Chương 32: Không ai coi hắn ra gì đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 32: Không ai coi hắn ra gì.

Trước đó, chưởng quỹ lo sợ Diệp Khuynh không chịu bỏ qua, liền lén dặn A Phúc đi tìm Hồng thúc. Cũng thật trùng hợp, A Phúc vừa rời khỏi Toái Ngọc Hiên chưa chạy được bao xa đã nhìn thấy Hồng thúc, vội vàng kéo ông chạy như bay quay lại. Lúc này, Hồng thúc vừa khéo chạm mặt Nam Cung Giác và Cảnh Tú ngay trước cửa Toái Ngọc Hiên.

Vừa trông thấy Hồng thúc, Cảnh Tú khẽ sững người, theo phản xạ liền nhìn ra phía sau ông, nhưng không thấy người mình muốn gặp. Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả, không rõ là thất vọng hay điều gì khác, chỉ thấy lạ lẫm vô cùng.

Hồng thúc khẽ hành lễ với Nam Cung Giác rồi vội vã bước lên lầu. Ở khúc ngoặt cầu thang, ông liếc nhìn Cảnh Tú một cái, trong lòng thầm nghĩ: cô nương này hẳn chính là “Quỷ Thủ Thần Y Biển Thước Tiên Tử” được dân gian truyền tụng? Không ngờ lại trẻ tuổi đến vậy!

Người khác có thể không biết lai lịch của chủ nhân đứng sau Toái Ngọc Hiên, nhưng Nam Cung Giác thì rõ như lòng bàn tay. Năm năm trước, trận chiến giữa Tây Lâm và Đông Kỳ, Tây Lâm đại bại, hai nước ký kết hiệp ước hòa hảo. Bên được lợi dĩ nhiên là Đông Kỳ. Theo lý, để phòng ngừa Tây Lâm nuốt lời, Đông Kỳ hoàn toàn có thể yêu cầu Tây Lâm đưa một vị hoàng tử sang làm con tin nhằm kiềm chế. Thế nhưng điều kỳ lạ là Đông Kỳ chẳng những không yêu cầu, ngược lại còn đưa một con tin sang Tây Lâm.

Càng kỳ quái hơn, vị “con tin” ấy không phải hoàng tử của Đông Kỳ hoàng đế, mà là tiểu vương gia Tư Mã Tuấn của phủ Duệ Thân Vương — cháu gọi Đông Kỳ hoàng đế bằng thúc phụ. Không ai đoán được rốt cuộc Đông Kỳ hoàng đế đang tính toán điều gì. Dù cảm thấy chuyện này đầy vẻ quỷ dị, nhưng với thân phận nước bại trận, Tây Lâm cũng chỉ có thể chấp nhận.

Từ ngày Tư Mã Tuấn đặt chân đến Tây Lâm, Sùng Minh Đế đã âm thầm phái người giám sát hắn. Tây Lâm thua trận dưới tay một thiếu niên mới mười ba tuổi, điều đó khiến Sùng Minh Đế không thể không đề phòng, lo rằng mục đích Đông Kỳ đưa Tư Mã Tuấn sang đây không hề đơn giản.

Là hoàng tử Tây Lâm, Nam Cung Giác đương nhiên cũng luôn chú ý nhất cử nhất động của Tư Mã Tuấn và thuộc hạ của hắn. Dù vậy, nhiều năm trôi qua, hắn vẫn chưa tra ra được mục đích thật sự của Tư Mã Tuấn khi đến Tây Lâm. Tuy nhiên, đối với sản nghiệp của hắn tại Tây Lâm thì lại nắm rõ như lòng bàn tay — Toái Ngọc Hiên chính là một trong những sản nghiệp đó.

Vì thế, khi gặp Hồng thúc, Nam Cung Giác không hề kinh ngạc, mà Hồng thúc nhìn thấy hắn cũng không hề né tránh. Với Nam Cung Giác, chỉ cần Tư Mã Tuấn không làm điều gì tổn hại đến an nguy và lợi ích của Tây Lâm là được. Còn với Hồng thúc, họ buôn bán hợp pháp, quang minh chính đại, chẳng việc gì phải kiêng dè.

Trước đó Nam Cung Giác đã cho xa phu đánh xe về phủ trước, nhưng từ đây đến Diệp phủ vẫn còn một quãng đường. Hắn nhướng mày, liếc nhìn Diệp Khuynh và nha hoàn phía sau mặt mày tái mét, rồi kéo Cảnh Tú thẳng lên xe ngựa của Diệp gia.

Xa phu sững sờ nhìn hai người ngang nhiên bước lên xe, lại quay sang nhìn Diệp Khuynh, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra — có người dám bá đạo ngồi lên xe ngựa của Diệp gia?

“Diệp tiểu thư, bản hoàng tử đi trước một bước. Mong nàng đừng để bản hoàng tử đợi lâu.” Nam Cung Giác vén rèm xe, nhìn Diệp Khuynh, giọng nói hết sức hòa nhã.

“Tiểu thư, chuyện này…” Xa phu nghe vậy, cả người run bần bật. Hắn chưa từng đánh xe cho hoàng tử bao giờ, tim đập thình thịch. Nhưng vẫn quay sang chờ Diệp Khuynh phân phó.

“Ngươi điếc à? Còn không mau đi!” Diệp Khuynh trút toàn bộ lửa giận lên người xa phu, quát lớn một tiếng khiến người qua đường liên tục ngoái nhìn.

Xa phu bị quát đến tái mặt, nhưng vẫn nhanh chóng vung roi, đánh xe thẳng về Diệp phủ.

Diệp Khuynh ánh mắt âm trầm nhìn theo chiếc xe rời đi. Tuy từ nhỏ đã quen biết Nam Cung Giác, nhưng bao năm qua hai người chưa từng có giao tình. Nếu không vì con tiện nhân che mặt kia, hôm nay Nam Cung Giác sao lại nhằm vào nàng, thậm chí còn muốn đến chỗ bá phụ tố cáo?

Vừa nghĩ đến gương mặt nghiêm khắc cứng nhắc của Diệp Quốc Công, Diệp Khuynh đã run sợ. Năm nàng tám tuổi, chỉ vì quất nha hoàn trong phủ mấy roi mà bị phạt quỳ từ đường suốt một ngày một đêm, còn phải chép một cuốn kinh dày cộp. Cha mẹ nàng vì phải dựa dẫm Diệp Quốc Công nên cũng không dám cầu tình, để mặc nàng chịu phạt nặng như vậy.

Từ đó về sau, nàng không dám càn rỡ trước mặt Diệp Quốc Công nữa. Những năm gần đây nếu có phạm lỗi đều được cha mẹ che đậy phía sau, lại thêm Diệp Quốc Công bận rộn triều chính nên nàng không bị trách phạt nữa. Nhưng ký ức kinh hoàng năm tám tuổi vẫn in sâu trong tâm trí, mãi không thể xua tan.

Diệp Khuynh không để tâm đến lời Nam Cung Giác trước khi đi, quay đầu nhìn Toái Ngọc Hiên, trong mắt lóe lên tia tính toán và độc ác. Nàng ghé tai nha hoàn dặn dò mấy câu, rồi cười lạnh quay lại Toái Ngọc Hiên.

Ngũ hoàng tử điện hạ, muốn ta không bị phạt, e là chỉ có thể để ngài đợi thêm một lát rồi!

Lúc này, Diệp Quốc Công không có ở phủ. Tiểu tư giữ cửa liền báo tin Nam Cung Giác đến cho Diệp Tầm. Diệp Tầm bước vào đại sảnh, ánh mắt đầu tiên đã nhìn về phía Cảnh Tú, trên mặt thoáng qua vẻ vui mừng. Hắn không tiếp đãi Nam Cung Giác trước, mà đi thẳng đến trước mặt Cảnh Tú, giọng bất đắc dĩ mà ẩn chứa cưng chiều:

“Ta biết mà, muội ở trong cung không chịu nổi quá hai ngày.”

Vốn dĩ hắn còn định vài hôm nữa xin hoàng thượng ân chuẩn đưa nàng ra ngoài dạo một vòng, không ngờ nàng hành động còn nhanh hơn — mới ngày thứ hai nhập cung đã không chịu nổi mà chạy ra rồi.

“Ngũ hoàng tử điện hạ thịnh tình mời gọi, ta sao có thể không nể mặt?” Cảnh Tú giang tay, nói như lẽ đương nhiên.

Khóe miệng Nam Cung Giác giật giật. Nghe như thể hắn cầm dao ép nàng xuất cung vậy. Hừ một tiếng, hắn không phản bác, mà bất mãn nhìn Diệp Tầm, giọng cứng rắn:

“Huynh muội các ngươi đúng là chẳng ai coi bản hoàng tử ra gì. Ta muốn hỏi Diệp Quốc Công, Diệp phủ các người còn biết tôn ti phép tắc hay không?”

Diệp Khuynh dám càn rỡ trước mặt hắn đã đành, nay Diệp Tầm cũng xem hắn như không khí, trong mắt chỉ có tiểu sư muội của mình. Nếu hắn không đòi lại thể diện, sau này còn ai xem trọng ngũ hoàng tử như hắn nữa?

Gương mặt tuấn tú ôn hòa của Diệp Tầm thoáng hiện vẻ nghi hoặc, vẫn mỉm cười nói:

“Điện hạ nói vậy là ý gì?”

Dù thông minh đến đâu, lúc này hắn cũng cảm thấy mù mờ — xem ra còn có chuyện gì đó hắn chưa biết.

Nam Cung Giác hừ lạnh, không đáp, chỉ thò đầu nhìn ra ngoài đại sảnh. Không thấy bóng dáng Diệp Khuynh chủ tớ đâu, trong lòng càng thêm bực bội. Hắn đặt mạnh chén trà xuống bàn.

Rõ ràng đã dặn không được để hắn đợi lâu, vậy mà Diệp Khuynh lại coi lời hắn như gió thoảng bên tai. Chờ Diệp Quốc Công về, nhất định phải để ông trị nàng một phen!

Diệp Tầm càng thêm khó hiểu, quay sang nhìn Cảnh Tú. Cảnh Tú liền kể lại đầu đuôi sự việc ở Toái Ngọc Hiên.

Nghe xong, sắc mặt Diệp Tầm lập tức trở nên nghiêm nghị. Dù sớm biết Diệp Khuynh tính tình ngang ngược kiêu căng, nhưng hắn không ngờ nàng lại ra tay với một lão nhân. Chuyện này đã hoàn toàn vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. Dù phụ thân không trừng phạt, hắn cũng sẽ chiếu theo gia quy mà khiến nàng nhớ đời!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng