Cảnh Tú ngẩn người nhìn Độc Nương Tử và Thiên Linh, khóe môi khẽ giật. Một lúc lâu sau nàng mới hoàn hồn, quay sang nhìn Tư Mã Tuấn đang mỉm cười không nói, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
Sư phụ sư nương sao lại ở đây? Tính tình hai người vốn cổ quái, xưa nay chưa từng dễ dàng tiếp xúc với người ngoài. Dù là hoàng đế hay vương gia cũng không đặt vào mắt.
Độc Nương Tử đứng bật dậy, bước tới gõ mạnh lên đầu nàng một cái, giọng the thé:
“Con nhóc chết tiệt, cánh cứng rồi phải không? Gặp người cũng không biết gọi? Làm quận chúa rồi thì không coi sư phụ sư nương ra gì nữa à?”
Cảnh Tú vội đè nén nghi hoặc trong lòng, nở nụ cười rạng rỡ, kéo tay bà xuống, nịnh nọt:
“Sao có thể chứ? Con có thành công chúa cũng không dám không kính trọng người đâu! Người là nửa mẫu thân của con, con quên ai cũng không thể quên người được!”
Lời này tuy để dỗ sư nương vui nhưng hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng. Trong tim nàng, sư phụ sư nương chính là cha mẹ tái sinh.
Độc Nương Tử nghe vậy liền nguôi giận, đưa tay véo mũi nàng, lắc đầu đầy cưng chiều:
“Con đó…”
Nam Cung Giác đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn cảnh gia đình hòa thuận ấy, khóe môi khẽ cong. Xem ra những năm qua Tú nhi vẫn có người yêu thương, cảm giác áy náy trong lòng hắn cũng được xoa dịu đôi phần.
Thấy Thiên Linh nhìn mình, hắn vội tiến lên hành lễ:
“Vãn bối Nam Cung Giác, bái kiến hai vị tiền bối.”
Thiên Linh thản nhiên gật đầu:
“Đứng lên đi.”
“Đa tạ tiền bối.”
Cảnh Tú nhìn sư phụ cao cao tại thượng như vậy, trong lòng lẩm bẩm: Người ta đường đường là hoàng tử, hành lễ là nể mặt người, sao người nhận mà thản nhiên thế, nói cho cùng người cũng chỉ là thường dân thôi mà!
Độc Nương Tử lúc này mới chú ý tới Nam Cung Giác, buông tay Cảnh Tú, tiến tới đánh giá hắn từ trên xuống dưới, gật gù khen:
“Không tệ, là đứa trẻ tốt.”
Nam Cung Giác có chút ngượng ngùng:
“Tiền bối quá khen.”
“Nghe nói con và Tú nhi rất thân. Nửa năm qua ở Bình Dương thành nhờ con chăm sóc nó.”
“Đó là bổn phận.”
Cảnh Tú không nhịn được hỏi:
“Sư nương, vì sao người và sư phụ lại ở đây?”
Độc Nương Tử liếc Tư Mã Tuấn một cái:
“Nếu bọn ta không tới, hắn lại không muốn con lo lắng, chẳng phải sẽ mất mạng sao?”
Bà còn nghi ngờ tên nhóc này có phải đã chắc chắn họ sẽ tới nên mới dám liều như vậy.
Tư Mã Tuấn cúi đầu, có chút xấu hổ. Nếu họ không đến, Hồng thúc nhất định cũng sẽ nói cho Tú nhi biết, hắn đâu đến mức chết.
Cảnh Tú khẽ nhíu mày. Ánh mắt và giọng điệu sư nương dành cho Tư Mã Tuấn sao lại thân thiết đến vậy, chẳng khác gì với mình.
Nam Cung Giác cũng nghi hoặc. Có lẽ hắn và Tam ca đoán không sai, Tư Mã Tuấn quả thực có giao tình với Thiên Linh phu phụ.
Độc Nương Tử nhìn vẻ nghi hoặc của Cảnh Tú, chợt hiểu ra điều gì, quay sang hỏi Tư Mã Tuấn:
“Sao, Tú nhi còn chưa biết con là…”
Chưa nói hết câu, Tư Mã Tuấn đã gật đầu, ánh mắt né tránh:
“Vẫn chưa kịp nói.”
Cảnh Tú sắc mặt trầm xuống:
“Bây giờ nói vẫn còn kịp.”
Nam Cung Giác nhìn Tư Mã Tuấn đầy vẻ hả hê.
Tư Mã Tuấn vừa định mở miệng, chợt liếc thấy ánh mắt tò mò của Nam Cung Giác, lập tức ngậm miệng, ôm ngực ho khan, sắc mặt đau đớn.
Cảnh Tú hốt hoảng đỡ hắn:
“Chàng sao vậy?”
Độc Nương Tử cũng lo lắng:
“Mau đỡ hắn lên giường! Vừa tỉnh lại cần nghỉ ngơi.”
Cảnh Tú vội dìu hắn nằm xuống, đắp chăn cẩn thận.
“Chàng nghỉ đi, có chuyện gì đợi khỏe rồi nói.”
Tư Mã Tuấn gật đầu, nắm tay nàng nhắm mắt, còn không quên liếc Nam Cung Giác đầy đắc ý.
Nam Cung Giác giơ nắm đấm trừng hắn.
Thiên Linh lắc đầu bất lực.
Độc Nương Tử nhìn cảnh hai người nắm tay nhau, mắt hơi ươn ướt, ra hiệu Thiên Linh và Nam Cung Giác ra ngoài.
Ngoài sân, Độc Nương Tử nghiêm túc hỏi Nam Cung Giác:
“Ta hỏi con, việc Tuấn nhi bị thương có liên quan tới Tư Mã Tuấn Vinh không?”
Nam Cung Giác do dự:
“Vãn bối không dám khẳng định, nhưng e rằng tám chín phần mười.”
Độc Nương Tử hừ lạnh:
“Ta biết ngay là hắn!”
Thiên Linh bất đắc dĩ:
“Tuấn nhi không phải đã không sao rồi sao?”
Độc Nương Tử tức giận:
“Ta có thể không truy cứu hắn đối phó Tuấn nhi, nhưng nếu hắn động tới Tú nhi, ta tuyệt đối không bỏ qua!”
Thiên Linh sợ nói thêm sẽ lộ chuyện, phất tay bỏ đi.
Nam Cung Giác nghe mà càng thấy kỳ lạ.
Độc Nương Tử đột nhiên nghĩ ra kế, thì thầm vào tai Nam Cung Giác. Hắn nghe xong, cười:
“Tiền bối cao minh.”
Khi Cảnh Tú đi ra, hai người lập tức im bặt.
Sau đó Cảnh Tú đến thăm Tam hoàng tử Nam Cung Ngạn, tối mới trở về.
Trong phòng, nàng ngồi bên giường nhìn Tư Mã Tuấn chằm chằm.
Hắn cười:
“Ăn xong ta sẽ nói.”
Ăn xong, hắn bảo nàng lấy bức tranh trong thư phòng.
Cảnh Tú mở ra, lập tức sững sờ.
Trên tranh vẽ chính là nàng hai năm trước, khoảnh khắc suýt rơi xuống vực.
Đêm đó nàng hái thuốc bị trượt chân, có người kéo nàng lại. Nhưng trời tối nàng không nhìn rõ người ấy là ai.
Hóa ra là hắn.
Tư Mã Tuấn nhìn nàng dịu dàng:
“Gan nàng cũng lớn thật, nửa đêm tới nơi nguy hiểm như vậy.”
Cảnh Tú hỏi:
“Thiên Linh sơn đầy bẫy rập, chàng làm sao lên được?”
Hắn cười:
“Lúc đầu do sư phụ cho phép. Sau này bẫy rập cũng không làm khó được ta.”
Nàng sững sờ.
Hắn đưa tay véo má nàng, cười gọi:
“Tiểu sư muội.”
Cảnh Tú tròn mắt:
“Chàng cũng là đệ tử của sư phụ?”
“Ta nhập môn sớm hơn nàng nửa tháng.”
Cảnh Tú nghe mà cảm khái. Rõ ràng ở cùng một ngọn núi, cách nhau gang tấc mà không gặp.
“Vậy vì sao chàng không đi gặp ta?”
Tư Mã Tuấn siết chặt tay nàng hơn một chút, giọng nói mang theo vẻ mất mát và tiếc nuối:
“Lúc đó ta đã quên nàng rồi…”
Khi ấy trong lòng hắn chỉ có một ý niệm là dốc sức học nghệ, những người và việc khác đều không để tâm. Đối với vị tiểu sư muội này cũng chẳng hề có hứng thú, huống hồ hắn thật sự đã quên nàng…
Cảnh Tú khẽ thở dài. Có lẽ đây chính là cái gọi là số phận trêu người.
“Chuyện chàng là đồ đệ của sư phụ, ngoài ta ra còn ai biết nữa không?”
Tư Mã Tuấn lắc đầu:
“Diệp Tầm và Tư Mã Tuấn Vinh đều không biết. Người ngoài càng không. Chỉ có Hồng thúc và Thanh Đồng biết, ngay cả A Thiên cũng chỉ là đoán mà thôi.”