Năm ngày trôi qua chớp mắt.
Suốt năm ngày ấy, Cảnh Tú an tĩnh ở lại Diên Thọ Cung, ngày ngày cùng Nam Cung Giác ngâm thơ đối ẩm, đánh cờ luận thế, thưởng hoa ngắm trăng. Ngoài Thục phi ra, không một ai bước chân vào Diên Thọ Cung. Tính ra, năm ngày này nàng sống vô cùng thanh nhàn, tiêu dao tự tại, tựa như tách biệt hẳn khỏi những sóng ngầm trong chốn cung đình.
Đến ngày Bách Hoa tiết, trời vừa hửng sáng, Cảnh Tú đã bị cung nữ gọi dậy.
Nàng chỉnh tề y phục, đeo khăn che mặt rồi mới mở cửa phòng. Cửa vừa hé, hơn mười cung nữ bưng khay nối đuôi nhau tiến vào, trên mỗi khay đều bày đủ loại xiêm y và trang sức lộng lẫy. Cảnh Tú nhìn mà ngẩn ra, quay sang hỏi một cung nữ gần đó:
“Những thứ này là…?”
Cung nữ mỉm cười đáp: “Cô nương quên rồi sao? Hôm nay là Bách Hoa tiết, cô nương cũng phải tham dự Bách Hoa yến. Bọn nô tỳ phụng mệnh đến hầu cô nương trang điểm.”
Cảnh Tú hiểu ngay đây hẳn là sự sắp xếp của Nam Cung Giác. Trong lòng nàng dâng lên chút cảm động trước sự chu đáo ấy. Thế nhưng nghĩ đến tấm khăn che mặt của mình, nàng bước tới, tiện tay cầm một bộ váy màu lam nhạt trong khay, giơ lên nói:
“Hôm nay ta mặc bộ này là được rồi. Những thứ còn lại phiền các ngươi mang đi giúp.”
Cung nữ thoáng lúng túng: “Cô nương… không cần trang điểm sao?”
“Không cần đâu, các ngươi lui ra đi. Y phục ta tự thay được.” Cảnh Tú mỉm cười, nói xong liền cầm váy đi vào sau bình phong.
Mấy cung nữ nhìn nhau, đành bất đắc dĩ lui ra ngoài.
Ngoài Diên Thọ Cung, Nam Cung Giác vừa nhìn thấy nàng từ xa bước tới, y phục hồ lam thanh nhã, không cầu kỳ nhưng tinh khôi nhẹ nhàng, dáng người mảnh mai thướt tha, bất giác khóe môi khẽ cong. Nhưng vừa nhìn thấy chiếc khăn che mặt, nụ cười trên môi hắn lập tức tắt ngấm.
Hắn nhíu mày, chỉ vào khăn che mặt của nàng:
“Hôm nay là ngày gì, ngươi thật sự vẫn định che mặt thế này sao?”
Hắn nghĩ thầm, nàng có biết hôm nay quan trọng thế nào với một nữ tử hay không? Bao nhiêu tiểu thư hôm nay đều trang điểm lộng lẫy, phấn son đậm đà, chỉ mong nổi bật giữa muôn hoa. Còn nàng thì ngược lại, ngày trọng đại như thế lại che kín mặt mũi, chẳng phải tự biến mình thành kẻ “không dám gặp người” hay sao?
Như đoán được tâm tư của hắn, Cảnh Tú bật cười:
“Đa tạ điện hạ quan tâm. Nhưng ta còn chưa cập kê, hôn sự chưa vội.”
Đối với nàng, có nam tử để ý hay không vốn chẳng quan trọng. Những công tử quyền quý ấy… cũng đâu phải “gu” của nàng.
Nam Cung Giác nhìn nàng, thấy nàng chẳng mảy may để tâm, liền phẩy tay:
“Thôi, tùy ngươi.”
Nàng còn nhỏ, đợi đến khi cập kê rồi tính tiếp cũng chưa muộn.
Bách Hoa yến được tổ chức trong Ngự Hoa viên. Cảnh Tú ban đầu còn nghĩ Nam Cung Giác không cần thiết phải kéo nàng đến sớm như vậy. Lúc này mặt trời chỉ vừa ló dạng, cách giờ Ngọ khai yến còn hơn hai canh giờ, hẳn trong vườn chỉ có cung nữ thái giám lo bài trí.
Thế nhưng khi bước vào Ngự Hoa viên, nhìn thấy từng tốp phu nhân tiểu thư tụ tập, cười nói rộn ràng, nàng không khỏi sững sờ.
Từ cổng hoàng cung đến Ngự Hoa viên phải đi mất hơn nửa canh giờ, mà hiện giờ mới quá bình minh chưa lâu. Vậy chẳng phải những vị phu nhân, tiểu thư này đã xuất phát từ khi trời còn tối mịt sao?
Nam Cung Giác dường như đã quá quen, chỉ liếc mắt nhìn quanh một lượt rồi khẽ nói với nàng:
“Hắn vẫn chưa đến.”
Cảnh Tú hiểu rõ “hắn” ở đây là ai. Nàng đảo mắt nhìn một vòng, quả nhiên không thấy bóng dáng Tư Mã Tuấn. Nhưng nàng không hề lo lắng, giọng điệu chắc chắn:
“Chàng sẽ đến.”
Tính tình của Tư Mã Tuấn vốn không ưa những chốn oanh oanh yến yến thế này, làm sao có thể đến sớm? Huống chi lúc này trong Ngự Hoa viên hầu như chẳng thấy mấy nam tử, liếc mắt qua lại toàn là thiếu nữ váy áo rực rỡ, qua lại như bướm giữa muôn hoa.
Nam Cung Giác nghe nàng nói chắc nịch như vậy, ánh mắt lóe lên tia dò xét:
“Ngươi dường như rất hiểu hắn?”
Tư Mã Tuấn quả thực là người nói một không hai, đã hứa ắt làm. Nhưng nếu Cảnh Tú chỉ mới quen hắn từ hôm xuất cung, mà lại nói chắc chắn đến vậy… chẳng phải quá lạ sao?
Cảnh Tú quay sang nhìn hắn, biết rõ hắn đang thử mình, nhưng vẫn giả vờ ngây thơ, chớp chớp mắt đáp:
“Nam tử hán đại trượng phu chẳng phải nên nói được làm được sao?”
Nàng biết hôm đó ở Phủ Tuấn Vương, biểu hiện của nàng không chỉ khiến Tư Mã Tuấn sinh nghi mà Nam Cung Giác cũng vậy. Những ngày qua, Nam Cung Giác thỉnh thoảng lại bóng gió dò hỏi quan hệ giữa nàng và Tư Mã Tuấn. Nàng đều giả ngốc lấp liếm cho qua.
Nhưng nàng hiểu rõ, Nam Cung Giác không phải người dễ lừa. Vì thế nàng không bịa đặt điều gì, chỉ nói những lời mập mờ, nửa thật nửa giả để đánh lạc hướng hắn.
Nam Cung Giác lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt nàng. Trong đôi mắt đào hoa lóe lên ánh sáng sắc bén. Càng bị nàng né tránh, hắn càng hiếu kỳ. Thế nên hôm nay, bất luận xảy ra chuyện gì, hắn cũng quyết bám sát nàng, xem rốt cuộc nàng muốn Tư Mã Tuấn đến Bách Hoa yến là vì điều gì!
“Tiểu sư muội!”
Đúng lúc Cảnh Tú bị ánh nhìn nóng bỏng của Nam Cung Giác khiến tim hơi chột dạ, một giọng nói ôn hòa vang lên.
Nàng quay đầu, thấy Diệp Tầm bước tới, nét mặt rạng rỡ như gió xuân.
“Sư huynh? Sao huynh vào cung sớm thế?”
Nàng biết Diệp Tầm thích yên tĩnh, vốn tưởng hắn cũng giống Tư Mã Tuấn, sẽ tránh xa những nơi đông người thế này, ít nhất phải đợi đến khi khai yến mới xuất hiện. Không ngờ giờ đã thấy hắn, trong lòng nàng không khỏi vui mừng. Có sư huynh ở đây, nàng sẽ không sợ buồn chán nữa.
Diệp Tầm hành lễ với Nam Cung Giác xong, liền nhìn Cảnh Tú, dịu dàng nói:
“Ta sợ muội buồn, nên đến sớm bầu bạn.”
Đôi mắt hạnh long lanh của Cảnh Tú cong lên, sáng rỡ:
“Đa tạ sư huynh!”
Hai người như thể không còn ai bên cạnh, nói cười tự nhiên. Nam Cung Giác thấy vậy khẽ ho một tiếng, kéo sự chú ý của họ về phía mình.
Hắn liếc thấy phía sau Diệp Tầm, Nam Cung Linh đang khoác xiêm y lộng lẫy, rực rỡ tiến lại gần. Trong mắt hắn lóe lên tia khoái trá, quay sang nói với Cảnh Tú:
“Xem ra hôm nay Diệp công tử e là không có nhiều thời gian bên cạnh ngươi.”
Ai ở Bình Dương thành mà không biết Nhị công chúa Nam Cung Linh si mê Diệp Tầm? Nàng vừa tròn mười lăm tuổi tháng trước, hôm nay chính là cơ hội tốt nhất để nàng công khai bày tỏ tâm ý. Sao có thể bỏ lỡ?
Cảnh Tú thoáng ngơ ngác, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng yểu điệu của Nam Cung Linh tiến lại, lập tức hiểu ra. Nàng quay sang trêu Diệp Tầm:
“Sư huynh, e là hôm nay huynh không thể ở cạnh muội rồi.”
Diệp Tầm quay đầu nhìn Nam Cung Linh trong bộ xiêm y thịnh trang, trên gương mặt ôn nhu thoáng qua vẻ khổ não rõ rệt. Rồi rất nhanh, ánh mắt hắn trở nên kiên định.
Có lẽ đã đến lúc hắn nên nói rõ ràng với Nhị công chúa. Cứ kéo dài thế này chỉ khiến nàng tổn thương sâu hơn.
Cảnh Tú nhìn thấy mọi biến hóa trên gương mặt sư huynh. Diệp Tầm tuy tính tình ôn hòa, nhưng không phải người do dự dây dưa. Trước kia hắn chưa từ chối thẳng thừng, có lẽ vì sợ khiến đối phương khó xử.
Nhưng chuyện tình cảm là thứ không thể trì hoãn. Càng kéo dài, người kia càng lún sâu.
Chỉ mong Nam Cung Linh sau khi nghe rõ lời hắn, sẽ không vì thế mà oán hận sư huynh…