Chương 273: Đẹp đến cực điểm đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 273: Đẹp đến cực điểm.

Thấy Diệp phu nhân bỗng nhìn chằm chằm vào chiếc khăn tay, Cảnh Tú cũng cúi đầu nhìn theo, lúc này mới nhận ra mình đã vô tình lấy ra di vật của Lương phi — chính là chiếc khăn tay mà trước đó Tư Mã Tuấn sai người đến Tĩnh An tự điều tra rồi mang về.

Trước đây Cảnh Tú từng đem chiếc khăn này cho Diệp phu nhân xem để nhận dạng. Nhưng lúc ấy nàng vội vàng rời đi, Diệp phu nhân còn có điều muốn hỏi cũng chưa kịp hỏi, sau đó lại lâu ngày không gặp nên chuyện này dần bị quên lãng.

Không ngờ nàng lại luôn mang chiếc khăn này bên người.

Ánh mắt Diệp phu nhân sáng quắc nhìn chằm chằm vào gương mặt ngẩn người của nàng.

Hai người không thân thích, vì sao nàng lại luôn mang theo di vật của Lương phi nương nương bên người?

Cảnh Tú nhất thời không biết nên giải thích thế nào.

Chiếc khăn tay này cùng với miếng ngọc bội Tinh Nguyệt mà phụ hoàng giao cho nàng, nàng vẫn luôn cẩn thận giữ sát bên mình.

Dường như làm vậy có thể bù đắp cho sự tiếc nuối chưa từng được gặp mẫu phi.

Giống như chỉ cần giữ chúng bên mình thì mẫu phi vẫn luôn ở bên cạnh nàng.

Đúng lúc nàng đang lúng túng không biết giải thích thế nào, Diệp phu nhân bỗng chậm rãi lên tiếng, trong mắt ánh lên nước mắt:

“Có phải mỗi lần nhìn thấy chiếc khăn này con lại nhớ đến mẹ mình không? Trước khi bà ấy mất chắc cũng không kịp để lại thứ gì cho con nhỉ?”

Cảnh Tú hơi sững lại, rồi nhẹ nhàng gật đầu.

“Vâng.”

Chiếc khăn này quả thật khiến nàng nhớ tới mẹ.

Nhưng là hai người mẹ.

Những gì đang xảy ra hiện tại đã chứng minh rằng cái chết năm xưa của mẫu phi chắc chắn Vân nương cũng biết ít nhiều chân tướng.

Nhưng Cảnh Tú vẫn muốn tin rằng Vân nương khi đó cũng bị ép buộc, nên mới bế nàng đi và nuôi nàng như con ruột của mình.

Suốt bảy tám năm sau đó bà đã thật sự làm như vậy.

Thậm chí cuối cùng dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy mạng sống của nàng.

Cảnh Thiên Lam cũng từng nói rằng lúc ấy khi mẫu phi “khó sinh”, khi ông tới nơi thì bà đã qua đời.

Vân nương bế nàng đi tìm ông, chỉ nói rằng Thục phi muốn giết tiểu công chúa.

Sau đó Thục phi dẫn người đuổi tới, nhưng Cảnh Thiên Lam đã thuyết phục bà ta giữ lại mạng sống cho nàng.

Thực ra từ hai năm trước, khi tam hoàng tử và ngũ hoàng tử còn chưa đầy mấy tháng tuổi, ông đã bí mật hợp tác với Thục phi.

Họ thỏa thuận:

  • Chờ cơ hội giúp Thục phi quay lại hậu cung.

  • Sau này trong ngoài phối hợp để một trong hai đứa con của bà ta lên ngôi hoàng đế.

Hai người giống như châu chấu buộc chung một sợi dây, Thục phi làm việc gì cũng phải bàn bạc với ông và chịu sự kiềm chế của ông.

Vì vậy nếu không có Cảnh Thiên Lam…

Có lẽ nàng đã chết từ lâu.

Còn Vân nương…

Chắc hẳn cũng vì bất đắc dĩ.

Dù sao trên đời này ai lại muốn đem con mình giao cho người khác nuôi chứ?

Thấy Cảnh Tú thần sắc đau buồn trầm tư, Diệp phu nhân khẽ thở dài, rồi đưa chiếc khăn lại cho nàng.

“Thục phi đã bị đưa vào Đại Lý tự. Sớm muộn gì cũng phải trả giá cho những gì bà ta đã làm.”

“Lương phi nương nương trên trời có linh thiêng cũng có thể yên nghỉ rồi.”

Lúc đầu khi nghe lão gia và Diệp Tầm nói về chân tướng năm xưa, bà và lão phu nhân đều không dám tin.

Thục phi nhìn bề ngoài hiền hòa thiện lương biết bao, sao lại có thể ra tay với một người đang mang thai sáu tháng chứ?

Nhưng sau đó họ cũng hiểu rằng:

Trên đời này có quá nhiều người ngoài mặt một kiểu trong lòng một kiểu.

Lương phi được hoàng thượng sủng ái.

Thục phi ghen ghét trong lòng.

Có lẽ lần sảy thai đầu tiên của Lương phi cũng là do bà ta gây ra, chứ không phải bị oan.

Nghĩ tới đây, Diệp phu nhân không kìm được nước mắt.

Bà đau lòng cho Lương phi đã mất.

Nếu khi đó nương nương không quá thiện lương, không tự mình đi Tĩnh An tự thì cũng sẽ không cho Thục phi cơ hội ra tay.

Nhưng đáng tiếc…

Trên đời này không có chữ “nếu như”.

Thấy Diệp phu nhân khóc đến đau lòng, Cảnh Tú vội vàng cất lại chiếc khăn, rồi lấy chiếc khăn thường dùng của mình lau nước mắt cho bà.

Nàng biết chắc chắn bà đã xúc cảnh sinh tình, nhớ tới mẫu phi.

Trong lòng Cảnh Tú cũng đau xót theo.

Nhưng lại không biết nên nói gì để an ủi.

Đúng lúc đó Diệp Tầm đi tới.

Thấy mẫu thân đang khóc, còn Cảnh Tú đứng bên cạnh luống cuống, mắt cũng đỏ hoe, hắn không khỏi nghi hoặc.

“Mẫu thân sao vậy? Hôm nay là ngày vui, sao lại khóc?”

Những hạ nhân xung quanh cũng tò mò nhìn sang.

Ban nãy phu nhân còn vui vẻ, sao chớp mắt đã khóc rồi?

Nghe tiếng con trai, lại thấy mọi người đang nhìn, Diệp phu nhân vội lau sạch nước mắt.

Bà nhìn Cảnh Tú và Diệp Tầm, có chút ngượng ngùng nói:

“Ta chỉ là… quá vui thôi.”

“Hôm nay mọi người đều sẽ biết ta có một cô con gái.”

Hơn nữa lại là một cô con gái xinh đẹp thông minh như vậy.

Không biết sẽ có bao nhiêu người ghen tị với bà.

Diệp Tầm nghe vậy cũng không nghi ngờ, chỉ cười lắc đầu.

“Được rồi, con dẫn muội muội đi thay quần áo mới đi.”

“Hôm nay là ngày quan trọng, nhất định phải để nha hoàn trang điểm thật đẹp.”

Hai người trở về Thanh Phong viện.

Hôm qua Diệp phu nhân đã cho người mang tới rất nhiều bộ y phục mới, tất cả đều được may riêng theo số đo của Cảnh Tú.

Thực ra nàng vốn không thiếu quần áo hay trang sức.

Trước đây khi nàng cập kê, Tư Mã Tuấn tặng rất nhiều y phục, vẫn còn nhiều bộ chưa từng mặc.

Chỉ là tất cả hiện vẫn bị niêm phong trong tướng phủ, hơn nữa cũng không còn thích hợp để mặc nữa.

Ở Tuấn vương phủ, Tư Mã Tuấn cũng cho người may cho nàng rất nhiều y phục.

Xuân hạ thu đông đều đầy đủ.

Thắt lưng, giày, tất, trang sức… cũng chuẩn bị chu đáo.

Nhưng khi nàng đến Diệp phủ chỉ mang theo vài bộ.

Không ngờ sau đó trời đột nhiên đổ tuyết, thời tiết lạnh hẳn xuống, đồ của nàng trở nên hơi mỏng.

Sau đó lão phu nhân liền bảo Diệp phu nhân mang một số y phục cũ của mẫu phi cho nàng mặc.

Rất vừa người.

Thế là nàng cũng không đi lấy đồ ở Tuấn vương phủ nữa.

Vốn đã đủ mặc.

Nhưng Diệp phu nhân vẫn gọi thợ may tới đo người cho nàng.

Nàng từ chối không được, chỉ dặn may một hai bộ là đủ.

Không ngờ lại làm ra nhiều đến vậy.

Chỉ trong vài ngày mà may xong ngần ấy bộ, rõ ràng Diệp phu nhân đã bỏ ra một khoản tiền lớn để thúc giục thợ làm gấp.

Tuy thời gian gấp gáp nhưng:

  • chất liệu

  • kiểu dáng

  • đường may

đều vô cùng tinh xảo.

Ngoài Thanh Sương ra, Diệp phu nhân còn phái thêm bốn nha hoàn và hai bà vú tới hầu hạ nàng.

Tất cả đều là những người được chọn kỹ trong phủ.

Thanh Sương có thể bảo vệ nàng.

Nhưng nếu nói tới việc trang điểm chải chuốt thì thật sự làm khó cô.

Diệp Tầm hiển nhiên cũng biết điều này.

Vừa tới Thanh Phong viện đã nói với một nha hoàn mới tên Như Ý:

“Trang điểm lại cho tiểu thư.”

“Thời gian còn sớm, không cần vội.”

“Vâng.”

Như Ý cúi người đáp.

Nàng đỡ Cảnh Tú vào phòng.

Hôm nay tiểu thư là nhân vật chính, tất nhiên phải ăn mặc lộng lẫy.

Nhưng nói thật…

Với dung mạo của Cảnh Tú, dù không trang điểm cũng khiến người ta không thể rời mắt.

Như Ý chưa từng thấy nàng trang điểm cầu kỳ bao giờ.

Không biết sẽ đẹp đến mức nào.

Sau khi trang điểm xong.

Cảnh Tú nhìn mình trong gương, suýt chút nữa không nhận ra chính mình.

Nàng cười nói với Như Ý:

“Lát nữa ra ngoài e rằng sư huynh cũng không nhận ra ta mất.”

Như Ý bật cười.

“Nhận ra chứ.”

“Trên đời này chỉ có tiểu thư mới đẹp như vậy.”

Trang điểm xong.

Cảnh Tú xoay một vòng trước gương.

Bộ trang phục này tinh xảo nhưng không phô trương, sang trọng mà vẫn tự nhiên.

Rất hợp ý nàng.

Như Ý lấy một bộ y phục màu hồng hoa hồng đưa cho nàng thay.

Cảnh Tú không quen để người khác hầu thay đồ, liền cầm áo trốn ra sau bình phong thay.

Như Ý bất đắc dĩ lắc đầu.


Lúc này cửa phòng bỗng bị đẩy mở.

Như Ý tưởng là Thanh Sương nên nói:

“Tiểu thư đang thay đồ, mau đóng cửa lại kẻo lạnh.”

Thì ra Diệp Khuynh vừa đẩy cửa bước vào.

Diệp Ninh đứng ngoài định gõ cửa nhưng bị nàng ta mở trước.

Nghe Như Ý nói vậy mới vội vàng bước vào đóng cửa lại.

Như Ý lúc này mới ngẩng đầu.

Thấy Diệp Khuynh đang nhìn chằm chằm vào bình phong.

Từ bên ngoài chỉ nhìn thấy đôi chân mang giày của Cảnh Tú.

Như Ý giật mình, vội hành lễ:

“Tham kiến Ninh trắc phi, đại tiểu thư.”

Giọng tuy cung kính nhưng cũng lộ vẻ hoảng hốt.

Cảnh Tú ở sau bình phong nghe thấy liền tăng nhanh tốc độ thay đồ.

Một lát sau nàng bước ra.

Nhìn thấy hai người ngồi bên bàn:

  • Diệp Khuynh mặc váy vàng rực rỡ, kiêu ngạo chói mắt

  • Diệp Ninh mặc váy trắng nhạt, đoan trang tao nhã

Hai người đều nhìn nàng.

Diệp Khuynh chỉ liếc một cái rồi tức giận quay đầu đi.

Còn Diệp Ninh thì mỉm cười.

Nàng đứng dậy, đi vòng quanh Cảnh Tú hai vòng, ngắm từ trên xuống dưới.

Rồi dịu dàng nói:

“Trước đây ta đã nghĩ muội đẹp đến cực điểm rồi.”

“Không ngờ…”

“Hôm nay còn đẹp hơn nữa.”

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng