Nếu bọn họ còn ở Đông Kỳ quốc thì không sao, chỉ là một đứa trẻ, tùy tiện sắp xếp trong phủ, cho miếng cơm manh áo là được. Nhưng hiện tại tình hình này… dẫn theo một đứa bé bên mình quả thực bất tiện.

Thiếu niên nhìn Cảnh Tú đang nằm trên đất, trong đôi mắt màu hổ phách hiện lên vẻ dò xét cùng nghi hoặc.

Hồng thúc nhìn thần sắc ấy, thở dài:
“Trước mắt cứ mang theo nó đã. Đợi nó tỉnh lại, hỏi rõ vì sao xuất hiện ở nơi này, rồi hỏi xem nhà nó ở đâu, sau đó thuê một cỗ xe ngựa đưa nó về.”

Nghe xong, thiếu niên không nói gì, chỉ xoay người bước về phía con đường vừa đi tới. Hồng thúc biết đó là biểu hiện đồng ý, liền cúi xuống bế Cảnh Tú lên, lặng lẽ theo sau.

Cảnh Tú mở mắt, đầu óc mơ hồ một lúc, rồi thần trí dần tỉnh táo. Nàng nhớ ra mình đã bị người ta phát hiện… nàng được cứu rồi!

“Nương…”

Nghĩ đến Vân nương, tim nàng quặn thắt. Thực ra lúc ấy nàng hoàn toàn có thể cùng mẫu thân trốn trên thân cây, để chiếc xe ngựa trống lao xuống vực. Nhưng nếu làm vậy, đám người kia ắt sẽ sinh nghi, sẽ không dễ tin rằng bọn họ ở trong xe. Vì thế, Vân nương đã chọn cách ngay trước mặt bọn chúng, tự mình đánh xe lao xuống vực sâu, đổi lấy cơ hội sống sót lớn hơn cho nàng.

Thiếu niên ngồi bên cửa sổ viết thư. Nghe thấy tiếng nàng, cậu ngẩng đôi mắt hổ phách lên, thản nhiên liếc nhìn nàng một cái. Rồi lại cúi đầu tiếp tục viết. Viết xong, cậu đưa bức thư lên môi khẽ thổi hai cái, sau đó cẩn thận cuộn lại, buộc vào chân một con bồ câu trắng đang đậu trên bệ cửa sổ.

Chỉ một ánh nhìn ấy đã khiến Cảnh Tú nhận ra trong phòng còn có người. Nàng vô thức nhìn sang. Một đứa trẻ chừng… năm, sáu tuổi đang ngồi bên cửa sổ viết chữ. Từ góc nhìn của nàng chỉ thấy được nửa mặt bên phải của cậu.

Cậu mặc một thân bạch y gấm vóc, bên hông đeo một khối bạch ngọc trong suốt, nhìn đã biết giá trị liên thành. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát ra khí chất tao nhã cao quý, tự nhiên mà thành.

Đường nét gương mặt nghiêng ấy không hề tròn trịa mềm mại như những đứa trẻ khác, ngược lại sắc nét cứng cỏi như một nam tử trưởng thành. Hàng mi dài, sống mũi thẳng, cằm kiên nghị… Cảnh Tú nhìn đến thất thần. Nếu không phải làn da trắng mịn và vóc dáng chỉ nhỉnh hơn nàng một chút, nàng tuyệt đối sẽ không cho rằng đây chỉ là một đứa trẻ.

Nhìn con bồ câu vỗ cánh bay lên, rồi khuất dần trong không trung, thiếu niên mới quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt nàng đang dò xét mình.

Thấy cậu quay lại, Cảnh Tú bỗng có chút bối rối. Nàng định cúi đầu né tránh, nhưng khi nhìn thấy nửa khuôn mặt còn lại của cậu, động tác ấy khựng lại giữa chừng. Nàng cứ thế nhìn thẳng vào cậu, trong mắt thoáng qua kinh ngạc, tiếc nuối, thương xót… đủ loại cảm xúc.

Thiếu niên thu hết phản ứng ấy vào mắt, nhưng không hề tỏ ra mất tự nhiên. Cậu đứng dậy, bước ra ngoài.

Những ánh nhìn đủ kiểu, cậu đã thấy quá nhiều, sớm đã quen rồi. Điều khiến cậu an tâm là trong mắt nàng không có sợ hãi, chán ghét, mỉa mai hay khinh thường. Ánh mắt ấy… giống như khi mẫu phi nhìn cậu. Không khiến cậu khó chịu, ngược lại còn mang theo một tia vui mừng nhè nhẹ.

Nàng không coi cậu là quái vật.

Đến khi cậu đi rồi, Cảnh Tú mới ảo não cúi đầu, tự trách mình. Sao nàng có thể dùng ánh mắt như vậy nhìn ân nhân cứu mạng? Đối phương còn là một đứa trẻ… ánh mắt vừa rồi của nàng có làm tổn thương trái tim non nớt của cậu không?

Chẳng bao lâu sau, cửa lại được mở ra. Người hầu mang vào một bàn đầy thức ăn. Cảnh Tú sờ bụng lép kẹp của mình, nhìn những món sơn hào hải vị trên bàn mà nuốt nước bọt.

Hồng thúc nhìn dáng vẻ ấy, lời định hỏi bỗng nghẹn lại. Ông chỉ vào bàn:
“Con có thể tự đi qua đó không?”

Cảnh Tú gật đầu, nhanh chóng xỏ giày, ngồi xuống.

Hồng thúc ngồi bên cửa sổ lặng lẽ nhìn nàng ăn. Cảnh Tú ăn rất nhanh, một trận phong quyển tàn vân, trên bàn bát đĩa ngổn ngang.

Ăn no uống đủ, nàng đưa tay áo lau miệng, lúc này mới nhận ra có người đang nhìn mình, lập tức cúi đầu xấu hổ, mặt nóng bừng.

Hồng thúc mỉm cười hỏi:
“Ăn no chưa?”

Cảnh Tú gật đầu. Hồng thúc gọi người đến dọn bàn, rồi mới ngồi xuống đối diện nàng, thần sắc nghiêm túc:
“Tiểu cô nương, con có thể nói cho ta biết vì sao con lại bị mắc kẹt ở nơi đó không?”

Cảnh Tú biết họ sẽ hỏi. Đổi lại là ai cũng tò mò. Nhìn gương mặt đầy nghi hoặc của Hồng thúc, nàng im lặng một lát, cuối cùng lắc đầu. Trong mắt thoáng qua vẻ áy náy:
“Xin lỗi, con không muốn nói.”

Nói ra cũng chẳng ai giúp nàng báo thù cho mẫu thân. Tất cả, nàng tự khắc ghi trong lòng là đủ. Nàng sẽ không để mẫu thân chết uổng!

Hồng thúc cảm nhận được trong khoảnh khắc ấy nàng tỏa ra một luồng hận ý mãnh liệt, trong lòng khẽ thở dài, chuyển đề tài:
“Vậy con có thể nói cho ta biết nhà con ở đâu, hoặc còn nơi nào có thể đến không? Ta sẽ thuê người đáng tin cậy đưa con về.”

Cảnh Tú lắc đầu:
“Con không có nhà, không có cha mẹ, không có người thân… con không còn gì cả.”

Tiền kiếp hay kiếp này, nàng dường như đều định sẵn là kẻ cô độc. Không ai thương, không ai yêu, không nơi nương tựa.

“Chuyện này…” Hồng thúc khó xử nhíu mày. “Con nghĩ kỹ lại xem.”

Cảnh Tú vẫn lắc đầu. Nàng ngẩng lên, trong mắt tràn đầy hy vọng:
“Con không có người thân. Ngài có thể thu nhận con không? Con chuyện gì cũng làm được…”

Hiện giờ nàng không nơi nương tựa, không một xu dính túi, lại chỉ là một đứa bé năm tuổi. Muốn tự mình sống sót gần như là si tâm vọng tưởng. Nàng nhìn ra thiếu niên kia và người trước mặt đều không phải người thường, thu nhận nàng hẳn không phải việc khó.

Hồng thúc nhíu mày càng sâu. Nếu là lúc bình thường, thu nhận nàng chẳng phải chuyện lớn, đưa về phủ cho miếng cơm là xong. Nhưng bây giờ họ đang ra ngoài, mang theo nàng thật sự bất tiện. Song, một đứa trẻ cô khổ thế này… lẽ nào thật sự bỏ mặc?

Cảnh Tú nhìn sự do dự trên gương mặt ông, trái tim treo lơ lửng. Nếu họ không chịu thu nhận nàng, nàng phải làm sao?

Bên ngoài vang lên hai tiếng gõ cửa. Hồng thúc đứng dậy ra mở cửa. Trong khoảnh khắc cửa mở, Cảnh Tú thoáng thấy một vạt áo trắng lướt qua. Nàng thầm cầu nguyện trong lòng: mong thiếu niên kia đừng để tâm đến sự mạo phạm vừa rồi của nàng, mà phát chút thiện tâm đồng ý giữ nàng lại.

Cửa lại mở. Hồng thúc bước vào, trên mặt mang nụ cười:
“Thiếu gia nhà ta đã đồng ý. Chúng ta còn phải đi một nơi trước, đợi đến đó ta sẽ sai người đưa con về phủ. Chỉ là…”

Cảnh Tú thoáng mừng rỡ, nhưng nghe đến hai chữ “chỉ là”, tim lại thắt lại.

“Phủ cách đây còn rất xa, không biết con có bằng lòng…”

Ông chưa nói xong, Cảnh Tú đã lập tức gật đầu, kiên định nói:
“Con bằng lòng!”

Không hiểu vì sao, từ trước đến nay nàng vốn thiếu niềm tin với người khác, vậy mà lúc này lại không chút hoài nghi tin tưởng cặp chủ tớ này. Nàng tin rằng họ đã cứu nàng thì sẽ không hại nàng. Huống hồ hiện giờ nàng chẳng có lựa chọn nào khác, tìm được một chỗ dung thân mới là điều quan trọng nhất.

Hồng thúc mỉm cười, đưa cho nàng một gói đồ mà tiểu chủ tử giao:
“Không biết có vừa không, con tạm thay đi đã. Lát nữa chúng ta phải lên đường.”

Cảnh Tú hai tay nhận lấy, bóp nhẹ, là quần áo sao?

Sau khi Hồng thúc rời đi, nàng mở gói ra. Bên trong có một bộ y phục màu hồng, còn cẩn thận đặt thêm một chiếc lược và một chiếc gương đồng nhỏ.

Nàng hưng phấn cầm lấy chiếc gương. Từ khi đến thế giới này, nàng chưa từng soi gương, đến mức hiện tại bản thân trông như thế nào nàng cũng không rõ.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng