Chương 382: Ty Binh Mã Cửu Thành đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 382: Ty Binh Mã Cửu Thành.

“Tên Huyền Nhất kia ư…”

Tư Mã Tuấn Vinh dường như đoán được trong lòng nàng đang nghĩ gì, gật đầu nói:

“Không sai, việc Cảnh Tú hôn mê không phải là ngoài ý muốn. Người ta muốn ngươi tìm tên là Huyền Nhất, là một đạo sĩ tóc râu bạc trắng, nghe nói có vài phần tiên phong đạo cốt. Nếu không phải hắn lật lọng cứu Cảnh Tú, thì nàng ta chỉ có thể nằm trên giường cả đời như một kẻ sống không bằng chết…”

Giọng hắn mang theo vài phần tiếc nuối, đến cả Thụy An cũng cảm thấy vô cùng đáng tiếc, trong lòng dâng lên sự căm hận sâu sắc đối với kẻ tên Huyền Nhất kia.

Tư Mã Tuấn Vinh nhìn sắc mặt nàng, đột nhiên đổi giọng:

“Nhưng không sao, ta có thể khiến Cảnh Tú hôn mê một lần thì cũng có thể khiến nàng ta hôn mê lần thứ hai. Chỉ là trước đó phải trừ khử lão già Huyền Nhất kia, như vậy mới có thể khiến Cảnh Tú vĩnh viễn không tỉnh lại!”

“Được, ta đồng ý!”

Ngay khi hắn vừa dứt lời, Thụy An đã dứt khoát nói.

Tư Mã Tuấn Vinh không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ nói:

“Ngươi cứ về phủ Thụy Thân Vương trước, chờ tin của ta.”

Sau khi xe ngựa rời đi, hắn nhìn về phía phủ Tĩnh Vương phía xa, cười lạnh một tiếng.

Dù Tư Mã Tuấn đối với Thụy An có tình hay không, chỉ cần nàng lấy thân phận trắc phi bước vào phủ, dù có danh mà không có thực, Cảnh Tú cũng không thể thờ ơ. Giữa nàng và Tư Mã Tuấn nhất định sẽ nảy sinh mâu thuẫn.

Đến lúc đó… sẽ có kịch hay để xem.

Hai ngày này cứ để bọn họ tận hưởng trước đã.

Hoàng cung Đông Kỳ khắp nơi chạm trổ tinh xảo, điện vũ cao lớn nguy nga tráng lệ, nơi nơi đều thể hiện sự hưng thịnh của quốc gia và địa vị bá chủ tứ quốc.

Trong Ngự thư phòng, Đông Kỳ hoàng Tư Mã Minh Lãng đã ngoài năm mươi nhưng phong thái vẫn như xưa. Đường nét khuôn mặt cứng rắn như được khắc bằng dao, ánh mắt âm trầm sắc bén khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Trên người hắn mặc long bào màu vàng sáng, thêu rồng xanh giương nanh múa vuốt, ánh mắt hung lệ giống hệt hắn, sống động như thể có thể bay vút lên bất cứ lúc nào.

Lý Đức Dung cúi người khom lưng, cẩn trọng đến mức không dám có một sơ suất nhỏ. Trước mặt người khác hắn luôn cao cao tại thượng, nhưng trước mặt hoàng đế thì chưa từng dám lơ là, thậm chí so với khi đối diện Hoàng hậu Tôn thị còn kính sợ hơn.

Hắn hiểu rõ, tất cả vinh quang của mình đều do hoàng thượng ban cho.

Nhưng hoàng đế lại cực kỳ khó hầu hạ, tính tình tàn nhẫn nóng nảy, mấy năm gần đây càng dễ nổi giận. Chỉ cần hơi không vừa ý là trừng phạt cung nhân, nhẹ thì đánh roi, nặng thì kéo ra chém đầu, bất kể có sai hay không.

Bởi vậy người hầu trong Ngự thư phòng thay hết lớp này đến lớp khác, ai cũng nơm nớp lo sợ, như treo đầu trên thắt lưng mà sống.

Lý Đức Dung cũng không ngoại lệ.

Hắn thuật lại tình hình ra cung đón Tư Mã Tuấn, rồi đứng im một chỗ, không dám cử động.

Không biết qua bao lâu, Đông Kỳ hoàng mới hỏi:

“Hắn có gầy đi không?”

Lý Đức Dung giật mình, vội đáp:

“So với lần trước nô tài gặp ở Tây Lâm, điện hạ lại gầy đi không ít… chắc là vì chăm sóc Tĩnh Vương phi.”

“Hừ!”

Hoàng đế hừ lạnh, vung tay một cái, toàn bộ tấu chương trên bàn rơi xuống đất.

“Chỉ vì một nữ nhân mà phải để tâm như vậy, thật là vô dụng!”

Lý Đức Dung nhẹ giọng:

“Tĩnh Vương phi đâu phải người bình thường, điện hạ si mê nàng cũng là điều dễ hiểu.”

Hoàng đế cười lạnh:

“Trẫm ngược lại muốn tận mắt xem thử, Cảnh Tú rốt cuộc có gì đặc biệt.”

Sớm biết nàng ta có bản lĩnh như vậy, lúc trước nên dứt khoát trừ khử, thay vì sợ khiến Tuấn nhi nghi ngờ mà bỏ qua.

Khóe miệng Lý Đức Dung khẽ cong lên, lộ ra ý cười hiểm độc.

Cảnh Tú… mối nhục ngày đó, ta nhất định trả lại cho ngươi gấp trăm lần.

“Hoàng thượng, nếu Tĩnh Vương điện hạ đã trở về, vậy chuyện hôn sự với quận chúa Thụy An…” hắn cẩn thận nhắc.

Hoàng đế khẽ nhướng mày:

“Ngươi không nói trẫm suýt quên mất…”

Đúng lúc đó, cửa bị đẩy ra.

Một tiểu thái giám cúi đầu run rẩy nói:

“Hoàng thượng, Thái tử điện hạ cầu kiến!”

Trong mắt hoàng đế thoáng qua một tia ngạc nhiên, rồi nói:

“Cho vào!”

Tiểu thái giám như được đại xá, vội vàng lui ra.

Tư Mã Tuấn Vinh đứng ngoài cửa chỉnh lại tâm trạng, rồi bình tĩnh bước vào.

“Nhi thần tham kiến phụ hoàng!”

Lý Đức Dung cũng hành lễ, nhưng thái độ vẫn có chút kiêu ngạo.

Hoàng đế nhìn con trai, lạnh nhạt hỏi:

“Có việc gì?”

Giọng nói còn lạnh hơn cả ánh mắt.

Tư Mã Tuấn Vinh đã quen, đáp:

“Tam đệ đã trở về, nhi thần muốn sắp xếp cho đệ ấy một chức vụ trong triều. Nhưng nhất thời không biết có vị trí nào phù hợp, nên đến hỏi ý phụ hoàng.”

Hoàng đế vuốt cằm, cười như không cười:

“Tuấn nhi mười một tuổi ra chiến trường, mười ba tuổi lập công. Khả năng chỉ huy chiến trận xuất chúng… vậy chức Tổng chỉ huy Ty Binh Mã Cửu Thành thì sao?”

Trong lòng Tư Mã Tuấn Vinh “thịch” một cái.

Hắn miễn cưỡng cười:

“Có phải… hơi đại tài tiểu dụng không? Tam đệ e là sẽ bất mãn…”

Chức này chỉ là quan lục phẩm, phụ trách trị an kinh thành.

Nhìn thì nhỏ, nhưng quyền lại không nhỏ—tương đương kiểm soát toàn bộ kinh thành.

Quan trọng hơn, người đương nhiệm Trần Kiệt… lại là người của hắn!

Trong lòng hắn bất an.

Phụ hoàng… có biết chuyện này không?

“Yên tâm,” hoàng đế nói, “hiện nay quốc thái dân an, võ tướng không có đất dụng võ. Nếu để Tuấn nhi làm đại tướng mà không có trận để đánh, e là nó còn muốn ở nhà hơn. Ty Binh Mã là công việc thực tế cho dân, nó sẽ thích.”

Trong lời nói tràn đầy khen ngợi Tư Mã Tuấn.

Trong mắt ông, hắn không phải kẻ ham quyền thế, mà là người một lòng vì dân.

Tư Mã Tuấn Vinh đè nén ghen ghét, gật đầu:

“Phụ hoàng nói phải.”

Hoàng đế cầm thánh chỉ đưa cho Lý Đức Dung:

“Ngươi đến phủ Tĩnh Vương tuyên chỉ. Nhân tiện hỏi Tĩnh Vương phi khi nào đón Thụy An vào phủ. Hôn sự này không thể kéo dài nữa, trẫm khó ăn nói với Tây Lâm.”

“Cảnh Tú và Thụy An là tỷ muội, chắc chắn sẽ hòa thuận, cùng hầu hạ tốt Tuấn nhi.”

“Vâng.”

Lý Đức Dung nhận chỉ, lui ra.

Tư Mã Tuấn Vinh trong lòng vui mừng, vội nói:

“Nhi thần rảnh rỗi, lại lâu chưa gặp tam đệ, xin đi cùng Lý công công.”

Đây chính là mục đích hắn đến.

Không ngờ lại thuận lợi đến vậy.

Hoàng đế gật đầu, không phản đối.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng