“Đây là A Phúc, tiểu nhị của Toái Ngọc Hiên.” Diệp Khuynh lên tiếng giới thiệu với mọi người: “Chuyện xảy ra thế nào, hắn là người rõ ràng nhất.”
Nghe vậy, ánh mắt của tất cả mọi người trong đại sảnh lập tức đổ dồn về phía A Phúc – kẻ đang cúi gằm đầu, đứng co ro đầy bất an. Bị bao nhiêu ánh nhìn soi xét cùng lúc, hắn đến cả đầu cũng không dám ngẩng lên, trong đầu trống rỗng, căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.
“Ngươi nói lại toàn bộ sự việc một lần nữa, không được giấu giếm, phải nói đúng sự thật! Nếu để ta phát hiện ngươi ăn nói bừa bãi, coi chừng cái đầu của ngươi!” Tần thị trừng mắt nhìn A Phúc, giọng hung hăng đe dọa.
Toàn thân A Phúc run lên bần bật. Hắn khẽ ngẩng đầu, vô tình liếc thấy bóng dáng Cảnh Tú, trong mắt thoáng qua một tia áy náy. Cảnh Tú nhạy bén bắt được ánh nhìn đó, trong đôi mắt hạnh trong veo lóe lên một tia hứng thú. Vốn dĩ nàng còn thắc mắc không hiểu vì sao Diệp Khuynh lại có gan đối đầu với Nam Cung Giác, nhưng khi nhìn thấy sự áy náy trong mắt A Phúc, nàng lập tức hiểu ra.
Diệp Khuynh không dám đắc tội Nam Cung Giác, nhưng lại có thể ra tay từ phía nàng, đổ hết lỗi lên đầu nàng. Như vậy, Diệp Khuynh sẽ chiếm được lẽ phải, việc ra tay đánh người chỉ còn là do tính tình nóng nảy, còn hơn là ngang ngược vô lý, vô cớ đả thương người. Mà một khi lý do nghe có vẻ chính đáng, hình phạt tự nhiên cũng sẽ nhẹ đi rất nhiều.
Cảnh Tú tuy không hiểu rõ Diệp Quốc Công, nhưng cũng nhận ra rằng người trong Diệp gia khi đối diện với ông đều vô thức toát ra vài phần kính sợ. Đặc biệt là Diệp Khuynh. Khi ở ngoài Toái Ngọc Hiên, chỉ vừa nghe Nam Cung Giác nhắc tới Diệp Quốc Công, sắc mặt nàng ta đã lập tức trắng bệch. Chắc hẳn trước kia từng phạm lỗi và bị phạt nặng, để lại bóng ma tâm lý. Vì vậy nàng ta mới nghĩ trăm phương nghìn kế để giảm nhẹ tội của mình, mong Diệp Quốc Công sẽ nương tay.
“Đôi khuyên tai đó vốn dĩ là do Diệp tiểu thư đặt trước từ lâu rồi. Nhưng vị cô nương này… nàng ta nói rằng thứ nàng ta đã nhìn trúng thì chưa bao giờ không có được, nhất định phải mua bằng được đôi khuyên tai ấy. Chưởng quầy không còn cách nào khác nên đành bán cho nàng ta. Kết quả đúng lúc bị Diệp tiểu thư nhìn thấy nên mới…”
A Phúc cúi đầu, tay chỉ về phía Cảnh Tú, lắp bắp kể lại những lời mà Diệp Khuynh đã bắt hắn phải nói. Lương tâm cắn rứt khiến hắn không dám nhìn thẳng vào Cảnh Tú khi thốt ra những câu này. Rõ ràng vị cô nương ấy đã tốt bụng giúp đỡ, còn cứu hắn và chưởng quầy, vậy mà hắn lại vì bị Diệp Khuynh uy hiếp mà lấy oán báo ân.
Những gì A Phúc nói ra hoàn toàn giống với lời Diệp Tầm kể trước đó, chỉ là vai trò bị đảo ngược. Cảnh Tú trở thành kẻ ngang ngược vô lý, cưỡng ép mua món đồ mà Diệp Khuynh đã đặt trước, còn Diệp Khuynh chỉ vì tức giận chưởng quầy thất tín bội nghĩa nên mới ra tay.
Ánh mắt của mọi người theo hướng tay A Phúc chỉ mà dừng lại trên người Cảnh Tú. Trước đó khi Diệp Tầm kể lại toàn bộ sự việc, đương nhiên cũng không bỏ sót Cảnh Tú, chỉ là gọi nàng bằng cái tên “Biển Thước”. Những người có mặt đều từng nghe danh Biển Thước. Lão phu nhân và Đại phu nhân cũng đã nghe Diệp Quốc Công nhắc đến việc Biển Thước vào cung chữa bệnh cho Tam hoàng tử, nên thấy nàng đi cùng Nam Cung Giác cũng không cảm thấy kỳ lạ.
Thật ra Lão phu nhân và Đại phu nhân từ lâu đã vô cùng hiếu kỳ về Cảnh Tú. Suốt mười năm qua, họ không ngừng nghe Diệp Tầm nhắc đến cái tên này. Lúc biết nàng vào cung, hai người còn tính toán sẽ nhờ Diệp Tầm xin ân điển đưa nàng ra ngoài để được tận mắt nhìn xem. Không ngờ hôm nay nàng lại tự mình đến.
Ngay từ khi phát hiện bên cạnh Nam Cung Giác có một cô nương, Lão phu nhân và Đại phu nhân đã đoán ra thân phận của nàng. Lão phu nhân tuy đang tức giận chuyện của Diệp Khuynh, nhưng vẫn âm thầm quan sát Cảnh Tú. Dù nàng che mặt không nhìn thấy dung mạo, nhưng cách ăn mặc giản dị thanh nhã lại khiến Lão phu nhân khá hài lòng. Từ đầu đến cuối, nàng đứng yên lặng phía sau Nam Cung Giác như thể không hề tồn tại, khí chất trầm ổn điềm tĩnh ấy khiến Lão phu nhân rất vừa ý.
Đại phu nhân thì tinh mắt hơn. Ngay từ khi bước vào đại sảnh đã chú ý tới Cảnh Tú, luôn dùng khóe mắt quan sát nàng, dường như những chuyện đang xảy ra trong sảnh đều không quan trọng bằng việc nhìn nàng một cái.
Cảnh Tú biết rõ hai người họ đang âm thầm quan sát mình, nhưng vẫn giả vờ không hay biết. Nàng hiểu sự hiếu kỳ ấy là vì Diệp sư huynh, hoàn toàn không có ác ý. Giờ đây vì lời của A Phúc, Lão phu nhân và Đại phu nhân càng có lý do chính đáng để nhìn nàng.
Bị bao ánh mắt dò xét, Cảnh Tú vẫn giữ vẻ bình thản, lặng lẽ đứng bên cạnh Nam Cung Giác như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình. Nhìn nàng như vậy, thật khó có ai liên hệ nàng với hình ảnh một nữ tử ngang ngược trong lời A Phúc kể. Nhất thời không ai lên tiếng.
Thấy không ai nói gì, Tần thị khẽ đẩy Diệp Minh Viễn, ra hiệu ông lên tiếng. Nhưng Diệp Minh Viễn chỉ hừ lạnh, trừng mắt nhìn bà, hoàn toàn không chịu mở miệng. Trong lòng lại mắng Diệp Khuynh thêm một trận: đúng là không biết nhìn sắc mặt người khác! Biển Thước cô nương hiện nay là hồng nhân trước mặt Hoàng thượng. Dù có không nhận ra, cũng phải hiểu người đứng sau Ngũ hoàng tử tuyệt đối không dễ chọc. Chỉ là một đôi khuyên tai, coi như bán cho Ngũ hoàng tử một phần nhân tình chẳng phải xong sao? Vậy mà nàng ta lại náo đến mức động thủ đánh người!
Thấy trông cậy vào Diệp Minh Viễn không được, Tần thị chỉ đành tự mình lấy hết can đảm, gượng cười tiến lên hai bước, cẩn trọng nói với Nam Cung Giác:
“Ngũ hoàng tử điện hạ, người xem… Người chưa hiểu rõ đầu đuôi sự việc. Khuynh nhi ra tay đánh người là không đúng, nhưng cũng là do vị cô nương bên cạnh người sai trước. Phàm việc gì cũng có trước có sau, nếu món đồ ấy là Khuynh nhi đặt trước, thì vị cô nương kia không nên cưỡng ép mua mới phải.”
Đôi mắt đào hoa của Nam Cung Giác khẽ nheo lại, ánh nhìn châm chọc rơi lên gương mặt vừa tủi thân vừa cố chấp của Diệp Khuynh. Hắn lạnh lùng cười, hoàn toàn không để ý đến Tần thị, mà từng chữ từng chữ rõ ràng rơi xuống:
“Không chỉ ngang ngược vô lý, vô cớ đánh người, cướp đoạt đồ vật, mà nay còn cố chấp chối tội, đùn đẩy trách nhiệm, đảo lộn trắng đen, vu oan giá họa, không chịu nhận sai, uy hiếp người vô tội, bất kính với hoàng tử…”
Một hơi liệt kê dài những tội danh, ngay cả Nam Cung Giác cũng cảm thấy khô họng, liền cúi đầu nhấp một ngụm trà, rồi mới ngẩng lên nhìn Diệp Quốc Công, giọng đầy hứng thú:
“Diệp Quốc Công, theo gia pháp của Diệp gia các ngươi, Diệp tiểu thư nên chịu hình phạt gì?”
Diệp Quốc Công tức đến mức râu cũng dựng lên. Ngũ hoàng tử là ai, ông là ai? Nếu đến chút thủ đoạn nhỏ này của Diệp Khuynh cũng không nhìn ra thì ông còn lăn lộn trên triều đình làm gì? Tên tiểu nhị A Phúc kia rõ ràng là bộ dạng bị uy hiếp. Mánh khóe này chỉ lừa được Tần thị, muốn lừa người khác thì còn lâu!
“Người đâu!”
Diệp Quốc Công vừa chuẩn bị tuyên bố dùng gia pháp thì quản gia mặt mày nghiêm trọng chạy tới, ghé sát tai ông thấp giọng nói:
“Tuấn Vương điện hạ đến rồi!”
Diệp Quốc Công bật dậy khỏi ghế, nhìn sang Diệp Minh Viễn. Diệp Minh Viễn lập tức hiểu ý, nhìn Diệp Khuynh, nghiến răng nói chắc nịch:
“Đại ca, để đệ tự tay làm!”
Thấy vậy, Diệp Quốc Công chắp tay với Nam Cung Giác. Chưa kịp mở lời, Nam Cung Giác đã lười biếng phất tay:
“Diệp Quốc Công có việc thì cứ đi, không cần đa lễ.”
Dù sao cha ruột Diệp Khuynh còn ở đây, hôm nay nàng ta đừng hòng thoát khỏi một trận phạt!
Diệp Quốc Công cũng không nói thêm, dẫn theo quản gia vội vã đi ra cổng phủ.