Cảnh Tú trầm ngâm một lúc rồi hỏi:
“Các ngươi có gặp Tuấn Vương không?”
Như Ý lắc đầu, trong mắt lấp ló vẻ khó hiểu:
“Nhưng thúc Hồng nói buổi tối sẽ đem khăn trùm đầu đỏ tới.” Nàng nghĩ, đã vậy sao không để dì Tang nói với họ một tiếng cho rồi, cũng đỡ khiến họ lo lắng chạy đi hỏi.
Cảnh Tú biết mình đoán không sai. Chiếc khăn trùm đầu đỏ kia không phải bị thất lạc, cũng chẳng phải do sơ suất để quên, mà là bị ai đó cố ý giữ lại.
Thanh Sương bước vào, thấy nàng đang trầm tư liền biết Như Ý hẳn đã nói chuyện Phù Tang mất tích. Nàng lo lắng hỏi:
“Tiểu thư, dì Tang sẽ không tự dưng biến mất đâu, chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi!”
Cảnh Tú khẽ nhíu mày, nhìn nàng một cái rồi gật đầu tán đồng. Phù Tang làm việc xưa nay cẩn trọng ổn trọng, nếu có việc cần làm nhất định sẽ cho người báo lại, cho dù là chuyện không muốn để người của Tuấn Vương phủ biết, bà cũng sẽ tìm cớ thích hợp, chứ tuyệt đối không thể im hơi lặng tiếng mà biến mất như vậy.
“Nàng ấy một mình mang áo cưới tới sao?”
“Không, còn có một phu xe. Cha nô tỳ nói phu xe đó cũng chưa từng quay về. Bây giờ cha nô tỳ đã dẫn người đi tìm rồi, không biết có tìm được hay không…” Thanh Sương lo lắng nói.
Cảnh Tú suy nghĩ một lát rồi đứng dậy đi ra ngoài. Thanh Sương và Như Ý nhìn nhau một cái rồi cùng theo sau. Thanh Sương vẻ mặt nghiêm trọng không nói gì, còn Như Ý thì vừa đi vừa khuyên:
“Tiểu thư, người không phải định ra ngoài tìm Phù Tang cô cô chứ? Người bây giờ không nên xuất đầu lộ diện, nếu bị người ta thấy sẽ bị bàn tán đó…”
Bước chân Cảnh Tú chỉ khựng lại một chút, rồi quay đầu bảo nàng vào trong lấy một tấm khăn che mặt.
Như Ý nghe vậy liền biết nàng đã quyết ý ra ngoài. Dù lo lắng nhưng vẫn ngoan ngoãn quay vào phòng lấy một tấm khăn lụa trắng chạy ra.
Cảnh Tú nhận lấy, vừa đeo lên vừa nói:
“Ngươi đi nói với nghĩa mẫu rằng ta có việc rất quan trọng cần ra ngoài xử lý, sẽ về sớm.”
Như Ý thấy nàng đã quyết, Thanh Sương cũng không khuyên can, trong lòng nóng ruột liền quay người chạy vội về viện của Diệp phu nhân, hy vọng gọi phu nhân đến kịp ngăn tiểu thư.
Nhưng khi nàng vội vàng dẫn Diệp phu nhân tới cổng phủ thì đã không còn thấy bóng Cảnh Tú và Thanh Sương đâu.
Diệp phu nhân thở dốc hỏi:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tú nhi vốn không phải đứa trẻ hấp tấp. Nếu thật sự có việc gấp phải ra ngoài, nàng chắc chắn sẽ nói với mình một tiếng. Thế mà Như Ý cứ kéo bà chạy tới đây mà không nói rõ nguyên do.
Như Ý lo lắng nói:
“Nô tỳ sợ tiểu thư gặp nguy hiểm. Sáng nay Phù Tang cô cô mang của hồi môn tới thì đột nhiên mất tích. Tiểu thư và Thanh Sương tỷ tỷ đều rất sốt ruột, chắc sợ Phù Tang cô cô xảy ra chuyện nên vội vàng đi tìm…”
Diệp phu nhân nghe xong vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Thảo nào nàng lại gấp gáp như vậy, hóa ra là sợ Tú nhi xảy ra chuyện.
Phù Tang cô cô?
Phù Tang…
Sắc mặt bà bỗng biến đổi. Chẳng lẽ Phù Tang này chính là cung nữ từng hầu hạ nương nương năm xưa?
Nếu thật vậy thì chẳng trách Tú nhi lại lo lắng như thế.
Giữa ban ngày ban mặt, sao người ta lại có thể vô cớ biến mất? Bà không dám nghĩ tiếp, trong lòng cũng bắt đầu hoảng loạn.
Đúng lúc ấy Diệp Tầm trở về. Chàng nhảy xuống ngựa, bước nhanh tới hỏi:
“Mẫu thân, xảy ra chuyện gì vậy?”
Diệp phu nhân đang rối bời, thấy con trai liền mừng rỡ. Bà nhanh chóng kể lại mọi chuyện rồi lo lắng nói:
“Không hiểu sao trong lòng ta cứ bất an. Ta sợ Tú nhi xảy ra chuyện…”
Diệp Tầm nghe xong cũng lộ vẻ lo lắng, nhưng vẫn dịu giọng an ủi:
“Mẫu thân cứ về trước đi, con sẽ đi tìm Tú nhi. Người yên tâm, con sẽ không để muội ấy xảy ra chuyện.”
Diệp phu nhân gật đầu, giục chàng mau đi.
Diệp Tầm gật đầu, nắm nhẹ bàn tay đang run của bà rồi quay người lên ngựa. Diệp phu nhân nhìn theo bóng lưng chàng khuất dần mới thu hồi ánh mắt, quay sang nói với Như Ý:
“Ta vẫn không yên tâm. Việc này nên báo cho Tuấn Vương một tiếng, biết đâu hắn biết Tú nhi đang ở đâu.”
Mắt Như Ý sáng lên:
“Phu nhân nói đúng! Nô tỳ đi ngay!”
Nói xong liền chạy vội về phía Tuấn Vương phủ. Diệp phu nhân vốn chỉ định sai một tiểu tư đi báo, không ngờ nàng lại tự mình chạy đi như vậy. Bà bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng vẫn thấp thỏm bất an. Vừa quay về phủ vừa dặn hai nha hoàn phía sau:
“Các ngươi đến Vinh Lạc Đường trông chừng, tuyệt đối đừng để chuyện này truyền đến tai lão phu nhân.”
Hai nha hoàn vội vàng cúi người đáp lời rồi rời đi. Diệp phu nhân một mình lo lắng trở về viện của mình.
Cảnh Tú dẫn Thanh Sương đến dịch quán. Thị vệ canh cửa chặn họ lại. Cảnh Tú tháo khăn che mặt xuống, bọn họ lập tức cung kính lui ra.
Vừa vào trong, Cảnh Tú liền tháo hẳn khăn che mặt. Một nha hoàn tiến lên nghênh tiếp, đồng thời có người đi bẩm báo Triêu Dương.
Cảnh Tú vừa đến chân cầu thang thì Triêu Dương đã từ trên lầu đi xuống.
Triêu Dương đứng trên bậc thang nhìn nàng hai giây mới hoàn hồn, vội vàng bước xuống, trong mắt đầy hứng thú:
“Ngươi không ở trong phủ thêu áo cưới, chạy ra ngoài làm gì?”
Cảnh Tú thản nhiên đáp:
“Ta đã nhiều ngày không ra ngoài rồi, thật sự thấy ngột ngạt nên đi dạo một chút. Vừa hay đi ngang qua đây nên ghé vào xem.”
Triêu Dương quay người dẫn nàng lên lầu. Vào phòng, nàng mời Cảnh Tú ngồi rồi đích thân rót cho nàng một chén trà nóng.
Cảnh Tú nhẹ nhàng gẩy nắp chén, nhìn lá trà trôi nổi trong làn nước nhỏ, mỉm cười nói:
“Áo cưới của ta Tuấn Vương đã chuẩn bị xong, sáng nay Phù Tang cô cô trong phủ mang tới. Nhưng không hiểu sao lại thiếu khăn trùm đầu đỏ. Vừa rồi ta cùng Thanh Sương sang Tuấn Vương phủ hỏi thử xem có phải Phù Tang cô cô lỡ để quên hay làm mất không, ai ngờ người trong phủ nói bà ấy mang áo cưới tới xong thì không quay về. Ta nghĩ có khi bà lỡ làm mất khăn trùm đầu, sợ bị trách phạt nên không dám trở về…”
Trong mắt Triêu Dương lóe lên một tia nghi hoặc. Nàng thử dò hỏi:
“Phù Tang trước đây có phải từng hầu hạ bên cạnh Thụy Thân Vương Phi không?”
“Đúng vậy.” Cảnh Tú ngẩng đầu nhìn nàng kinh ngạc. “Sao vậy, công chúa quen Phù Tang sao?”
Triêu Dương luôn cảm thấy nàng sẽ không vô duyên vô cớ nhắc tới Phù Tang nên trong lòng cảnh giác. Nhưng vẻ mặt vẫn thản nhiên nói:
“Đúng thế. Thụy Thân Vương Phi rất coi trọng Phù Tang cô cô. Ta nhớ bà ấy đi đâu cũng mang theo Phù Tang.”
“Đúng vậy.” Cảnh Tú cảm khái nói, “Ta nghe Tuấn Vương nói rồi, Thụy Thân Vương Phi và Phù Tang tuy là chủ tớ nhưng tình như tỷ muội. Vì thế hắn cũng rất kính trọng Phù Tang cô cô. Nay Phù Tang cô cô bỗng nhiên mất tích, hắn đang cho người đi tìm khắp nơi. Ban ngày ban mặt thế này, Phù Tang cô cô có thể đi đâu được chứ?”
Triêu Dương nghe vậy trong lòng nặng trĩu.
Phù Tang đột nhiên mất tích, Cảnh Tú lại đến đây… chẳng lẽ nàng nghi ngờ Phù Tang đang ở trong tay mình?
Thật ra nàng vẫn luôn muốn gặp Phù Tang, nhưng gần đây là thời điểm nhạy cảm nên nàng không dám hành động. Vậy thì chỉ có thể là… Nam Cung Tân Nguyệt hoặc Tư Mã Tuấn Vinh?
Cảnh Tú lặng lẽ quan sát nét mặt nàng. Thấy nàng suy tư thật sự chứ không phải giả vờ, vậy thì chỉ còn lại Nam Cung Tân Nguyệt và Tư Mã Tuấn Vinh.
Triêu Dương ngẩng đầu nhìn nàng, do dự một lát rồi có chút ngại ngùng nói:
“Gần đây thời tiết đột nhiên trở lạnh. Ta thấy sắc mặt hoàng huynh dường như không được tốt lắm. Đã tiện đường tới đây, chi bằng phiền ngươi thuận tiện xem bệnh cho huynh ấy đi. Tống Miễn từ khi tới đây cứ thường xuyên đi khắp các y quán trong thành bàn luận y thuật với các đại phu, mãi chẳng thấy người đâu.”