Nam Cung Giác cùng mấy người thấy nàng nhìn theo bóng lưng người đánh xe rời đi như đang suy nghĩ điều gì, đều có chút nghi hoặc.
Cảnh Tú không quay đầu lại, nói với Thanh Sương phía sau:
“Đi theo hắn!”
Thanh Sương tuy không hiểu ý nhưng vẫn không hỏi thêm câu nào, lập tức đuổi theo hướng người đánh xe vừa rời đi.
Cảnh Tú bước đến bên con ngựa đã ngã lăn dưới đất, đang hôn mê, ngồi xổm xuống. Nam Cung Giác và Nam Cung Hành nhìn nhau một cái rồi cũng đi tới.
Nam Cung Giác hỏi:
“Muội nghi ngờ con ngựa này bị hạ thuốc?”
“Không phải nghi ngờ, mà là chắc chắn.”
Cảnh Tú cũng không định kiểm tra kỹ, đứng dậy nhìn những bách tính vẫn còn chưa rời đi, có chút khó xử nói:
“Nếu con ngựa này tỉnh lại rồi phát cuồng lần nữa làm bị thương người khác thì phiền phức lắm.”
Nam Cung Hành nghe vậy liền gọi một đứa trẻ khoảng mười tuổi đang đứng xem náo nhiệt lại, từ trong ngực lấy ra một miếng bạc vụn đưa cho nó, bảo nó đến phủ Nhị hoàng tử gọi vài người tới đưa con ngựa này về.
Cảnh Tú ước chừng trước khi người của phủ Nhị hoàng tử đến thì con ngựa sẽ chưa tỉnh lại, nên mấy người lại quay lên tửu lâu lúc nãy ba huynh đệ họ ngồi, trở lại đúng vị trí cạnh cửa sổ vừa rồi. Từ đây vừa vặn có thể nhìn rõ tình hình bên dưới.
“Cũng đúng, nhìn người kia mặc đồ bình thường, người nhà bình thường sao có thể dễ dàng bỏ lại cả ngựa lẫn xe như vậy.”
Nam Cung Giác nhìn xuống dưới cửa sổ, bỗng bừng tỉnh nói.
Nam Cung Hành, Nam Cung Trạch và Diệp Ninh đều không khỏi gật đầu tán đồng.
“Vậy là người kia cố ý muốn hại Tú Nhi?”
Gương mặt thanh tú của Diệp Ninh hiện lên vẻ căng thẳng, chậm rãi lên tiếng.
Mấy người đều không nói gì, hiển nhiên suy nghĩ giống nàng.
Cảnh Tú khẽ cau mày suy nghĩ. Phản ứng đầu tiên của nàng là mẹ con Diệp Khuynh vì chuyện hôm qua Diệp Khuynh rơi xuống nước còn nàng lại bình an vô sự nên trong lòng không cam tâm mà trả thù.
Thủ đoạn này vừa thấp kém vừa thô bạo, rõ ràng giống như nhất thời nổi ý mà làm, đúng là rất giống tác phong của họ.
Chỉ là khi nghĩ tới động tác của người đánh xe lúc ngã xuống từ xe ngựa, nàng lại cảm thấy có gì đó kỳ quái. Người đánh xe kia dường như không phải tùy tiện tìm đại.
Người của phủ Nhị hoàng tử rất nhanh đã đến, con ngựa cũng nhanh chóng bị khiêng đi. Lúc này bách tính vây xem mới dần tản ra, người đi đường tiếp tục đi đường, kẻ buôn bán lại bày hàng.
Cảnh Tú nhìn ba người họ, cười nói đầy vẻ may mắn:
“Hôm nay may mà gặp được các huynh, nếu không chắc sẽ có không ít người bị thương.”
Nhưng trong lòng nàng lại thấy lạ, ba người họ tới đây làm gì. Đây là nhã gian của tửu lâu, rõ ràng họ hẹn nhau tới đây, chắc hẳn có chuyện quan trọng cần bàn. Nhưng là chuyện gì?
Dường như nhìn ra sự nghi hoặc của nàng, Nam Cung Hành lên tiếng:
“Thái tử Tư Mã xảy ra chuyện chúng ta vẫn chưa đi thăm, hôm nay vừa có thời gian nên hẹn nhau cùng đi. Từ dịch quán đi ra thì ghé vào đây ngồi một lát, không ngờ vừa ngồi xuống đã nghe thấy động tĩnh bên dưới.”
Cảnh Tú gật đầu.
“Thương thế của sư huynh thế nào rồi?”
Có Tống Miễn ở đó chắc hẳn hồi phục cũng khá tốt.
“Đã không còn đáng ngại. Công chúa Triêu Dương bảo chúng ta chuyển lời với phụ hoàng rằng sáng sớm ngày kia họ sẽ lên đường trở về Đông Kỳ, ngày mai sẽ đích thân vào cung từ biệt.”
Cảnh Tú hơi kinh ngạc.
Ngày kia? Có phải hơi gấp quá không?
Thương thế của Tư Mã Tuấn Vinh không hề nhẹ, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng. Đường xa xe cộ xóc nảy liệu có chịu nổi không?
Nam Cung Giác trầm ngâm nói:
“Công chúa Triêu Dương thì không vội lắm, dường như còn không muốn rời đi sớm như vậy. Nhưng Tư Mã Tuấn Vinh lại có vẻ rất nóng lòng rời khỏi Tây Lâm.”
“Không vội sao được?”
Lúc này Nam Cung Trạch, người từ nãy vẫn im lặng, cười lạnh một tiếng.
“Hắn chắc là sợ nếu còn ở Tây Lâm thêm thì chưa chắc còn mạng để quay về.”
Cảnh Tú nghe giọng điệu của hắn có vẻ không đúng, ngẩng đầu nhìn thì thấy sắc mặt hắn mang theo vài phần u ám, giống như có ai nợ tiền hắn không trả vậy.
Nàng nghi hoặc hỏi:
“Huynh làm sao thế?”
“Không có gì.”
Nam Cung Trạch không nhìn nàng, giọng nói không nghe ra cảm xúc.
Cảnh Tú càng cảm thấy khó hiểu, liền nhìn sang Nam Cung Hành và Nam Cung Giác dò hỏi, nhưng thấy hai người đều mang vẻ thâm trầm khó đoán.
Nàng liếc mắt lại thấy Diệp Ninh quay đầu sang chỗ khác, thần sắc có chút không tự nhiên, trong lòng càng thêm nghi ngờ.
Không khí trong nhã gian đột nhiên trở nên quái lạ.
Ánh mắt trong trẻo của Cảnh Tú lần lượt nhìn qua bốn người, cuối cùng dừng lại trên người Nam Cung Trạch và Diệp Ninh.
Dưới ánh mắt dò xét của nàng, Diệp Ninh như ngồi trên đống lửa, đứng dậy nói:
“Tú Nhi, ta hơi mệt, về trước đây. Muội cũng về sớm nhé.”
Nói xong không đợi Cảnh Tú phản ứng đã vội vàng quay người rời đi.
Nhưng đúng lúc đó, bên ngoài vang lên một giọng nói vui mừng, người chưa tới mà tiếng đã vào trước:
“Ta và đại ca đến dịch quán, nghe nói nhị ca, tứ ca, ngũ ca vừa rời đi nên còn tiếc vì lỡ mất. Không ngờ đi ngang qua đây nghe dân chúng nói chuyện lúc nãy, liền đoán chắc là các huynh.”
Cửa phòng vừa nói vừa bị đẩy ra.
Nam Cung Cẩn mặc áo choàng lông hạc cổ đứng thêu chỉ vàng, vẻ mặt tươi cười bước vào. Sau lưng là Nam Cung Ly cao hơn hắn một cái đầu, cũng mỉm cười theo.
...
Sau khi Nam Cung Cẩn vô tình gọi Diệp Ninh là “hoàng tẩu”, bầu không khí trong phòng càng trở nên lúng túng. Diệp Ninh vội vàng giải thích mình chỉ là trắc phi của Đại hoàng tử, không dám nhận xưng hô đó.
Ngay sau đó, Diệp Ninh và Nam Cung Trạch lần lượt rời khỏi phòng trong bầu không khí nặng nề.
Lúc này Cảnh Tú mới dần hiểu ra.
Năm xưa Diệp Ninh và Tứ hoàng tử Nam Cung Trạch từng hẹn ước với nhau, nhưng vì phụ thân Diệp Ninh muốn nịnh bợ Đại hoàng tử khi còn là Thái tử nên ép nàng gả làm trắc phi của Nam Cung Ly.
Nam Cung Trạch tưởng nàng phụ tình, còn Diệp Ninh thì từ sau khi xuất giá chỉ gặp hắn từ xa vài lần, hôm nay mới là lần đầu ở gần như vậy.
Sau đó Thanh Sương quay về báo tin người đánh xe đã mất dấu, khiến mọi người càng cảnh giác, đoán rằng đối phương là cao thủ.
Mấy vị hoàng tử đều dặn Cảnh Tú phải cẩn thận, thậm chí muốn nàng về ở trong phủ Tuấn Vương cho an toàn, nhưng nàng từ chối.
Khi trở về Diệp phủ, Cảnh Tú tìm đến phòng Diệp Ninh.
Diệp Ninh vừa khóc xong, mắt vẫn còn đỏ.
Cảnh Tú đưa cho nàng một chiếc hộp — bên trong là một chiếc vòng ngọc bích màu lục biếc, phẩm chất cực tốt.
Diệp Ninh vô cùng thích.
Sau đó, dưới sự hỏi han của Cảnh Tú, nàng cuối cùng cũng nói ra chuyện năm xưa với Nam Cung Trạch:
-
Hai người từng hẹn sẽ ở bên nhau.
-
Nhưng phụ thân ép nàng gả cho Đại hoàng tử.
-
Nàng từng phản kháng nhưng vô ích.
-
Sau khi xuất giá, Nam Cung Trạch coi như người xa lạ.
Diệp Ninh nghẹn ngào nói:
“Ta biết hắn đến giờ vẫn trách ta... nhưng ta thật sự mong hắn có thể buông bỏ quá khứ mà bắt đầu lại. Trước kia hắn chưa từng lui tới chốn phong hoa như bây giờ.”
Cảnh Tú nhìn nàng rồi hỏi khẽ:
“Trong lòng tỷ vẫn còn Tứ hoàng tử, đúng không?”
Diệp Ninh im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ nói một câu:
“Không còn quan trọng nữa.”
Bởi vì bây giờ nàng đã là trắc phi của Đại hoàng tử, giữa họ vĩnh viễn không thể quay lại nữa.