Chương 221: Kẻ tung người hứng đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 221: Kẻ tung người hứng.

Tiểu nha hoàn vừa nghe vậy liền hả hê trong lòng, nhưng vẫn cúi đầu đáp:
“Để nàng ta vào đi.”

Nàng vội vàng chạy ra ngoài, lộc cộc xuống lầu. Dưới lầu lúc này đang có một nữ tử ngồi đợi, phong thái đoan trang cao quý, phía sau còn đứng một nha hoàn trạc tuổi nàng.

Tiểu nha hoàn cố ý bước nhẹ, chậm rãi tiến đến, khom người hành lễ với Thụy An đang quay đầu nhìn mình, cung kính nói:

“Tham kiến quận chúa, công chúa nhà ta mời người lên.”

Thụy An khẽ gật đầu, vịn tay nha hoàn phía sau đứng dậy, theo nàng ta lên lầu.

Tiểu nha hoàn vừa đi vừa thỉnh thoảng quay đầu, giả vờ nhắc nàng cẩn thận bậc thang để lén quan sát dung mạo của nàng.

Cũng là một mỹ nhân hạng nhất.

Chỉ là… nhìn thế nào cũng thấy có chút kỳ quái.

Nụ cười của nàng rất chói mắt, có chút giống công chúa. Rõ ràng là vẻ mặt ôn hòa nhã nhặn, vậy mà lại khiến người ta nảy sinh cảm giác sợ hãi. Dường như dưới khuôn mặt bình thản ấy, còn ẩn giấu một gương mặt dữ tợn đáng sợ khác.

Trong lòng tiểu nha hoàn gọi loại người này là “kẻ hai mặt.”

Nhưng cảm giác nàng mang lại cho nàng ta còn đáng sợ hơn cả công chúa.

Công chúa nổi giận nhiều lắm cũng chỉ tát nàng hai cái, còn vị quận chúa này lại toát ra một luồng sát khí khiến nàng cảm giác như nàng ta có thể giết người bất cứ lúc nào.

Tuy vậy nàng cũng chẳng sợ.

Nàng là cung nữ thân cận của công chúa. Công chúa lại là công chúa đích xuất duy nhất của Đông Kỳ, là bảo bối trong lòng hoàng hậu, đồng thời cũng là khách quý của Tây Lâm.

Nàng tuy chỉ là hạ nhân nhưng cũng xem như khách của Tây Lâm.

Đánh chó còn phải nhìn chủ.

Không ai dám làm tổn thương nàng.

Thụy An lại cảm thấy ánh mắt của tiểu nha hoàn này nhìn mình có chút kỳ quái.

Rõ ràng là lần đầu gặp mặt, vậy tại sao ánh mắt của nàng ta lại phức tạp như vậy?

Nghĩ mãi không ra.

“Công chúa, quận chúa đã tới!”

Tiểu nha hoàn đẩy cửa bước vào, đi tới trước mặt Triêu Dương, bẩm báo xong liền cung kính đứng phía sau nàng.

Triêu Dương đứng dậy, trên mặt nở nụ cười như gió xuân, nhiệt tình nhìn Thụy An.

“Quận chúa đúng là khách hiếm. Triêu Dương vẫn luôn muốn kết giao với quận chúa, chỉ là mãi chưa tìm được cơ hội thích hợp, lại sợ đường đột quá mức sẽ thất lễ.”

Lúc này nàng đã đeo mạng che mặt.

Khi nói chuyện, hơi thở phả lên lớp lụa mỏng khiến tấm mạng nhẹ nhàng lay động, toát ra cảm giác thần bí, khiến người ta càng muốn nhìn trộm dung nhan phía dưới.

Thụy An bất giác nhớ tới Cảnh Tú khi mới vào thành Bình Dương, giả làm Biển Thước cũng từng đeo một tấm mạng như vậy. Chưa cần lộ dung mạo đã khiến mọi người chú ý…

Thấy nàng dường như đang thất thần, Triêu Dương khẽ nhíu mày.

Nha hoàn của Thụy An vội kéo nhẹ tay áo nàng.

Thụy An lập tức hoàn hồn, có chút ngượng ngùng.

“Công chúa nói quá rồi. Thụy An cũng luôn muốn đến bái phỏng công chúa, chỉ là nghe nói công chúa không thích bị quấy rầy nên đành nhẫn nhịn chưa tới. Hai ngày nay vì Tuấn vương điện hạ bị thương, Phúc Ninh bận rộn chăm sóc huynh ấy, bên dịch quán chỉ còn nhị ca lo liệu. Ta sợ huynh ấy không xoay xở nổi nên mới tới xem công chúa và Thất công chúa có cần gì không.”

Triêu Dương gật đầu hiểu ý.

Hai người lần lượt ngồi xuống, nha hoàn dâng trà.

Triêu Dương nhấp một ngụm rồi nói:

“Ta không thiếu thứ gì. Tuy Phúc Ninh bận chăm sóc tam ca nhưng cũng không hề lơ là bên này.”

“Vậy thì tốt…” Thụy An có chút gượng gạo.

“Dù sao cũng phải cảm ơn quận chúa đã để tâm.”

“Chuyện nên làm thôi.”

Hai người khách sáo vài câu.

Một lát sau Thụy An thở dài, vẻ mặt lo lắng.

“Không biết thương thế của Tuấn vương điện hạ thế nào rồi. Công chúa và thái tử khó khăn lắm mới đến đây, lại gặp đúng lúc huynh ấy bị thương…”

Ánh mắt Triêu Dương khẽ động.

“Quận chúa đến thật đúng lúc. Ta đang định qua thăm tam ca. Nếu quận chúa rảnh, hay cùng đi?”

Thụy An lập tức vui mừng trong lòng nhưng vẫn dè dặt hỏi:

“Ta đâu thể như công chúa. Không báo trước mà tới, liệu có gây phiền phức cho phủ không?”

Triêu Dương cười nói:

“Quận chúa lo xa rồi. Chúng ta chỉ qua nhìn tam ca một chút thôi, sao có thể gây phiền phức.”

Nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài.

Nha hoàn vội đi theo sau.

Thụy An nhìn bóng lưng nàng, khóe môi cong lên nụ cười đắc ý, nhanh chóng bước theo.

Lúc này Cảnh Tú vốn định vào cung.

Nàng vẫn chưa hiểu rốt cuộc hoàng đế và những người kia đang tính toán điều gì. Rõ ràng biết độc của Nhu phi là do Thục phi và Hiền phi hạ nhưng lại không vạch trần.

Tư Mã Tuấn chỉ nói với nàng rằng họ đang thả dây dài câu cá lớn.

Dù biết mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của họ, con cá lớn kia rất có thể chính là Vũ Văn Liệt, nhưng nàng vẫn muốn tham gia vào chuyện này.

Ngồi chờ kết quả thật sự quá chán.

Ai ngờ Tư Mã Tuấn lại lấy cớ ở trong phòng một mình buồn chán mà kéo nàng ở lại, không cho ra ngoài.

Trong cung cũng không ai triệu nàng, có lẽ cũng không xảy ra chuyện gì nữa.

Thế nên nàng chỉ đành buồn chán ngồi đọc sách cùng hắn.

Khi nghe Thanh Sương bẩm báo có người tìm, nàng lập tức đặt sách xuống, đứng bật dậy, gần như hào hứng hỏi:

“Là ai? Tìm ta có chuyện gì?”

Khóe miệng Tư Mã Tuấn khẽ giật.

Ở cùng hắn chán đến vậy sao?

Thanh Sương cũng bị phản ứng quá mức của nàng làm ngây người một lúc rồi mới đáp:

“Là Triêu Dương công chúa… và Thụy An quận chúa.”

Nghe vậy nàng nghĩ thầm:

Xem ra vị quận chúa này vẫn chưa chịu bỏ cuộc với vương gia.

Mấy ngày nay nàng đã nghe phụ thân nói, Thụy An ngày nào cũng đến phủ xin vào thăm vương gia nhưng đều bị từ chối.

Không ngờ da mặt nàng ta dày đến mức kéo cả Triêu Dương công chúa tới.

Người bình thường thì họ đã bỏ qua không bẩm báo rồi.

Nhưng Triêu Dương dù sao cũng là em họ của vương gia, là công chúa Đông Kỳ, từ xa đến đây, không thể từ chối ngoài cửa.

Cảnh Tú hỏi:

“Hai người họ hẹn nhau cùng đến hay là tình cờ gặp rồi đi cùng?”

Hai người này sao lại dính vào nhau được?

Hơn nữa Triêu Dương chẳng phải vừa mới đến hôm trước sao?

Tư Mã Tuấn thì không có phản ứng gì, chỉ hơi không vui.

Hắn khó khăn lắm mới giữ nàng ở trong phủ, không cho nàng dính vào những chuyện rắc rối kia. Hai người này lại chạy tới quấy rầy nàng.

Nhưng thấy Cảnh Tú hứng thú như vậy, sự khó chịu của hắn cũng dần tan đi.

Dù sao hai người đó cũng không phải đối thủ của nàng.

Thanh Sương đáp:

“Chắc là hẹn nhau đến.”

Trên đời đâu ra nhiều chuyện trùng hợp đến thế.

Cảnh Tú bảo nàng đi mời người vào đại sảnh, còn mình thong thả rời Thanh Phong viện đi qua.

Khi nàng đến nơi, hai người kia đã ngồi đợi sẵn.

Thấy nàng tới, cả hai đều đứng dậy mỉm cười.

Ba người chào hỏi rồi ngồi xuống.

Triêu Dương lên tiếng trước:

“Đa tạ cô bận chăm sóc tam ca mà vẫn nhớ tới chúng ta, còn đặc biệt nhờ Thụy An quận chúa tới dịch quán hỏi thăm.”

Cảnh Tú nhìn nàng, vẻ mặt ngơ ngác.

Triêu Dương giả bộ ngây thơ nói:

“Thụy An quận chúa nói cô bận chăm sóc tam ca nên sợ không chu đáo với chúng ta, vì vậy đặc biệt thay cô tới hỏi xem chúng ta có thiếu gì không.”

Cảnh Tú kinh ngạc nhìn nàng, rồi nhìn sang Thụy An đang lúng túng, cười nói:

“Đa tạ quận chúa để tâm. Thảo nào hoàng hậu nương nương luôn khen quận chúa lan tâm huệ chất, là khuôn mẫu của nữ tử khuê các. Chu đáo nhiệt tình, thích giúp đỡ người khác như vậy, thật khiến Cảnh Tú khâm phục.”

Triêu Dương dường như nghe ra một chút châm chọc.

Nàng kinh ngạc hỏi:

“Chẳng lẽ không phải Phúc Ninh nhờ quận chúa sao?”

Cảnh Tú lắc đầu.

“Ta vốn có ý đó nhưng lại ngại mở lời. Không ngờ Thụy An quận chúa lại hiểu lòng người đến vậy, đoán được tâm tư ta mà âm thầm đi giúp…”

Triêu Dương gật gù.

“Thì ra là vậy. Quận chúa thật có lòng.”

Thụy An không dám nhìn mắt họ.

Không hiểu sao nàng luôn cảm thấy hai người này đang kẻ tung người hứng, cố ý khiến nàng khó xử.

Lẽ nào Triêu Dương đã bị Cảnh Tú thu phục?

Nghĩ vậy lòng nàng càng thêm nghi ngờ…

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng