Cảnh Thiên Lam nhìn Cảnh Tú, chỉ cảm thấy như không còn nhận ra nàng nữa. Nàng vậy mà lại là Biển Thước! Lúc mới nghe tin, ông căn bản không dám tin. Vị “Biển Thước tiên tử” lừng danh thiên hạ ấy lại chính là con gái của ông. Thảo nào bao năm nay ông âm thầm sai người điều tra hành tung của nàng mà chẳng thu được gì, như thể nàng từ trên trời rơi xuống, không hề có quá khứ.
Hóa ra nàng là đệ tử của Thiên Linh lão nhân, lớn lên trên Thiên Linh sơn, lại còn mang một thân phận khác.
“Phụ thân sao lại nhìn con như vậy?” Cảnh Tú ngồi xuống chủ vị, thần thái ung dung, nghiễm nhiên là nữ chủ nhân của phủ Vương gia.
Cảnh Thiên Lam thu hồi ánh mắt, ho khẽ một tiếng, cười hòa nhã nói: “Tú nhi, nếu con là Biển Thước, sao không nói với phụ thân?”
“Cũng đâu phải chuyện gì ghê gớm, con thấy không cần thiết.” Cảnh Tú đáp nhàn nhạt.
“Không phải chuyện lớn ư?” Cảnh Thiên Lam lắc đầu, không tán đồng. “Con là đệ tử của Thiên Linh lão nhân, đó là vinh quang vô thượng! Con có biết không, chỉ hai ngày nay thôi, người tới bái phỏng Tướng phủ chúng ta nối đuôi không dứt, ai cũng mong được gặp con.”
Điều nàng sợ nhất chính là chuyện ai ai cũng muốn quen biết mình. Cảnh Tú thoáng nhíu mày: “Phụ thân không tùy tiện đáp ứng ai điều gì chứ?”
Nàng đúng là đại phu, nhưng không phải ai bệnh gì cũng chữa. Danh tiếng càng lớn, phiền toái càng nhiều. Nếu chỉ ho khan, cảm mạo nhẹ cũng kéo đến tìm nàng, nàng chẳng phải sẽ mệt chết sao?
“Không có, không có…” Cảnh Thiên Lam xua tay. “Cha sao dám tự tiện thay con đáp ứng điều gì. Cha định tổ chức một buổi yến tiệc, mời hết những người đã tới phủ mấy ngày nay, để mọi người chính thức làm quen với con.”
Thấy Cảnh Tú hơi lộ vẻ không vui, ông vội nói thêm: “Con cũng biết dạo này trong cung ngoài phủ có không ít lời đồn không hay về con. Cha muốn nhân cơ hội này chỉnh đốn lại ấn tượng của mọi người. Con cũng có thể nhân đó kết giao thêm vài khuê hữu đồng trang lứa, thế nào?”
“Đã vậy… thì cũng được. Phụ thân định ngày nào?” Cảnh Tú bất đắc dĩ đáp, trong lòng vẫn không thích những buổi yến tiệc ồn ào như vậy.
“Ngay ngày kia. Hôm đó là ngày tốt. Cha đã bảo mẫu thân con chuẩn bị rồi. Con xem… có phải cũng nên…”
“Con thu dọn một chút, sẽ theo phụ thân về phủ ngay.” Cảnh Tú đứng dậy, quay sang Hồng thúc: “Hồng thúc, ở Tướng phủ con chẳng có ai hầu hạ, chi bằng để Tuyết Nhi theo con về nhé?”
Hồng thúc cười gật đầu: “Ta đi báo cho Tuyết Nhi.”
“Khoan đã!” Cảnh Thiên Lam lên tiếng, ngăn lại. “Tướng phủ chúng ta đâu thiếu một nha hoàn, sao có thể phiền Tuyết Nhi cô nương làm việc hầu hạ? Chỉ e Vương gia không nỡ.”
Rồi ông quay sang Cảnh Tú: “Nếu con thiếu người, cha điều mấy người ở viện khác qua cho con, không thì mua mới ngoài chợ cũng được. Bắt Tuyết Nhi làm nha hoàn chẳng phải là hồ nháo sao?”
“Bổn vương không có gì không nỡ. Nếu có thì cũng chỉ không nỡ rời xa Tú nhi.” Giọng nói trầm thấp vang lên, Tư Mã Tuấn bước vào, dáng vẻ thản nhiên. “Tú nhi muốn đưa Tuyết Nhi về phủ, cứ việc.”
Cảnh Thiên Lam nghẹn lời, không nói thêm được gì.
Cảnh Tú nhìn Tư Mã Tuấn hai giây, khóe môi cong nhẹ, quay sang nói nhỏ: “Vậy ta đi đây.”
Thanh Sương nhìn Tuyết Nhi đi phía sau, giọng có phần khó chịu: “Sao ngươi cũng tới?”
Tuyết Nhi không giận, bình thản đáp: “Vương gia bảo ta theo chăm sóc nhị tiểu thư.” Nếu không phải vậy, nàng cũng chẳng muốn đến. Vốn tưởng Cảnh Tú về Tướng phủ, mình có cơ hội ở riêng với Tư Mã Tuấn, ai ngờ Cảnh Tú lại khôn ngoan đưa nàng theo.
“Bà Tôn, dọn cho Tuyết Nhi cô nương một phòng. Từ nay nàng ấy ở cùng chúng ta.” Cảnh Tú dặn xong liền vào phòng.
Thanh Sương theo vào, đóng cửa lại: “Tiểu thư sao lại về rồi?”
“Cảnh Thiên Lam tới đón, ta về thôi.” Cảnh Tú ngồi xuống mép giường, đung đưa chân. “Thứ ta bảo ngươi lấy, đã lấy được chưa?”
“Rồi. Vốn định hôm nay đưa qua, không ngờ tiểu thư lại mang nàng ta về luôn.”
“Ta đưa nàng ta về chính là để tiện cho ngươi hành sự.” Cảnh Tú nhếch môi. “Ta thấy nàng ta chỉ mang theo hai bộ y phục, bên phủ Vương gia hẳn còn. Ngươi lát nữa mang đồ qua đó một chuyến.”
“Vâng.”
Thanh Sương trở về phủ Vương gia. Thanh Đồng và Tưởng Thiên thấy nàng liền nói: “Tiểu thư đã về Tướng phủ rồi.”
“Ta biết, mấy hôm nay ta vẫn ở đó.” Thanh Sương vỗ vỗ bọc đồ trong tay, thần bí nói: “Theo ta!”
Ba người vào phòng Tuyết Nhi.
Thanh Sương mở bọc, lấy ra một đôi giày nữ đưa cho Tưởng Thiên, nhưng hắn do dự không nhận.
“Đây là của ai?” Thanh Đồng nhìn đôi giày rồi nhìn những bộ y phục nữ trong bọc.
Thanh Sương không đợi, nhét bọc vào tay Tưởng Thiên, cầm giày đi đến cuối giường. Ở đó có một đôi giày thêu hoa đặt ngay ngắn. Nàng đặt đôi giày mình mang tới song song cạnh đó.
Thanh Đồng ngồi xổm xuống quan sát. Thanh Sương cầm mỗi tay một chiếc, áp hai đế giày vào nhau – kích cỡ gần như giống hệt.
Sau đó họ tiếp tục so chiều dài tay áo, độ dài váy – gần như không sai biệt.
Tưởng Thiên chợt hiểu ra: “Thanh Sương tỷ, tỷ nghi ngờ thân phận Tuyết Nhi?”
“Ừ, chỉ là nghi ngờ, chưa thể chắc chắn.”
Thanh Đồng cầm y phục lên, sững sờ: “Đây… là của Lục di nương?”
Thanh Sương nói: “Tiểu thư bảo ta làm vậy. Các ngươi thử nghĩ xem, thời điểm Lâm Thu Thủy biến mất cũng là lúc Tuyết Nhi xuất hiện, có phải quá trùng hợp không?”
Thanh Đồng và Tưởng Thiên đều kinh ngạc.
“Lâm Thu Thủy từng dịch dung thành nha hoàn trốn khỏi tầm mắt ngươi. Biết đâu hiện tại nàng ta cũng đang dịch dung?” Thanh Sương càng nghĩ càng thấy suy đoán của Cảnh Tú hợp lý. Một người sống sao có thể biến mất không dấu vết? Tuyết Nhi lại xuất hiện đúng lúc?
“Tiểu thư định làm gì?”
“Chưa biết. Trước mắt đừng bứt dây động rừng. Đợi ta báo lại tiểu thư.”
Hai người gật đầu.
Hôm sau, Cảnh Tú dùng xong điểm tâm liền nói: “Lâu rồi không gặp Lục di nương, ta qua thăm nàng. Ai đi cùng ta?”
Thanh Sương vừa ăn bánh bao vừa nói: “Tiểu thư đưa Tuyết Nhi đi đi, ta chưa ăn xong.”
Cảnh Tú nhìn Tuyết Nhi: “Vậy ngươi theo ta. Ta tiện thể dẫn ngươi đi dạo trong phủ.”
Tuyết Nhi theo sau, trong lòng căng thẳng. Con đường này… không phải hướng Thu Thủy các. Nàng nghi ngờ rồi sao?
“Đây là Phương Nghi uyển của Nhị di nương, ta ghé qua thăm trước rồi mới sang Thu Thủy các.” Cảnh Tú quay lại cười.
Sau khi rời Phương Nghi uyển, họ tới Thu Thủy các. Nha hoàn Xuân Nhi ra đón, thấy Tuyết Nhi thì thoáng giật mình.
Trong phòng, Lâm Thu Thủy nằm sau lớp màn mỏng. Xuân Nhi vén màn, lộ ra cánh tay trắng nõn.
Cảnh Tú nhìn rõ gương mặt Lâm Thu Thủy – không hề thấy dấu vết dịch dung.
Nhưng Thanh Đồng từng nói chính mắt hắn thấy nàng ta dịch dung rời đi…
Cảnh Tú ngồi bắt mạch. Một lát sau, nàng thu tay, ánh mắt như cười như không nhìn Xuân Nhi. Không phải giả bệnh – mà là bệnh thật.
Tuyết Nhi cúi đầu, ánh mắt lóe ý cười.
Cảnh Tú chợt hỏi: “Tuyết Nhi quan tâm Lục di nương vậy sao?”
Xuân Nhi xen vào: “Đây là nha hoàn mới sao? Nô tỳ chưa gặp bao giờ.”
Cảnh Tú cười: “Đúng vậy. Khi Lục di nương khỏi bệnh, nhớ nói với nàng rằng trong phủ có một nha hoàn tên Tuyết Nhi rất quan tâm nàng.”
Tuyết Nhi cắn môi, không đáp.
Yến tiệc của Tướng phủ tổ chức còn long trọng hơn lễ cập kê của nàng trước kia. Trời còn chưa sáng, Cảnh Tú đã bị đánh thức.
Khi nhìn thấy người trong viện, nàng thoáng căng thẳng.
“Không hoan nghênh ta sao?” Nam Cung Giác cười rạng rỡ, ngồi xuống bàn đá. “Lần trước lễ cập kê, mọi người tới là vì nể mặt phụ thân nàng và tò mò. Lần này, tất cả đều vì danh Biển Thước của nàng mà đến. Thế nào, có cảm giác thành tựu không?”
Cảnh Tú chậm rãi bước đến ngồi đối diện: “Huynh không giận ta nữa?”
Nam Cung Giác nghiêm mặt: “Giận chứ. Hôm nay ta tới là để nàng bồi tội. Bản hoàng tử rộng lượng, nàng xin lỗi, ta sẽ tha. Nhưng lừa dối hoàng tử thì nhỏ, lừa cả phụ hoàng ta thì…”