàng quay người, hòa vào đám đông.

Diệp Tầm nhìn theo bóng lưng ấy, thở dài một hơi. Nói ra lời cự tuyệt xong, hắn cảm thấy cả người nhẹ nhõm hơn hẳn. Chỉ mong Nhị công chúa có thể sớm quên được hắn.


Cảnh Tú và Nam Cung Giác tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống. Xung quanh hoa nở rực rỡ, hương thơm ngào ngạt, nhưng vẫn không át nổi sắc vóc lộng lẫy của những tiểu thư đã dày công trang điểm.

Nhìn từng bóng hồng yểu điệu lướt qua, Cảnh Tú huých nhẹ cánh tay Nam Cung Giác, trêu ghẹo:

“Sao nào? Có ai lọt vào mắt xanh chưa?”

Nam Cung Giác trợn mắt. Ngự Hoa viên vốn đã muôn sắc muôn màu, nay thêm những tiểu thư mặc đỏ khoác xanh, phấn son đậm đà đi lại qua lại, khiến hắn hoa cả mắt. Lọt vào mắt xanh cái gì chứ?

Cảnh Tú vừa định nói tiếp thì thấy một cung nữ quen mặt chạy lại. Nàng cúi đầu cung kính nói:

“Ngũ hoàng tử điện hạ, Thục phi nương nương cho mời người qua một chuyến.”

Cung nữ đó chính là Đan Thanh – người hầu thân cận bên cạnh Thục phi.

Trên mặt Nam Cung Giác thoáng qua vẻ bất đắc dĩ. Hắn thở dài, quay sang nhìn Cảnh Tú:

“Ngươi ở một mình có được không?”

Cảnh Tú biết Thục phi gọi hắn đi hẳn là vì chuyện hôm nay muốn chọn phi tử cho hắn. Nàng cười hả hê, vẫy tay:

“Được chứ! Đi nhanh đi, đừng để Thục phi nương nương chờ lâu.”

Mấy ngày qua ngày nào nàng cũng ở cạnh Nam Cung Giác, phát hiện hắn là người tùy tính, với người hắn vừa mắt thì hoàn toàn không bày ra dáng vẻ hoàng tử. Lại thêm chuyện biết hắn chính là Vương Ngọc năm xưa, nàng càng cảm thấy thân thiết. Cách xưng hô cũng từ “điện hạ” xa cách thành “ngươi” tự nhiên.

Nàng gọi thoải mái, hắn nghe cũng thuận tai.

Thế nhưng Đan Thanh nghe nàng gọi Nam Cung Giác là “ngươi” thì kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn. Thấy hắn không hề tỏ vẻ khó chịu, ánh mắt nàng ta nhìn Cảnh Tú lập tức thêm phần dò xét.

Nam Cung Giác nhìn quanh một lượt, thấy không ai chú ý, nghĩ mình đi một lát rồi về chắc không có chuyện gì. Hắn dặn Cảnh Tú đừng chạy lung tung rồi theo Đan Thanh rời đi.

Cảnh Tú ngồi một mình, chán đến phát ngán. Bỗng từ phía sau không xa truyền đến tiếng nói chuyện. Nàng theo bản năng dựng tai lên nghe.

“Công chúa, nửa tháng nữa là sinh thần mười lăm tuổi của người. Sau sinh thần, ta muốn… xin hoàng thượng ban chỉ tứ hôn cho chúng ta.”

Giọng nam trầm vang lên, mang theo mấy phần vui mừng, mấy phần gấp gáp, lại có chút cẩn trọng.

“Cát đại nhân, mong sau này ngài đừng nói những lời như vậy nữa. Hôm nay ta coi như chưa từng nghe thấy, cũng mong Cát đại nhân nhớ rõ thân phận của mình!”

Giọng nữ nghe như tức giận, nhưng vẫn còn non nớt. Chỉ cần nghe tiếng cũng biết là thiếu nữ chưa cập kê.

Trong mắt Cảnh Tú lóe lên tia kinh ngạc. Giọng nữ đó… chẳng phải là…

Nàng biết nghe lén là không phải, nhưng lòng hiếu kỳ dâng cao, khiến nàng không nhịn được tiếp tục ngồi yên tại chỗ, lặng lẽ lắng nghe.

Không còn tiếng nói nào nữa, chỉ nghe tiếng bước chân xa dần. Xem ra cô gái kia đã tức giận bỏ đi.

Cảnh Tú biết nam nhân kia vẫn còn ở đó. Vì làm chuyện “thất lễ” nên nàng căng thẳng đến mức không dám thở mạnh. Một lúc lâu sau vẫn chưa nghe tiếng hắn rời đi, chỉ nghe một tiếng thở dài nặng nề:

“Haizz…”

Cát Thiên Nhất thất thần ngồi bệt xuống đất, ánh mắt đăm đăm nhìn theo hướng cô gái vừa biến mất.

Sự tò mò trong lòng Cảnh Tú không thể kìm nén. Nàng đứng dậy, vòng qua bồn hoa, nhìn người đàn ông đang ngồi dưới đất không chút hình tượng. Thế nhưng đối phương dường như không hề phát giác có người đến, ánh mắt vẫn dán chặt về phía trước.

“Vị công tử này vì sao thở dài?” Cảnh Tú giả vờ không biết gì, lên tiếng hỏi.

Cát Thiên Nhất giật mình hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn nàng mờ mịt. Một lát sau, hắn ngập ngừng:

“Cô là… Biển Thước tiên tử?”

Cảnh Tú khẽ cúi người:

“Chính là tiểu nữ.”

Cát Thiên Nhất vội vàng đứng dậy, mặt đỏ bừng, chắp tay:

“Ta là Đại Lý Tự khanh Cát Thiên Nhất. Vừa rồi thật thất lễ.”

Hắn ám chỉ hành động ngồi bệt dưới đất. Cảnh Tú không để ý, mỉm cười.

Nàng liếc về hướng hắn vừa nhìn, giả bộ tò mò trêu:

“Cát đại nhân chẳng lẽ đã để ý tiểu thư nhà ai rồi sao?”

Cát Thiên Nhất cười khổ, trong đầu hiện lên bóng dáng mảnh mai khiến hắn hồn xiêu phách lạc, nơi khóe môi lộ ra tia tự giễu:

“Biển Thước tiên tử đùa rồi. Cát mỗ chỉ là một thư sinh nghèo rớt mồng tơi, nay đã hai mươi tám tuổi, làm sao dám mơ tưởng đến những tiểu thư trẻ trung xinh đẹp, thân phận tôn quý như hoa như ngọc kia?”

Cảnh Tú lục lọi trong ký ức những điều Diệp Tầm từng nói về các đại thần trong triều.

Cát Thiên Nhất là Đại Lý Tự khanh chính tam phẩm, xuất thân bình dân, trên không cha mẹ, dưới không huynh đệ. Một mình tự thân phấn đấu đến địa vị hôm nay. Nhiều năm chưa cưới vợ, ngay cả thông phòng nha hoàn cũng không có. Là người thanh liêm chính trực, cương nghị không xu nịnh.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng