Chương 42: Ta muốn bế cháu rồi đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 42: Ta muốn bế cháu rồi.

Tư Mã Tuấn đứng trên lầu các, nhìn theo bóng lưng Cảnh Tú và Nam Cung Giác dần khuất xa. Hắn khẽ nhíu mày trầm tư. Trên gương mặt tuấn tú hiện lên vài phần nghi hoặc, vài phần tò mò, lại xen lẫn một chút mong đợi. Cảm xúc phức tạp như vậy… trước nay hắn chưa từng trải qua.

Mỗi năm đến Bách Hoa Tiết, Hoàng hậu đều long trọng tổ chức Bách Hoa Yến, mời các phu nhân triều thần mang theo con cái đến tuổi cập kê, thành niên tham dự. Nói trắng ra, đó chẳng qua là một buổi “xem mắt” trá hình.

Hằng năm, Tư Mã Tuấn đều nhận được thiếp mời do Sùng Minh Đế đích thân sai người đưa tới, nhưng hắn trước giờ chẳng hề hứng thú với loại yến tiệc này, lần nào cũng khéo léo từ chối.

Lần Bách Hoa Yến năm nay, từ một tháng trước, Sùng Minh Đế và Hoàng hậu đã lần lượt phái người đưa thiếp mời đến. Khi ấy Tư Mã Tuấn thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn. Vậy mà hôm nay, chỉ vì một câu nói của Cảnh Tú, hắn lại đột nhiên quyết định tham dự.

Điều này khiến Hồng thúc vô cùng kinh ngạc.

“Vương gia…” Hồng thúc do dự một lát vẫn không nhịn được lên tiếng. Ông thực sự không hiểu vì sao vương gia lại đồng ý đi dự Bách Hoa Yến.

Nhưng vừa mở miệng, ông đã nghe giọng nói trầm thấp, lạnh nhạt của Tư Mã Tuấn vang lên, mang theo chút bối rối hiếm có:

“Hồng thúc, ông nói xem… có phải nàng đã nhận ra ta rồi không?”

Nếu không, vì sao ánh mắt nàng khi nhìn hắn lại mang theo cảm giác quen thuộc như vậy? Đó tuyệt đối không phải ánh mắt dành cho một người xa lạ.

Hồng thúc khẽ sững lại, rồi nhìn xuống hai bóng người đã gần như biến mất nơi cuối tầm mắt, chần chừ đáp:

“Diệp công tử còn chưa phát hiện, Biển Thước cô nương càng không thể…”

Ông dừng một chút rồi nói tiếp:
“Huống chi nếu thật sự nhận ra vương gia, lúc ở Diệp phủ vừa gặp đã nên…”

Nói đến đây, Hồng thúc đột nhiên ngừng lại. Khi đó đông người như vậy, Biển Thước cô nương giả vờ không quen biết cũng là chuyện bình thường. Nhưng bảo nàng thực sự đã nhận ra… ông lại thấy có gì đó không ổn.

Hai bóng người đã khuất hẳn khỏi tầm nhìn. Tư Mã Tuấn xoay người lại, thấy Hồng thúc vẻ mặt rối rắm, liền nhàn nhạt nói:

“Thực ra nàng có nhận ra cũng không sao. Nam Cung Diễn đã qua đời, nàng cũng không ở trong cung quá lâu. Trong thời gian này, cho người âm thầm chiếu cố nàng. Dù sao trong cung không giống dân gian.”

Hồng thúc thoáng kinh ngạc rồi lập tức đáp:
“Vâng.”

Đã nhiều năm rồi ông chưa từng thấy vương gia để tâm đến ai như vậy. Nhưng trong lòng ông lại vui mừng. Ông mong trên gương mặt vốn lạnh lùng hờ hững kia sẽ xuất hiện thêm nhiều biểu cảm khác.


Trước cửa Diên Thọ Cung, Tiểu Đức Tử sốt ruột ngóng trông. Vừa thấy bóng Nam Cung Giác và Cảnh Tú liền mừng rỡ, lập tức quay vào sai cung nữ bưng bữa tối đã chuẩn bị sẵn ra.

“Biển Thước cô nương, cái này là Nhị công chúa đích thân sai người đưa tới.”

Cảnh Tú vừa ngồi xuống bàn ăn, Tiểu Đức Tử đã tươi cười đưa cho nàng một tấm thiếp mời.

Nàng mở ra xem — đúng là thiếp mời Bách Hoa Yến.

Khóe môi nàng không khỏi cong lên. Thật đúng là buồn ngủ có người đưa gối.

Trên đường hồi cung nàng còn lo lắng, năm ngày nữa là Bách Hoa Yến, thiếp mời từ cung Hoàng hậu e rằng đã phát xong. Nàng không thân phận, không bối cảnh, trong cung này cũng chỉ có Sùng Minh Đế, Thục phi và Nam Cung Giác coi trọng mình.

Mà Bách Hoa Yến do Hoàng hậu toàn quyền phụ trách, mời ai hoàn toàn do Hoàng hậu quyết định. Sùng Minh Đế bận trăm công nghìn việc chưa chắc nhớ tới nàng. Nghe nói Hoàng hậu lại không ưa Thục phi, vậy một đại phu chuyên vào cung chữa bệnh cho Tam hoàng tử như nàng chưa chắc đã được Hoàng hậu coi trọng.

Không ngờ Nam Cung Linh lại nghĩ tới nàng.

Nhớ đến ánh mắt hôm qua Nam Cung Linh nhìn Diệp sư huynh, Cảnh Tú đoán rằng Nhị công chúa là “yêu ai yêu cả đường đi”, vì nàng là sư muội của Diệp Tầm nên mới cố ý xin thiếp mời từ Hoàng hậu gửi cho nàng.

Dù sao đi nữa, phần nhân tình này nàng nhận. Ở chỗ Diệp sư huynh, nàng nhất định sẽ nói tốt cho vị Nhị công chúa kia vài câu.

Nam Cung Giác liếc nhìn thiếp mời trong tay nàng, phất tay cho Tiểu Đức Tử lui ra. Cửa phòng đóng lại, hắn mới nhìn nàng đầy tò mò:

“Vì sao ngươi lại muốn tham dự Bách Hoa Yến như vậy?”

Ở Tuấn vương phủ, nghe nàng yêu cầu Tư Mã Tuấn tham dự, hắn suýt nữa cho rằng nàng thích Tư Mã Tuấn.

Phải biết, trong Bách Hoa Yến, nam nữ đều có thể trực tiếp bày tỏ tình cảm với người mình thích, không cần giữ lễ quá mức. Đối với nữ tử mà nói, ngày đó lại càng đặc biệt hơn.

Ngày thường, hôn sự của nữ tử phần lớn đều do cha mẹ định đoạt, mai mối sắp xếp. Muốn gả cho người mình thật lòng yêu thích quả thực rất khó.

Nhưng trong ngày Bách Hoa Yến, nữ tử có thể thổ lộ với người trong lòng. Nếu đối phương cũng có ý, hai người có thể cùng xin Hoàng thượng hoặc Hoàng hậu ban chỉ tứ hôn, không cần để ý môn đăng hộ đối, chỉ cần hai bên thuận tình là đủ.

Nhưng rất nhanh hắn đã phủ định suy đoán nàng thích Tư Mã Tuấn.

Hắn cũng không biết vì sao, chỉ là trong lòng có một cảm giác kỳ lạ — Bách Hoa Yến năm nay chắc chắn sẽ thú vị hơn mọi năm! Mục đích nàng yêu cầu Tư Mã Tuấn tham dự nhất định không đơn giản như lời nàng nói.

Huống hồ phụ hoàng cũng sẽ tham dự, ai dám làm càn trước mặt phụ hoàng? Muốn ức hiếp nàng càng là chuyện không thể.

Thế nhưng hình ảnh nàng và Tư Mã Tuấn nhìn nhau, cùng đưa tay muốn chạm vào đối phương cứ lởn vởn trong đầu hắn.

Trực giác nói cho hắn biết giữa họ nhất định có điều gì đó!

Nhưng điều khiến hắn khó hiểu là — vì sao ở Diệp phủ và trên xe ngựa ở Tuấn vương phủ họ lại bình tĩnh đến vậy, không hề lộ ra khác thường? Thế mà đến lầu các, ánh mắt họ dành cho nhau lại đột nhiên trở nên kỳ lạ?

Tất cả khiến hắn cảm thấy có chút quái dị.

Cảnh Tú chớp mắt, nói qua loa:
“Vì tò mò thôi. Mỗi năm ta xuống núi đều đúng lúc Bách Hoa Tiết kết thúc. Nghe nói Bách Hoa Tiết ngoài dân gian náo nhiệt lắm mà chưa từng được thấy. Năm nay khó lắm mới xuống núi trước lễ, lại vào cung mất rồi. Không xem được dân gian thì trải nghiệm Bách Hoa Yến trong cung cũng tốt mà.”

Nam Cung Giác đâu dễ bị lừa. Hắn nhìn nàng chằm chằm:
“Vậy vì sao nhất định phải để Tư Mã Tuấn tham dự?”

Cảnh Tú nhét thiếp mời vào ngực áo, một tay cầm bát đũa, một tay tiện tay bưng đĩa thức ăn, vừa đi ra ngoài vừa tinh nghịch đáp:

“Ta muốn bế cháu rồi!”

Ở thế kỷ 21 nàng sống hai mươi lăm năm, ở nơi này đã mười năm — tổng cộng ba mươi lăm năm. Tư Mã Tuấn năm nay mười tám tuổi, ở thời đại này đúng là đã đến tuổi lập gia thất sinh con. Theo “tuổi thật” của nàng, nói muốn bế cháu… cũng không sai.

Nam Cung Giác ngẩn người, gương mặt tuấn tú méo mó dữ dội.

Ý nàng là muốn tìm cho Tư Mã Tuấn một nữ tử thích hợp để thành thân sinh con sao? “Bế cháu”? Nàng coi Tư Mã Tuấn như con trai mình à?

Đem đường đường Tuấn vương điện hạ Đông Kỳ quốc xem như con trai… nàng cũng dám nói ra?


Đêm xuống, thư phòng Tuấn vương phủ đèn đuốc sáng trưng.

Nghe Thanh Đồng bẩm báo, bàn tay cầm bút của Tư Mã Tuấn khẽ run, mực trên giấy loang ra một mảng lớn. Hắn bật cười lắc đầu, đặt bút xuống, nhàn nhạt phân phó:

“Chỉ cần đảm bảo nàng không gặp nguy hiểm là được. Chuyện nhỏ này sau này không cần bẩm báo nữa.”

Thanh Đồng ngạc nhiên ngẩng đầu.

Vương gia bị người ta coi như con trai mà không giận?

Xem ra lát nữa hắn phải đi hỏi phụ thân kỹ xem, dạo này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Biển Thước kia sao lại được vương gia nhìn bằng con mắt khác như vậy?

Tư Mã Tuấn không để ý ánh mắt dò hỏi của hắn. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn sắc trời bên ngoài:

“Không còn sớm nữa, đi gặp Hồng thúc đi.”

“Thuộc hạ cáo lui.”

Thanh Đồng đáp lời, chậm rãi lui khỏi thư phòng.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng