Chương 18: Thánh chỉ – tuyên nàng nhập cung đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 18: Thánh chỉ – tuyên nàng nhập cung.

Tường Vân tự mỗi năm hai lần tổ chức phát chẩn, mỗi lần kéo dài ba ngày. Trong những ngày ấy, Cảnh Tú sẽ miễn phí bắt mạch cho các hương khách đến chùa. Vì y thuật cao minh, chuyện này rất nhanh được truyền rộng. Mỗi năm đến kỳ phát chẩn, người mộ danh tìm đến ngày càng đông, nhờ đó hương khói của Tường Vân tự cũng dần trở nên hưng thịnh.

Kỳ thực, ban đầu Cảnh Tú nghĩ ra việc nghĩa chẩn chỉ vì nàng tự thấy mình tuy đã bái Thiên Linh lão nhân làm sư phụ, những năm qua học y cũng xem như chăm chỉ, nhưng quanh năm bị nhốt trên núi, chẳng tiếp xúc nổi một bệnh nhân, học giỏi đến mấy cũng chỉ là lý thuyết suông. Vì vậy nàng mới nảy ra ý định này.

Một là có thể tinh tiến y thuật.
Hai là y giả nhân tâm, những người lặn lội đến đây tham gia phát chẩn phần lớn đều là dân nghèo không đủ tiền chữa bệnh, nàng coi như dùng sở học làm việc thiện.

Chỉ là theo thời gian, danh tiếng dần lan xa. Ngay cả quan lại quyền quý cũng không ngại đường xa tìm đến. Những người bệnh nặng không thể đi được thì sai hạ nhân mang theo trọng kim mời nàng đến tận phủ.

Thông thường nàng đều không từ chối. Không những vậy, gặp phải những kẻ tham quan ô lại vơ vét dân chúng hay hương thân ác bá ỷ thế hiếp người, nàng còn cố tình hét giá trên trời. Vì thế mấy năm nay nàng cũng tích cóp được một khoản không nhỏ.

Cuộc sống sau này, xem như không phải lo nữa.

Đến ngày phát chẩn, Cảnh Tú dậy từ sớm, dùng xong trai phạn liền bước ra khỏi viện.

Bên ngoài người người chen chúc, tiếng nói cười ồn ào như nước vỡ bờ. Nhìn một lượt biển người trước mắt, Cảnh Tú khẽ thở ra một hơi dài. Vừa thấy nàng xuất hiện, trong đám đông lập tức dấy lên một trận xôn xao nhỏ, vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía nàng.

Nàng không khỏi lại hít sâu một hơi.

Mỗi lần số người đến đều tăng mạnh so với lần trước. Dù đã chuẩn bị tâm lý, cảnh tượng trước mắt vẫn khiến nàng có chút choáng ngợp.

Thanh Trúc bước đến bên cạnh, nói: “Xem ra hôm nay một ngày e là không xem hết được.”

Cảnh Tú nhìn những gương mặt đầy mong đợi của bách tính, trong lòng khẽ chua xót, hỏi: “Có thể bắt đầu chưa?”

Thanh Trúc gật đầu, dặn dò mấy tiểu sư phụ phát cháo vài câu rồi dẫn thêm mấy người khác ra duy trì trật tự. Còn Cảnh Tú thì đi đến bàn chẩn mạch, ngồi xuống.

Khi bận rộn, thời gian trôi rất nhanh. Chớp mắt đã đến giữa trưa.

Ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống, Cảnh Tú lau những giọt mồ hôi li ti trên trán, cảm giác cả người như sắp kiệt sức. Nhưng nhìn lại đám người đang ngóng chờ phía trước, nàng lập tức vực dậy tinh thần, cất giọng:

“Người tiếp theo!”

Thanh Trúc liếc nhìn nàng, quay vào trong chùa. Một lúc sau mang ra một bát nước và một chiếc ô.

Cảnh Tú khẽ vén khăn che mặt, uống một hơi cạn sạch bát nước. Thanh Trúc hỏi: “Còn muốn nữa không?”

Nàng lắc đầu, tiếp tục bắt mạch.

Thanh Trúc mở ô, giơ lên che nắng cho nàng.

Trong khoảnh khắc, Cảnh Tú cảm thấy mát mẻ hẳn đi. Nàng ngẩng đầu cảm kích cười với hắn, rồi lại cúi xuống viết phương thuốc.

Thời gian từng chút trôi qua. Thanh Trúc nhìn dòng người chẳng những không giảm mà còn tăng thêm, mày nhíu chặt.

Từ sáng đến giờ nàng chưa ăn một miếng cơm. Cứ thế này thân thể sao chịu nổi?

Bỗng bên ngoài đám đông vang lên một tiếng the thé, vang xa, đầy lực xuyên thấu, từ xa đến gần:

“Thánh chỉ đến!”

Đám đông lập tức im bặt. Mọi người ngơ ngác nhìn về phía phát ra âm thanh, theo bản năng tách ra thành một lối đi.

Cảnh Tú ngẩng mắt nhìn sang, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

Nàng vốn nghĩ ít nhất cũng phải đợi phát chẩn kết thúc, không ngờ lại đến nhanh như vậy.

Người đến cưỡi ngựa, tay giơ cao thánh chỉ sáng loáng. Sau lưng còn có năm sáu thị vệ đeo đao cưỡi tuấn mã theo sau. Họ xuyên qua đám đông, ghìm cương dừng lại cách Cảnh Tú chừng hai trượng.

“Ngươi chính là Biển Thước?” Hắn vểnh tay hoa lan chỉ, nhìn nàng dò hỏi.

Cảnh Tú vẫn ngồi nguyên, gật đầu: “Phải.”

Hắn xuống ngựa, giọng nói thêm vài phần cung kính: “Ta là Ân công công bên cạnh hoàng thượng. Hoàng thượng nghe nói cô nương y thuật cao minh, đặc mệnh ta đến thỉnh cô nương nhập cung một chuyến.”

Nói rồi hắn mở thánh chỉ, hướng về phía mọi người cao giọng: “Biển Thước tiếp chỉ!”

Mọi người nhìn nhau, rồi vội vàng quỳ rạp xuống. Cảnh Tú đứng dậy, vừa định tiến lên tiếp chỉ thì Thanh Trúc kéo nhẹ tay áo nàng:

“Tú nhi…”

Hoàng cung không phải nơi tầm thường. Chỉ sơ suất một chút cũng có thể mất mạng. Hắn không muốn nàng đi mạo hiểm.

Cảnh Tú biết hắn lo lắng, khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy tự tin: “Sư huynh yên tâm.”

Nói rồi rút tay áo khỏi tay hắn, bước lên phía trước quỳ xuống.

Thanh Trúc lo lắng nhìn nàng, cũng máy móc quỳ theo.

Ân Toàn nheo mắt liếc quanh một vòng, thấy mọi người đã quỳ hết mới bắt đầu tuyên đọc.

Thánh chỉ viết: Tam hoàng tử bệnh tình nguy kịch. Hoàng thượng nghe danh Biển Thước y thuật cao minh, đặc triệu nàng lập tức nhập cung chẩn trị cho Tam hoàng tử. Nếu chữa khỏi, tất sẽ trọng thưởng.

Cảnh Tú thầm nghĩ: nếu chữa không khỏi thì sao?

Nhưng nàng vẫn không do dự nhận thánh chỉ.

Đứng dậy, nhìn những ánh mắt hoang mang xen lẫn thất vọng của bách tính phía dưới, trong lòng nàng không khỏi xót xa.

Nàng quay sang Ân Toàn: “Công công, có thể cho dân nữ chẩn trị xong cho những bách tính này rồi mới theo ngài nhập cung được không?”

Nghe vậy, đám người như được thắp lại hy vọng, ánh mắt mong chờ nhìn Ân Toàn.

Họ đều là dân thường không đủ tiền chữa bệnh. Bệnh tật trên người đã kéo dài không phải một ngày hai ngày. Họ nhịn ăn nhịn mặc, không dám bỏ tiền mời đại phu, chỉ để chờ đến hôm nay.

Nếu Biển Thước cô nương vào cung rồi, họ phải làm sao?

Ân Toàn lạnh nhạt liếc nhìn đám người bên dưới, vẻ mặt khó xử: “Chuyện này…”

Hắn quay sang Cảnh Tú, giọng trầm xuống: “Biển Thước cô nương, nếu chậm trễ bệnh tình của Tam hoàng tử, e rằng cả ta và cô nương đều không gánh nổi.”

Hai tay Cảnh Tú dưới ống tay áo khẽ siết chặt. Nàng nhìn những gương mặt đầy chờ đợi kia, tựa hồ đang giằng co.

Một lúc sau, nàng ngẩng đầu: “Vậy xin công công cho phép dân nữ vào thu xếp vài bộ y phục, sau đó sẽ theo ngài nhập cung.”

Ân Toàn gật đầu.

Cảnh Tú quay vào chùa, Thanh Trúc lập tức theo sau.

Vừa vào hậu viện, Cảnh Tú dừng bước, nhìn hắn:

“Sư huynh, muội muốn nhờ huynh một việc.”

Thanh Trúc gật đầu: “Muội nói đi.”

Cảnh Tú lấy từ trong ngực ra một khối ngọc bội đưa cho hắn, rồi ghé sát tai thì thầm vài câu.

Thanh Trúc liên tục gật đầu, nghiêm túc nói: “Muội yên tâm.”

“Đa tạ sư huynh.” Cảnh Tú khẽ thở phào.

Sinh mạng của Tam hoàng tử là mạng, sinh mạng của bách tính cũng là mạng. Trong mắt nàng không có cao thấp quý tiện. Nàng thực sự không nỡ để họ thất vọng.

Thanh Trúc cẩn thận cất ngọc bội vào trong ngực, vẻ mặt nghiêm túc: “Muội thật sự muốn vào cung sao?”

Cảnh Tú đẩy cửa phòng, bắt đầu thu xếp hành lý: “Đương nhiên. Không đi là kháng chỉ, sẽ mất mạng.”

“Bệnh của Tam hoàng tử vốn không thể chữa. Năm đó ngay cả phương trượng sư phụ cũng bất lực.” Thanh Trúc thấy nàng dường như không mấy để tâm, không khỏi nhắc nhở.

Cảnh Tú buộc xong bọc hành lý, nhìn hắn nhướng mày: “Sư huynh chắc chắn y thuật của muội không bằng Viên Không phương trượng sao?”

“Ta không có ý đó…”

“Muội biết.” Nàng giơ tay lên trịnh trọng bảo đảm: “Sư huynh yên tâm, muội sẽ không để mình xảy ra chuyện.”

Thanh Trúc nhìn nàng thật lâu, cuối cùng chỉ thở dài bất lực: “Bảo trọng.”

“Vâng!” Cảnh Tú gật mạnh.

Phía trước chỉ là mở màn.

Câu chuyện… từ đây mới thật sự bắt đầu.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng