Chương 296: Người ta còn có đầu óc đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 296: Người ta còn có đầu óc.

Diệp Tầm quay đầu nhìn nàng. Thấy vẻ mặt cẩn trọng dè dặt trên gương mặt Cảnh Tú, hắn khẽ nhếch môi cười một cái.

“Muội không sai. Là tâm nàng ta không ngay, hại người cuối cùng hại chính mình, cũng chỉ là tự gánh lấy hậu quả mà thôi.”

Nói xong hắn lại quay đầu đi, ánh mắt xuyên qua đám người đông nghịt trước mặt, nhìn về phía Tần Hoàng đang xấu hổ tức giận, chỉ tay vào Diệp Khuynh mà phản bác ở giữa sân.

Hắn khẽ thở dài.

Diệp Khuynh sớm đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự. Ninh nhi, thân là thứ muội còn đã xuất giá, vậy mà nàng ta lại chậm chạp chưa có ai tới cầu hôn.

Nhị thúc và nhị thẩm tuy vẫn luôn để ý tìm gia đình thích hợp, nhưng vì quá kén chọn, nên việc này cứ thế bị trì hoãn mãi.

Sau khi nhị thúc xảy ra chuyện, hôn sự của nàng lại càng khó khăn hơn.

Mấy hôm trước hắn còn nghe phụ thân mẫu thân nhắc tới việc này mà thở dài lo lắng. Không ngờ hôm nay, chuyện chung thân của nàng lại có kết cục rồi.

Nếu Tần tam công tử không quá kém cỏi, thì mối hôn sự này thật ra cũng khá hợp.

Chỉ tiếc…

Cảnh Tú biết hắn không trách mình, trái tim treo lơ lửng suốt nửa ngày cuối cùng cũng yên ổn rơi xuống.

Ánh mắt nàng lướt quanh một vòng trong sân, không nhìn thấy Diệp lão phu nhân và vợ chồng Diệp quốc công.

Nàng cũng không thấy bất ngờ.

Tổ mẫu và nghĩa phụ nghĩa mẫu vốn không thích náo nhiệt, huống hồ hiện trường này hầu như chẳng có mấy lão phu nhân.

Trong sân.

Tần Hoàng vừa phản bác một câu, Diệp Khuynh đã buông cánh tay Tần Vũ Nhu, rời khỏi lòng Tần thị, ánh mắt trầm trầm nhìn Tần Hoàng.

Sắc mặt nàng đỏ bừng, nhưng lại một câu cũng không nói được.

Mọi người không khỏi lộ ra vẻ hiểu ra và khinh bỉ.

Xem ra Tần tam công tử nói không phải giả.

Hóa ra đúng là Diệp Khuynh chủ động quyến rũ Tần Hoàng.

Đàn ông mà, trước một biểu muội dung mạo xinh đẹp, lại lớn lên cùng nhau từ nhỏ, nếu nàng ta chủ động lao vào lòng, thì không giữ được mình cũng là chuyện quá bình thường.

Tần thị nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt mọi người, vô cùng sốt ruột.

Thấy Diệp Khuynh không mở miệng phản bác, bà lập tức bước lên lắc cánh tay nàng, nhỏ giọng nói:

“Con mau nói đi! Con không nói, mọi người đều sẽ tin lời súc sinh đó! Danh tiếng của con sẽ bị hủy hết!”

Diệp Khuynh quay đầu nhìn bà.

Trên gương mặt vốn đờ đẫn, bỗng nhiên nở ra một nụ cười.

Kết hợp với đôi mắt long lanh, gò má vẫn còn đỏ ửng, vậy mà lại khiến Tần thị cảm thấy rợn người.

“Khuynh nhi… con… con làm sao vậy? Con… đừng… đừng dọa mẫu thân…”

Tiếng cười của Diệp Khuynh càng lúc càng lớn.

Vừa cười, nước mắt lại theo gò má chảy xuống, khiến người nghe cảm thấy quỷ dị khó tả.

Chẳng lẽ vị Diệp tiểu thư này… phát điên rồi?

Tần lão gia thấy Diệp Khuynh không phản bác lời Tần Hoàng, cơn giận với Tần Hoàng cũng vơi bớt.

Lúc này trong lòng ông tràn đầy bất mãn với Diệp Khuynh và Tần thị.

Nhớ tới vừa rồi Tần thị vu oan cho Tần Hoàng, ông lại càng ghét người muội muội vốn không ưa này thêm một tầng.

Ông lạnh lùng nhìn hai mẹ con họ một lúc, rồi lạnh giọng nói với Tần thị:

“Còn thấy mất mặt chưa đủ sao? Còn không mang nghiệt chướng này vào trong đi!”

Tần thị như bị điểm tỉnh.

Bà cũng không còn tâm trí đổ trách nhiệm lên Tần Hoàng nữa, vội vàng đỡ Diệp Khuynh định đưa vào phòng.

Nhưng Diệp Khuynh đứng yên tại chỗ, như thể không biết phải bước đi thế nào.

Tần thị cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ của mọi người rơi trên hai mẹ con mình, như kim châm sau lưng, liền tăng lực nắm tay, gần như kéo lê nàng đi.

Tần Hoàng đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn, dưới ánh mắt ra hiệu của Tần lão gia, cũng bước tới giúp.

Có hắn giúp, việc này trở nên dễ dàng.

Hai người kéo Diệp Khuynh vào trong phòng, sau đó đóng chặt cửa lại, ngăn cách ánh mắt dò xét của mọi người.


Nhân vật chính đã rời đi, mọi người tự nhiên cũng không còn hứng ở lại.

Nhìn sắc mặt khó coi của Tần lão gia, ai nấy cũng tự nhiên cảm thấy ngượng ngùng, liền từng nhóm ba bốn người rời đi.

Nam Cung Linh và Thụy An cũng dẫn theo cung nữ và nha hoàn, vẻ mặt khó chịu rời khỏi.

Trong sân chỉ còn lại hai cha con Tần lão gia và Tần Vũ Nhu.

Tần lão gia tuy không phải người cực kỳ tinh minh, nhưng cũng không ngu.

Diệp Khuynh từ trước đến nay tâm cao khí ngạo, không thèm nhìn thẳng con cái Tần gia.

Ngoài việc có thể nói chuyện với Tần Vũ Nhu, còn lại mấy đứa con trai của ông nàng đều tránh được thì tránh.

Trước đây ông từng nghĩ tới việc gả Diệp Khuynh cho một trong những con trai mình, để thân càng thêm thân.

Nhưng Diệp Khuynh, Diệp Minh Viễn và muội muội ông đều giả vờ không hiểu, hoàn toàn làm ngơ ám chỉ của ông.

Vậy hôm nay Diệp Khuynh sao lại chủ động lao vào lòng Tần Hoàng?

Hai câu nàng vừa nắm lấy Nhu nhi mà hỏi, rõ ràng cho thấy chuyện này chắc chắn có vấn đề.

Ánh mắt Tần lão gia sắc như đuốc rơi xuống gương mặt Tần Vũ Nhu, ánh nhìn lóe lên tia lạnh.

Tần Vũ Nhu chột dạ, lồng ngực phập phồng liên tục.

“Con…”

Nàng vừa mở miệng, còn chưa kịp nói gì thì Tần phu nhân đã chạy vào.

Vừa vào cửa bà đã lo lắng hỏi:

“Lão gia, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

Lúc nãy bà ở ngoài tiếp đãi các lão phu nhân, nên không tới đây.

Nhưng vừa rồi bà thấy những người theo lão gia vào hậu viện lần lượt quay lại, ai nấy sắc mặt đều rất đặc sắc, như thể vừa xem một vở kịch hay.

Thậm chí còn có phu nhân tới chúc mừng bà.

Bà thật sự một đầu sương mù.

Không nhịn được tò mò, bà để con trai và mấy đứa con thứ ở ngoài tiễn khách, còn mình vội vàng chạy tới đây.

Thấy bà tới, Tần Vũ Nhu khẽ thở phào, bớt sợ hơn một chút.

Nhưng Tần lão gia nhìn thấy phu nhân mình lại chẳng có chút sắc mặt tốt, hừ lạnh nói:

“Còn không phải đứa con gái tốt do bà sinh ra!”

Tần phu nhân bị mắng một câu như vậy, không hiểu chuyện gì, cũng không dám phản bác, chỉ tròn mắt nhìn Tần Vũ Nhu dò hỏi.

Tần Vũ Nhu mắt ngấn lệ nói:

“Là tam ca và Diệp Khuynh họ không biết xấu hổ, làm ra chuyện đó rồi bị người ta bắt gặp… liên quan gì tới con chứ…”

Giọng nói đầy tủi thân và vô tội.

Tần phu nhân nghe xong đầu tiên sững sờ, hồi lâu mới hoàn hồn.

Vừa hiểu ra, sắc mặt bà lập tức xanh mét, quay sang nhìn Tần lão gia:

“Đúng vậy! Đây là con trai tốt và cháu ngoại tốt của lão gia làm ra chuyện tốt! Liên quan gì tới Nhu nhi?”

“Lão gia không đi trách họ, sao lại đứng đây trách Nhu nhi?”

Thảo nào vừa rồi có phu nhân tới chúc mừng.

Cho dù Tần Hoàng cưới công chúa, thì liên quan gì tới bà?

Dù sao cũng chỉ là con thứ.

Hôm nay lại dám làm ra chuyện bại hoại đạo đức như vậy.

Còn Diệp Khuynh, bà đã sớm thấy không phải thứ tốt lành gì.

Không ngờ mắt nhìn của mình quả nhiên không sai.

Chỉ là mất mặt thì mất ở Diệp gia là được, vậy mà lại làm ra chuyện này ở Tần gia, khiến họ bị người ta chê cười vô cớ.

Thật đáng ghét!

Tần lão gia hừ lạnh, không nhìn bà.

Ánh mắt vẫn khóa chặt Tần Vũ Nhu.

“Ngươi đừng tưởng ta không nhìn ra.”

“Ngươi về trước đi. Chờ ta xử lý xong hai đứa kia, rồi sẽ xử lý ngươi sau!”

Nói xong ông mặt xanh mét quay người đi về phía căn phòng.

Đi được hai bước thì cánh cửa phòng bên cạnh bỗng mở ra.

Ông không khỏi dừng bước.

Hai mẹ con Tần Vũ Nhu cũng nhìn sang.

Trong phòng, mấy thị vệ vẻ mặt hoảng sợ nhìn Tần lão gia, tất cả cúi đầu chen chúc trước cửa.

Sắc mặt Tần lão gia càng khó coi, nhưng ông không nói gì.

Ông liếc họ một cái sắc như dao, rồi tiếp tục bước lên đẩy cửa phòng trước mặt.

Bây giờ ông chưa rảnh xử lý bọn hạ nhân này.

Trong phòng, ba người nghe thấy tiếng mở cửa đều run lên, rồi cẩn thận nhìn sang.

Ngoài cửa, Tần phu nhân bảo Tần Vũ Nhu về trước, sau đó tự mình bước vào phòng, ánh mắt khinh bỉ nhìn ba người trong phòng.

Tần lão gia đi tới bên bàn rồi ngồi xuống, lồng ngực phập phồng dữ dội, hai nắm tay đặt trên bàn và trên đùi siết chặt đến phát ra tiếng răng rắc.

Diệp Khuynh và Tần Hoàng gần như không có phản ứng gì, ngược lại Tần thị và Tần phu nhân – hai chị em dâu – thì biểu cảm rất phong phú.

Tần thị mặt đầy lo lắng, còn Tần phu nhân thì vẻ mặt hả hê trên nỗi đau của người khác.

Còn Diệp lão phu nhân và con dâu vốn cũng quan tâm chuyện xảy ra ở hậu viện.

Thấy mọi người quay lại, ai nấy giữ kín như bưng, nhưng lại giống như đang cố kìm nén niềm vui, hơn nữa còn có không ít phu nhân tới chúc mừng Tần phu nhân, đồng thời liếc mắt nhìn về phía họ.

Ý tứ trong ánh mắt đó thật khiến người ta khó đoán.

Còn Diệp quốc công thì từ đầu vẫn đứng nói chuyện sôi nổi với hai vị đồng liêu hợp tính, hoàn toàn không để tâm tới chuyện hậu viện.

Cho đến khi Lộ Trực đi ngang qua họ, bỗng dừng lại, nhìn ông muốn nói lại thôi, vẻ mặt rất kỳ lạ.

Diệp quốc công cảm thấy khó hiểu, hỏi đi hỏi lại có chuyện gì xảy ra, nhưng Lộ Trực nhất quyết không nói.

Bất đắc dĩ, ông chỉ đành từ biệt đồng liêu, nhanh chóng quay lại tiệc.

Nhưng khi trở lại thì thấy nơi đây đã trống không, chỉ còn mẫu thân và phu nhân của mình cùng mấy hạ nhân Tần phủ.

Ông sải bước tới, nhìn Diệp lão phu nhân và Diệp phu nhân cũng có vẻ mặt không bình thường, liền hỏi:

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Hai mẹ con ngơ ngác lắc đầu.

Đúng lúc đó Diệp phu nhân bỗng nhìn thấy Diệp Tầm và Cảnh Tú đang sóng vai đi tới, ánh mắt bỗng sáng lên.

Hai đứa từ hậu viện trở về, có lẽ biết chuyện gì đã xảy ra.

Diệp lão phu nhân và Diệp quốc công cũng nhìn theo ánh mắt của bà, thấy hai huynh muội đi tới, lông mày đang nhíu lại cũng giãn ra đôi chút.

Cảnh Tú có chút căng thẳng, Diệp Tầm khẽ nói bên tai nàng:

“Đừng sợ, không liên quan tới muội.”

Giọng nói ôn hòa của hắn khiến Cảnh Tú lập tức bình tĩnh lại.

Đúng vậy.

Tất cả chuyện này vốn là Diệp Khuynh tự làm tự chịu, không thể trách nàng.

“Thân thể Tần lão thái gia thế nào rồi?”

Diệp lão phu nhân tuy tò mò chuyện hậu viện, nhưng vẫn nhớ Cảnh Tú đi khám bệnh cho Tần lão thái gia.

Cảnh Tú mỉm cười như không có chuyện gì:

“Tổ mẫu yên tâm, thân thể lão thái gia không có gì nghiêm trọng, con đã kê đơn thuốc rồi.”

Diệp lão phu nhân gật đầu, rồi nhíu mày hỏi:

“Các con có biết hậu viện xảy ra chuyện gì không?”

Cảnh Tú nhìn sang Diệp Tầm.

Bất luận chuyện của Diệp Khuynh có liên quan tới nàng hay không, nàng là một cô gái, thật sự khó mở miệng nói ra loại chuyện đó.

Diệp Tầm cũng đang cân nhắc nên nói thế nào để không làm tổ mẫu hoảng sợ, nên chưa lập tức trả lời.

Đúng lúc này Diệp phu nhân như bỗng phát hiện ra điều gì, nhìn phía sau họ rồi hỏi:

“Khuynh nhi đâu? Nó chẳng phải đi cùng các con tới thăm lão thái gia sao?”

Diệp Tầm vừa định trả lời thì Diệp quốc công nhìn quanh một vòng rồi nói:

“Chúng ta ra ngoài trước đã.”

Khách khứa đã rời đi gần hết, chủ nhà lại gặp chuyện, dù là thông gia họ cũng không tiện ở lại lâu.

Diệp lão phu nhân và Diệp phu nhân lập tức hiểu ra, vội gật đầu đồng ý.

Thế là hai cha con Diệp quốc công đi phía trước.

Cảnh Tú và Diệp phu nhân đỡ Diệp lão phu nhân hai bên, cả nhà đi về phía cổng lớn Tần phủ.

Bốn vị công tử tiểu thư của Tần gia (ngoại trừ Tần Vũ Nhu và Tần Hoàng) vừa tiễn khách quay lại.

Thấy họ liền nở nụ cười nhiệt tình, dẫn họ ra khỏi phủ, rồi mới quay vào.

Cảnh Tú và Diệp phu nhân đỡ lão phu nhân lên xe ngựa trước.

Diệp phu nhân nhìn về phía cổng phủ một cái rồi nhíu mày hỏi Diệp quốc công:

“Hay là thiếp ở lại chờ Khuynh nhi?”

Diệp quốc công nói:

“Không cần.”

“E là nhất thời nửa khắc họ chưa ra được, cứ để xe ngựa và phu xe của họ ở lại chờ là được.”

Dù Tần gia xảy ra chuyện, nhưng họ là thân thích, Tần gia dù có chuyện xấu cũng không cần tránh họ.

Diệp phu nhân hiểu ý, liền lên xe cùng Cảnh Tú.

Diệp quốc công và Diệp Tầm cũng lên chiếc xe ngựa họ đi tới.


Trên xe ngựa, Diệp lão phu nhân và Diệp phu nhân nhìn Cảnh Tú, cuối cùng không nhịn được nữa.

Diệp phu nhân nghi ngờ hỏi:

“Lúc nãy những người từ hậu viện ra đều chúc mừng Tần phu nhân, chẳng lẽ Tần gia có chuyện vui?”

Nhưng bà cảm thấy không giống lắm.

Thần sắc mọi người rõ ràng có gì đó kỳ quái.

Cảnh Tú do dự nhìn hai người, sợ nói ra làm tổ mẫu hoảng sợ.

Sau một hồi do dự, nàng khó khăn nói:

“Có lẽ là Tần tam công tử làm chuyện hoang đường bị người ta bắt gặp…”

Diệp lão phu nhân và Diệp phu nhân ngẩn ra, suy nghĩ một lúc mới hiểu “chuyện hoang đường” là gì.

Hai mẹ con nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.

Họ đều từng gặp Tần tam công tử, nhưng không hiểu rõ lắm.

Diệp lão phu nhân thở dài cảm khái:

Tần lão thái gia người tài danh như vậy, vậy mà lại có một đứa cháu không biết nặng nhẹ, hành sự hoang đường như thế…

Diệp phu nhân cũng cảm thấy đáng tiếc cho Tần lão thái gia.

Một người đào lý khắp thiên hạ, được người kính trọng, vậy mà có đứa cháu lại làm ra chuyện như vậy đúng ngày sinh của tổ phụ.

Mặt mũi của Tần lão thái gia coi như mất sạch.

Cảnh Tú nhìn họ thở dài không thôi, trong lòng vô cùng chột dạ, đầu càng cúi càng thấp.

Trên chiếc xe phía trước.

Diệp quốc công cũng không nhịn được hỏi Diệp Tầm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ông đang độ tráng niên, thân thể khỏe mạnh, tâm lý cũng vững vàng, nên Diệp Tầm không giấu giếm chút nào, kể lại toàn bộ sự việc.

Diệp quốc công kinh ngạc, vài giây sau mới khó tin hỏi:

“Tính tình nó trước giờ không coi Tần gia ra gì, sao lại…”

Câu tiếp theo ngay cả ông cũng khó nói ra.

Diệp Tầm nói:

“Con cũng thấy kỳ lạ, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, chỉ có thể để họ nhanh chóng thành hôn.”

Diệp quốc công mặt trầm xuống, không nói gì.

Ông chỉ cảm thấy mất mặt vô cùng.

Nghĩ tới ánh mắt của Lộ Trực lúc nãy, bây giờ ông mới hiểu ý tứ trong ánh mắt đó.

Lộ đại nhân chắc đang nghĩ:

Diệp gia họ lại có loại nữ tử không biết xấu hổ, suy đồi đạo đức như vậy…

Nam Cung Linh và Thụy An rời khỏi Tần phủ.

Nam Cung Linh tâm trạng không tốt, lên thẳng xe ngựa trở về cung.

Còn Thụy An không lập tức rời đi, nhìn Hạ Diên đang đi tới từ xa, sắc mặt càng u ám hơn.

Hạ Diên cười như không cười:

“Đây là vở kịch hay mà quận chúa nói sao?”

Thụy An siết chặt khăn tay, giọng khó chịu:

“Nó chỉ là gặp may thôi!”

Đều do Diệp Khuynh, Tần Vũ Nhu và Tần tam công tử quá vô dụng.

Nếu không kế hoạch chu đáo như vậy sao có thể thất bại?

Hạ Diên cười khẩy, nói đầy ẩn ý:

“Quận chúa, nàng ta không chỉ có vận may đâu.”

Thụy An nghi ngờ nhìn hắn.

Hạ Diên cúi mắt, giơ tay phải lên, dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên trán:

“Người ta còn có đầu óc.”

Thụy An lập tức thẹn quá hóa giận:

“Ngươi có ý gì?”

Hắn đang nói nàng không có đầu óc sao?

Hạ Diên không để ý, cười nói:

“Nếu quận chúa cứ dùng thủ đoạn thấp kém như vậy, thì không thể nào hạ bệ được Cảnh Tú.”

“Nàng ta không phải chỉ là bình hoa có sắc mà không có tài.”

“Ta nghĩ Tuấn vương thích nàng ta không chỉ vì gương mặt, mà còn vì sự thông minh hơn người của nàng.”

“Hoàng thượng và các vị điện hạ cũng vậy.”

Nói xong hắn quay người rời đi.

Thụy An nhìn bóng lưng hắn, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Tuấn vương thích phụ nữ thông minh sao?

Chẳng lẽ nàng ngu hơn Cảnh Tú?

Không.

Không phải.

Kế hoạch lần này là Nam Cung Linh nghĩ ra, Diệp Khuynh và Tần Vũ Nhu thực hiện.

Không liên quan tới nàng.

Ngu là họ!

Trong cổng cung.

Thu Lệ dẫn theo hai cung nữ đứng thẳng tắp, sắc mặt không chút biểu cảm.

Các cấm quân canh gác đều biết đây là cung nữ thân cận nhất của Hoàng hậu.

Nàng đã đứng ở đây gần một canh giờ.

Không nói một câu, không đổi một biểu cảm.

Gió lạnh thổi vù vù, đứng ở đây thật đúng là chịu tội.

Thống lĩnh cấm quân thắc mắc hồi lâu, cuối cùng chuẩn bị lấy hết dũng khí tới hỏi.

Nhưng bỗng nhớ ra Nhị công chúa sáng sớm đã xuất cung, liền bừng tỉnh hiểu ra.

Hóa ra vị cô cô này đang đứng đây chờ nghênh đón Nhị công chúa hồi cung.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng