Vũ Văn Bái vội lau nước mắt, nở nụ cười như hoa lê đẫm mưa với Cảnh Tú:
“Muội không làm phiền tỷ và Nhuệ Vương nói chuyện riêng nữa…”
Nói rồi nàng buông cánh tay Cảnh Tú, bước nhanh về phía Vũ Văn Liệt.
Cảnh Tú quay đầu nhìn theo. Thấy Vũ Văn Bái cúi đầu đi tới bên cạnh huynh trưởng, rồi lặng lẽ theo sau hắn, bộ dáng dè dặt cẩn trọng. Trước đây nàng chỉ nghĩ vì Vũ Văn Liệt quá nghiêm khắc nên nàng ấy mới sợ hắn như chuột thấy mèo. Sự nghiêm khắc của hắn vốn mang theo chút cưng chiều, còn nỗi sợ của nàng lại xen lẫn kính trọng và tín nhiệm.
Nhưng giờ xem ra không hẳn như vậy.
Vũ Văn Bái dường như thật sự e sợ hắn. Đầu nàng cúi rất thấp, như sợ hắn phát hiện mình vừa khóc. Trước kia mỗi lần bị Vũ Văn Liệt quở trách, tuy ngoài mặt sợ hãi nhưng vẫn thấp thoáng nét tinh nghịch. Hôm nay thì hoàn toàn không có.
Vũ Văn Liệt bắt gặp ánh mắt Cảnh Tú, mỉm cười nhìn lại. Nàng khẽ gật đầu rồi quay đi như không có chuyện gì.
Nàng nhỏ giọng hỏi Tư Mã Tuấn:
“Thất công chúa thật sự là nữ nhi được Nam Cương hoàng sủng ái nhất sao?”
Tư Mã Tuấn trầm ngâm một lát mới đáp:
“Trước kia là vậy.”
Cảnh Tú khó hiểu nhìn hắn. “Trước kia là vậy” nghĩa là sao? Vũ Văn Bái là con gái của Nam Cương hoàng, đâu phải phi tần mà còn có chuyện thất sủng?
Tư Mã Tuấn chậm rãi nói:
“Nghe đồn trước ba tuổi nàng rất được Nam Cương hoàng yêu thích. Nhưng năm nàng ba tuổi, mẫu thân nàng tư thông với thị vệ, bị Nam Cương hoàng bắt gặp tận mắt. Ông ta nổi giận lôi đình, tự tay rút kiếm chém đầu mẫu thân nàng và tên thị vệ ngay tại chỗ, lại không giấu chuyện gia xấu, treo đầu hai người lên cổng thành hoàng đô Nam Cương, còn tru di cửu tộc.”
Cảnh Tú kinh hãi. Theo mức độ phẫn nộ khi ấy, Vũ Văn Bái có thể giữ được mạng đã là may mắn tột cùng. Trước ba tuổi, dù được sủng ái đến đâu nàng cũng không thể ghi nhớ. Vậy nghĩa là từ bé nàng đã mất cả mẫu thân lẫn tình phụ tử. Những năm qua ắt hẳn vô cùng gian nan.
“Đừng vì thương hại mà buông lỏng cảnh giác.” Tư Mã Tuấn siết chặt tay nàng, nhắc nhở:
“Nam Cương hoàng không thể vô duyên vô cớ phái một công chúa đã thất sủng, thậm chí đối với ông ta là nỗi nhục, đến đây.”
“Ừm, ta biết.”
Miệng thì đáp vậy, nhưng trong lòng nàng vẫn muốn tin Vũ Văn Bái là cô gái thiện lương đáng yêu. Khi nãy tuy nàng ấy không nói rõ điều gì, nhưng thần sắc và lời nói đã lộ ra sự chân thành. Nàng nguyện tin nàng ấy thật lòng.
“Còn Triêu Dương công chúa thì sao?” So với Vũ Văn Bái, nàng càng tò mò về Triêu Dương hơn. Vừa rồi Triêu Dương chủ động chào hỏi, thái độ của hắn lại nhạt nhòa. Dù sao cũng là đường huynh muội nhiều năm không gặp, lại từ xa đến, hắn không nên lạnh nhạt như vậy.
Tư Mã Tuấn im lặng, hồi lâu mới nói:
“Nàng nên tránh xa nàng ta một chút.”
Cảnh Tú nghi hoặc nhìn hắn, chờ lời giải thích. Nhưng hắn không nói thêm, dường như chẳng muốn nhắc tới.
Phía sau đoàn người đã thu hẹp khoảng cách, phía trước cũng gần đến đại điện tổ chức yến tiệc, nàng đành nuốt nghi vấn xuống.
Phía sau, Tư Mã Tuấn Vinh nhìn hai người với vẻ hứng thú. Hắn quay sang thấy ánh mắt Triêu Dương vẫn dõi theo Cảnh Tú, liền khẽ cười hỏi:
“Suýt quên hỏi nàng, thấy vị sư muội này của hoàng huynh thế nào?”
Trước kia hắn từng nhắc qua vài câu về Cảnh Tú, chủ yếu nói về dung mạo. Khi đó Triêu Dương dường như không tin, còn cho rằng hắn nói quá. Không biết nay tận mắt gặp, nàng có thay đổi ý nghĩ?
Triêu Dương rời mắt khỏi bóng lưng mảnh mai của Cảnh Tú, cúi đầu im lặng.
Tư Mã Tuấn Vinh bật cười. Không phản bác tức là thừa nhận hắn không hề nói quá.
Đi thêm vài bước, bỗng nghe nàng khẽ thở dài:
“Trước kia ta tự cho mình đã gặp vô số mỹ nhân, tưởng trên đời không thể có ai khiến ta kinh diễm. Nhưng gặp nàng rồi mới biết thế nào là tuyệt sắc chân chính.”
Tư Mã Tuấn Vinh mỉm cười. Nghe nàng tán dương Cảnh Tú như vậy, trong lòng hắn lại dâng lên chút tự hào khó hiểu.
Bên kia, Vũ Văn Liệt cũng đang nói nhỏ với muội muội. Thấy khóe mắt nàng còn vương lệ, hắn cau mày, liếc Cảnh Tú phía trước rồi trầm giọng hỏi:
“Muội đã nói gì với nàng ta?”
Vũ Văn Bái lắc đầu:
“Không có.”
“Không có là tốt nhất.” Hắn nhìn nàng đầy cảnh cáo:
“Nàng ta rất thông minh xảo quyệt. Muội phải hết sức cẩn thận, chỉ cần lộ chút sơ hở cũng đủ khiến nàng ta nghi ngờ. Nếu vì muội mà phá hỏng kế hoạch, phụ hoàng sẽ không tha.”
Vũ Văn Bái cúi đầu, không đáp.
Trời đã tối hẳn. Khắp hoàng cung thắp đèn sáng rực, con đường họ đi càng sáng như ban ngày.
Bước vào đại điện, bên trong đã đông kín người, tiếng cười nói rộn rã.
Tư Mã Tuấn cùng các đại thần được dẫn đến chỗ ngồi trước. Cảnh Tú và Nam Cung Hành dẫn các sứ giả vào sau.
Khi họ xuất hiện, đại điện bỗng chốc yên tĩnh.
Nam Cung Hành cao giọng bẩm:
“Khởi bẩm phụ hoàng, Đông Kỳ Thái tử và Triêu Dương công chúa, Nam Cương Thập Thất hoàng tử và Thất công chúa, Bắc Nhung Tứ vương gia yết kiến!”
Bên cạnh hắn, Cảnh Tú đứng thản nhiên.
Sung Minh Đế cười lớn:
“Hoan nghênh chư vị đến Tây Lâm! Hôm nay là tiệc tẩy trần, mong chư vị tùy ý, tận hứng mà về!”
Tư Mã Tuấn Vinh đáp lời khiêm tốn, khiến Sùng Minh Đế và quần thần hết sức vui mừng.
Mọi người lần lượt ngồi xuống.
Nam Cung Hành cũng về chỗ. Cảnh Tú đang định đi về phía Tư Mã Tuấn thì Hoàng hậu vẫy tay:
“Phúc Ninh, lại đây ngồi cạnh bản cung.”
Nàng khựng lại. Bên cạnh Hoàng hậu đã bày sẵn bàn ghế.
Dưới bao ánh mắt kinh ngạc lẫn đố kỵ, nàng đành tiến lên, cảm tạ rồi ngồi xuống vị trí ngay dưới bàn của Hoàng đế và Hoàng hậu — nơi cao quý nhất ngoài long vị.
Cảnh Tú điềm nhiên tự tại, ung dung cao quý, như thể vị trí ấy vốn thuộc về nàng.
Tư Mã Tuấn nhìn nàng rực rỡ như vậy, trong lòng vừa kiêu hãnh vừa chua xót. Hắn từng nghĩ sau này sẽ giấu nàng đi, để nàng chỉ thuộc về riêng mình. Nhưng giờ nhìn nàng tỏa sáng trên cao, hắn hiểu nàng vốn nên đứng ở nơi ấy.
Dẫu vậy, ánh mắt say mê của vô số nam nhân khiến hắn khó chịu.
Nam Cung Giác cười trêu:
“Ghen à?”
Tư Mã Tuấn không đáp, chỉ liếc hắn rồi nhìn Nam Cung Hành. Ánh mắt hai người giao nhau, căng thẳng như nước với lửa.
Tiệc rượu diễn ra được một lúc, Vũ Văn Liệt bỗng đứng dậy chắp tay:
“Hoàng thượng, thần và thất muội lần này đến đây ngoài chúc thọ, còn có một việc mong được ngài chuẩn y.”
Đại điện lập tức yên lặng.
Cảnh Tú chú ý thấy thân thể Vũ Văn Bái khẽ run.
Vũ Văn Liệt dâng thư tay của Nam Cương hoàng.
Sùng Minh Đế mở thư, đọc xong đưa cho Hoàng hậu.
Cảnh Tú ngồi bên cạnh, liếc mắt đã thấy rõ nội dung.
Nam Cương hoàng muốn dùng Vũ Văn Bái để liên hôn — thậm chí đã chỉ định sẵn đối tượng.
Nàng vô thức ngẩng đầu nhìn Nam Cung Giác.
Vũ Văn Bái và Nam Cung Giác… nếu bỏ qua mưu tính và lợi ích chằng chịt, thật ra cũng rất xứng đôi. Một người tươi sáng phóng khoáng, một người kiều tiếu đáng yêu. Tính cách lẫn dung mạo đều tương hợp.