Thân thể của Nam Cung Diễn dần dần chuyển biến tốt lên theo từng ngày. Một tháng sau, Cảnh Tú lại kê cho hắn một phương thuốc mới, bữa ăn hằng ngày cũng gần như toàn là dược thiện. Nhìn sắc mặt hắn mỗi ngày một hồng hào, trong lòng nàng vô cùng vui mừng.
Đoàn chúc thọ của Đông Kỳ cùng đoàn của Nam Cương và Bắc Nhung dường như hẹn mà không hẹn, đều đến Bình Dương thành vào khoảng cùng một thời điểm.
Hai lần ấy, Cảnh Tú đều theo Nam Cung Hành ra khỏi thành nghênh đón.
Bình Dương thành chưa từng náo nhiệt đến vậy. Cảnh Tú cũng phải tạm biệt những ngày tháng nhàn nhã trước kia, trở nên bận rộn khác thường.
Phía Đông Kỳ đến là Tư Mã Tuấn Vinh và Triêu Dương công chúa; Nam Cương là Vũ Văn Liệt cùng muội muội hắn – Nam Cương Thất công chúa Vũ Văn Bái; còn Bắc Nhung chỉ phái đến một vị nhàn tản vương gia.
Cộng thêm hộ vệ, nô bộc của các bên, tổng cộng có đến ba bốn trăm người. Ăn, mặc, ở, đi lại của từng ấy người đều do Cảnh Tú đích thân sắp xếp, vì vậy mấy ngày liền nàng bận đến mức chân không chạm đất.
Ngày thứ tư sau khi sứ giả ba nước tề tựu đông đủ, Sùng Minh Đế mới thiết yến tẩy trần trong cung, mời các sứ giả vào cung tiếp phong.
Cảnh Tú tự nhiên cũng phải tham dự. Sáng sớm nàng đã thức dậy trang điểm chỉnh tề, đến dịch quán đợi mọi người cùng vào cung.
Nam Cung Hành còn đến sớm hơn nàng một bước. Thấy xe ngựa của nàng đến, hắn vội bước lên, tự tay vén rèm xe:
“Muội đến rồi!”
Cảnh Tú chỉ khẽ gật đầu. Mấy ngày nay bọn họ hầu như ngày nào cũng gặp mặt. Không biết có phải ảo giác của nàng hay không, nàng luôn cảm thấy hắn quá mức ân cần. Ban đầu chẳng phải đã nói sẽ chúc phúc cho nàng sao? Chẳng lẽ vì nay nàng có thêm thân phận quận chúa nên hắn đổi ý?
Bước xuống xe, nàng khom gối thi lễ:
“Đa tạ điện hạ!”
Nam Cung Hành khẽ nhíu mày. Trước đây nàng chưa từng hành lễ với hắn. Hai ngày nay bỗng nhiên khách sáo như vậy khiến hắn không quen, đồng thời vô cùng khó chịu.
“Giữa chúng ta không cần khách sáo như vậy.”
Trước kia nàng chỉ là thứ nữ của Tướng phủ còn chưa từng cung kính như thế, nay đã là Biển Thước tiên tử được người người kính ngưỡng, lại còn được phụ hoàng phong làm Phúc Ninh quận chúa, trái lại bắt đầu hành lễ với hắn, chẳng phải quá nực cười sao?
Cảnh Tú giả vờ không hiểu, sau khi cảm tạ mới đứng thẳng người. Nàng làm vậy cũng là vì tốt cho hắn. Bất kể hắn thật lòng hay có mục đích gì khác, bọn họ đều không thích hợp, cũng không thể ở bên nhau.
Nam Cung Hành nhìn nàng, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn im lặng. Hắn tin rằng chỉ cần cho hắn đủ thời gian, chỉ cần hắn kiên trì đối tốt với nàng, nàng sớm muộn cũng hiểu lòng hắn. Cả đời này hắn chưa từng động tâm, dụng tâm với nữ tử nào, nàng là người đầu tiên, cũng sẽ là người cuối cùng!
“Biển Thước tỷ tỷ, tỷ đến rồi!”
Giọng nói trong trẻo vang lên. Cảnh Tú vừa nghe đã biết là ai. Nhìn sang, thấy một nhóm năm sáu người đang đi về phía họ. Đi đầu là một thiếu nữ chừng mười ba mười bốn tuổi, bước chân vui vẻ – chính là Nam Cương Thất công chúa Vũ Văn Bái.
Nàng mặc phục sức Nam Cương màu lam nhạt, đầu đội khăn voan viền vàng cùng màu, buông dài đến thắt lưng, trên mặt cũng che một lớp khăn mỏng lam nhạt, chỉ lộ ra đôi mắt tròn to linh động. Trông vô cùng đáng yêu.
Mấy ngày nay Vũ Văn Bái luôn quấn lấy nàng hỏi đông hỏi tây, từ những điều chưa hiểu trên đường đi cho đến đủ loại vấn đề kỳ quái. Cảnh Tú vừa thích lại vừa sợ. Thích tính cách hoạt bát đơn thuần của nàng, sợ những câu hỏi cổ quái không dứt.
Nàng còn thích gọi nàng là “Biển Thước”, dường như vô cùng sùng bái nàng.
“Biển Thước tỷ tỷ, hôm nay tỷ thật đẹp!” Vũ Văn Bái chạy đến trước mặt nàng, kinh ngạc kêu lên.
Cảnh Tú bật cười, nhìn nàng một lượt rồi khen lại:
“Bái nhi hôm nay cũng rất đẹp.”
Phong tình dị vực như nàng, ở Tây Lâm đi đến đâu cũng là một phong cảnh đặc biệt. Không biết lát nữa vào cung sẽ thu hút bao nhiêu ánh mắt.
“Không giống!” Vũ Văn Bái lắc đầu, nghiêm túc nói: “Muội chỉ là đẹp bình thường, còn tỷ là đẹp không bình thường. Muội chưa từng thấy ai đẹp hơn tỷ!”
Cảnh Tú không nhịn được bật cười. Nàng thật sự rất thích cô bé này. Khó mà tin được một công chúa hoàng thất lại có thể đơn thuần đáng yêu đến vậy.
“Ngươi còn chút tự biết mình đấy. Quận chúa dung mạo khuynh thành, tự nhiên không phải ngươi có thể so sánh.” Vũ Văn Liệt bước lên, yêu chiều vỗ nhẹ đầu muội muội.
Vũ Văn Bái che đầu chạy ra sau lưng Cảnh Tú mách:
“Biển Thước tỷ tỷ, Thập Thất ca lại bắt nạt muội!”
Cảnh Tú cười:
“Ta tuy muốn giúp muội, nhưng Thập Thất hoàng tử là khách quý từ xa đến, ta không thể đắc tội, nên đành chịu.”
Vũ Văn Bái hừ một tiếng rồi leo lên xe ngựa của Cảnh Tú.
Vũ Văn Liệt chắp tay:
“Quận chúa thứ lỗi, Bái nhi từ nhỏ đã nghịch ngợm.”
Cảnh Tú gật đầu:
“Thất công chúa là cô gái đáng yêu nhất ta từng gặp.”
Nàng lại hành lễ với Tư Mã Tuấn Vinh và những người khác.
Nam Cung Hành mời mọi người lên xe.
Tư Mã Tuấn Vinh nhìn Cảnh Tú, hôm nay nàng mặc y phục tím, trang điểm nhẹ, tóc đen cài trâm bướm, không quá lộng lẫy nhưng toát lên vẻ quý khí ung dung. Hắn chợt nhận ra mình hiểu vị sư muội duy nhất này quá ít.
Đoàn xe tiến về hoàng cung.
Trên đường, Vũ Văn Bái không ngừng vén rèm nhìn ra ngoài, gặp thứ gì lạ lại hỏi Cảnh Tú. Hai người trò chuyện vui vẻ, gần như quên mất trong xe còn có Triêu Dương công chúa.
Đến cổng cung, Tư Mã Tuấn từ lưng ngựa bước xuống, sải bước đến trước mặt Cảnh Tú, trước ánh nhìn của mọi người nắm lấy tay nàng.
Cảnh Tú đã quen, mỉm cười nắm lại tay hắn.
Ánh mắt mọi người đều dồn vào hai người.
Triêu Dương bước xuống xe, thấy cảnh ấy, ánh mắt khẽ trầm.
Nam Cung Hành siết chặt tay.
Vũ Văn Bái nhìn hai người, đầy ngưỡng mộ:
“Biển Thước tỷ tỷ, người đó đối với tỷ thật tốt!”
Cảnh Tú mỉm cười chúc phúc:
“Bái nhi cũng sẽ sớm gặp được người đối xử tốt với mình.”
Vũ Văn Bái cúi đầu, giọng buồn buồn:
“Thật sao?”
Cảnh Tú nắm tay nàng, nghiêm túc nói:
“Chỉ cần là một cô gái tốt, nhất định sẽ gặp được người toàn tâm toàn ý với mình. Người tốt mới xứng đáng có được hạnh phúc.”
Vũ Văn Bái đỏ mắt:
“Không ai muốn làm người xấu cả… đều là bị ép bất đắc dĩ.”
“Bất đắc dĩ là chuyện thường của đời người. Nhưng đó không phải lý do để chúng ta làm tổn thương người khác. Bái nhi, muội nói có đúng không?”
Vũ Văn Bái gật mạnh, nước mắt rơi xuống:
“Muội không phải người xấu. Muội là cô gái tốt. Muội chưa từng làm chuyện hại người. Vậy nên muội sẽ có được hạnh phúc!”
Cảnh Tú nhìn nàng, trong lòng dâng lên cảm giác chua xót thương tiếc.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên giọng trêu chọc của Vũ Văn Liệt: “Bái nhi, qua đây, đừng làm phiền Tuấn Vương và Quận chúa nói chuyện riêng!"