Cảnh Tú lên ngựa, nhìn những bách tính đang vây quanh mình, trong lòng dâng lên một tia không nỡ, nhưng vẫn cố nén xuống, theo sau đám người của Ân Toàn mà phóng ngựa rời đi.
“Biển Thước cô nương…”
Dân chúng nhìn bóng lưng nàng khuất dần, trên gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ thất vọng.
Thanh Trúc nhìn thấy hết thảy, nhớ đến lời dặn dò ban nãy của Cảnh Tú, vội lớn tiếng nói:
“Mọi người đừng vội! Biển Thước cô nương đã sắp xếp những đại phu khác đến bắt mạch cho mọi người rồi!”
Hắn vốn tưởng sẽ thấy gương mặt vui mừng của mọi người, nào ngờ tình cảnh hoàn toàn trái ngược. Ai nấy đều thở dài ngao ngán. Một lão nhân sắc mặt bệnh tật buông tiếng thở dài:
“Đại phu đến thì có ích gì? Chúng tôi không trả nổi tiền chẩn bệnh…”
Lời ấy chẳng khác nào nói trúng tâm tư của tất cả mọi người. Đại phu thì nơi nào chẳng có, nhưng đại phu khám bệnh miễn phí như Biển Thước cô nương thì không có! Nếu họ có tiền, hà tất phải lặn lội đường xa đến đây chờ đợi ngày bố thí này?
“A Di Đà Phật!” Thanh Trúc nhìn lão nhân kia, ôn tồn nói:
“Lão trượng cứ yên tâm, đại phu mà Biển Thước cô nương sắp xếp cũng không thu tiền.”
“Thật sao?” Lão nhân không dám tin hỏi lại.
Thanh Trúc gật đầu:
“Thật.”
Mọi người vẫn còn bán tín bán nghi, nhưng rồi niềm vui bỗng vỡ òa. Họ nhìn nhau đầy kích động, sau đó đồng loạt bật cười vui sướng. Lão nhân kia nhìn về hướng Cảnh Tú rời đi, ánh mắt tràn đầy cảm kích:
“Biển Thước cô nương quả thật là Bồ Tát sống a!”
“Phải đó, phải đó…”
“Biển Thước cô nương chính là đại ân nhân của chúng ta!”
Những lời cảm tạ vang lên không ngớt, chân tình dạt dào.
Thanh Trúc khẽ chạm vào khối ngọc bội trong ngực áo, rồi đi ra hậu viện dắt ngựa, theo địa chỉ Cảnh Tú dặn mà đi mời đại phu.
...
Gần như không nghỉ ngơi, rong ruổi suốt ba ngày liền, đoàn người mới đến hoàng thành Bình Dương của Tây Lâm quốc.
Trong thành, cửa hàng san sát, người qua kẻ lại tấp nập, một cảnh tượng phồn hoa náo nhiệt.
Theo lời dặn của Ân Toàn, Cảnh Tú tạm nghỉ tại một khách điếm gần hoàng cung, tắm rửa thay y phục sạch sẽ rồi mới theo hắn tiến cung.
Các thị vệ đi cùng đã rời đi, lúc này chỉ còn nàng và Ân Toàn. Cảnh Tú không có tâm trí thưởng lãm cảnh sắc hoàng cung, chỉ cúi đầu thuận mắt, từng bước theo sau hắn, nghe hắn thao thao bất tuyệt nói về những điều cần chú ý khi vào cung.
“Tam hoàng tử điện hạ gần đây thân thể ngày một sa sút. Thục phi nương nương thương con sốt ruột, nên hoàng thượng cho điện hạ dọn vào trong cung ở, tiện cho mẫu tử gặp nhau… Nếu cô nương chữa khỏi bệnh cho tam hoàng tử, hoàng thượng và Thục phi nương nương ắt sẽ trọng thưởng…”
Những lời này dọc đường hắn đã nói không biết bao nhiêu lần, đến nỗi tai nàng như mọc kén. Cảnh Tú cố nén sự không kiên nhẫn trong lòng, thỉnh thoảng gật đầu:
“Công công yên tâm, Biển Thước đã ghi nhớ.”
Ân Toàn hài lòng gật đầu, ý vị sâu xa nói:
“Cô nương là người thông minh. Nhưng lần đầu vào cung, ta nhắc nhở thêm đôi điều cũng là có ý tốt. Sau này nếu được ban thưởng… đừng quên ta là được.”
Trong lòng Cảnh Tú khinh thường, nhưng trên mặt vẫn không lộ mảy may:
“Ân tình chỉ điểm của công công, Biển Thước suốt đời không quên.”
Ân Toàn cười mãn ý, tiếp tục dẫn đường.
Khi đi ngang Ngự Hoa Viên, Cảnh Tú nghe thấy bên trong vang lên tiếng cười nói của nữ tử. Nàng khẽ liếc mắt nhìn qua — mấy thiếu nữ y phục hoa lệ đang ngồi trong đình nói cười rộn rã. Nàng không để tâm, rất nhanh thu hồi ánh nhìn.
Ân Toàn chú ý đến cái liếc mắt ấy, vừa đi vừa nhỏ giọng giới thiệu:
“Bên kia lần lượt là Nhị công chúa, Tứ công chúa, Thụy An quận chúa và Đại tiểu thư phủ thừa tướng.”
Vốn không hứng thú với mấy vị công chúa tiểu thư này, nhưng nghe đến “Đại tiểu thư phủ thừa tướng”, bước chân Cảnh Tú chợt khựng lại. Nàng nhìn kỹ về phía đó.
Đại tiểu thư phủ thừa tướng… sẽ là ai đây?
“Sao vậy?” Ân Toàn thấy nàng chậm lại, khó hiểu hỏi.
Cảnh Tú thu hồi ánh mắt, lắc đầu:
“Không có gì.”
Đại tiểu thư phủ thừa tướng sao? Dù sao chẳng bao lâu nữa cũng sẽ ở chung dưới một mái hiên, hà tất phải nóng vội lúc này.
Ân Toàn hồ nghi nhìn về phía đình một cái rồi tiếp tục đi.
Trong đình, Cảnh Viên chợt cảm thấy có một ánh mắt nóng rực nhìn mình. Nàng quay đầu lại nhưng không thấy gì, trong lòng càng thêm kỳ lạ, lẩm bẩm:
“Thật lạ…”
Nhị công chúa thấy nàng lẩm bẩm, tò mò nhìn theo ánh mắt nàng:
“Ơ? Kia chẳng phải Ân Toàn sao? Sau lưng hắn sao lại có một nữ tử?”
“Sao vậy?” Tứ công chúa hỏi.
Thụy An quận chúa và Cảnh Viên cũng tò mò nhìn sang.
Nhị công chúa chỉ về phía xa:
“Các ngươi xem, Ân Toàn dường như dẫn một nữ tử từ ngoài cung vào.”
“Thế sao?” Tứ công chúa và Thụy An quận chúa liếc nhìn nhau, vẻ mặt suy tư.
Tầm nhìn của Cảnh Viên lại bị hoa cỏ che khuất. Nàng đứng dậy, bước ra sau lưng Nhị công chúa, vừa vặn thấy bóng dáng Cảnh Tú khuất ở góc rẽ.
“Ta nghe mẫu hậu nói, phụ hoàng sai Ân Toàn ra ngoài tìm vị đại phu tên Biển Thước gì đó để chữa bệnh cho tam hoàng huynh. Chẳng lẽ chính là nữ tử kia?” Nhị công chúa nói với vẻ không chắc chắn.
Thụy An quận chúa gật đầu:
“Chắc là vậy. Ở ngoài cung ta thường nghe dân gian nhắc đến người này, còn gọi nàng là ‘Biển Thước tiên tử’. Nghe nói y thuật cực kỳ cao minh.”
“Tiên tử sao?” Tứ công chúa lộ vẻ thâm ý, ra hiệu cho cung nữ phía sau:
“Đi, mời vị ‘tiên tử’ ấy đến đây để bản công chúa xem thử.”
Hai chữ “tiên tử” được nàng cố tình nhấn mạnh.
Cung nữ lĩnh mệnh, đuổi theo hướng Ân Toàn và Cảnh Tú rời đi.
Thụy An quận chúa nhìn Tứ công chúa, do dự nói:
“Dịch Nhi, làm vậy có ổn không? Nhỡ làm chậm trễ bệnh tình của tam ca thì…”
Nàng chưa nói hết, Tứ công chúa đã ngắt lời:
“Bệnh của tam hoàng huynh đâu phải ngày một ngày hai. Chậm trễ một lát không sao. Ta chỉ muốn xem vị Biển Thước này trông thế nào thôi, sẽ không làm lỡ việc.”
Thụy An quận chúa vẫn thấy bất an, nhìn sang Nhị công chúa và Cảnh Viên. Chỉ thấy hai người như không nghe thấy gì, cúi đầu uống trà. Nàng động môi, cuối cùng vẫn nuốt lời định nói xuống. Tính tình Tứ công chúa, đã quyết làm gì thì trừ hoàng thượng, hoàng hậu và Hiền phi nương nương, không ai cản nổi. Nàng cũng chẳng muốn vô cớ đắc tội.
Cách làm của Tứ công chúa lại đúng ý Nhị công chúa. Nàng cũng rất tò mò, muốn biết Biển Thước rốt cuộc dung mạo ra sao mà xứng với hai chữ “tiên tử”. Nhưng chuyện liên quan đến tam hoàng huynh, nàng không dám hành động tùy tiện, tránh vì chuyện nhỏ mà chọc giận phụ hoàng. Nay tứ muội làm thay việc nàng muốn làm, nàng chỉ việc ngồi xem trò vui, hà tất phải ngăn cản?
Cảnh Viên nhớ lại ánh mắt vừa rồi rơi trên người mình. Hướng đó chỉ có Ân Toàn và nữ tử kia đi qua. Trực giác mách bảo nàng, ánh mắt ấy chính là của nữ tử kia.
Trong lòng nổi lên một tia khinh miệt.
Quả nhiên là nữ tử chốn thị tỉnh chưa từng thấy qua thế diện, thật sự không lên nổi mặt bàn!
Nếu nàng ta đã thích nhìn mình như vậy, chi bằng để nàng ta nhìn gần hơn một chút.
Nghĩ đến đây, Cảnh Viên khẽ ngồi thẳng lưng, còn đưa tay chỉnh lại mái tóc bên thái dương, bộ dáng cao ngạo đoan trang.