Chương 165: Ra tay đánh nhau đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 165: Ra tay đánh nhau.

“Ta và Giác nhi đang nhắc đến con, khéo sao con lại tới.” Thục phi kéo tay nàng, mỉm cười hòa nhã nhìn nàng và Nam Cung Giác.

Cảnh Tú liếc nhìn Nam Cung Giác, chỉ cảm thấy ánh mắt hắn nhìn mình có chút kỳ lạ, khiến nàng vô cùng không tự nhiên. Trong lòng thầm nghĩ chắc hẳn có liên quan đến những lời đồn đại bên ngoài.

Tạm thời nàng không để tâm, quay sang cười hỏi Thục phi:
“Không biết nương nương và Ngũ hoàng tử đang nói gì về thần nữ vậy?”

“Còn nói gì nữa, Giác nhi cứ luôn miệng khen con đấy!” Thục phi trêu chọc, liếc nhìn Nam Cung Giác.

Cảnh Tú cũng cười tươi nhìn hắn:
“Không biết điện hạ khen thần nữ điều gì?”

Nam Cung Giác nhướng mày, thần sắc có phần nghiêm túc:
“Đợi lát nữa ta nói riêng cho nàng nghe.”

Cảnh Tú lập tức càng khẳng định suy đoán của mình. E rằng không phải khen nàng đâu? Hai mẹ con họ vừa rồi chắc đang bàn tán về nàng thì có.

Nghĩ vậy, trong lòng nàng có chút nghẹn lại. Người ngoài không hiểu nàng, nói năng linh tinh thì cũng thôi, chẳng lẽ hắn cũng không tin phẩm hạnh của nàng sao? Dù không tin nàng, chí ít cũng nên tin phụ hoàng của hắn chứ?

Hiền phi nghe vậy, ánh mắt ám muội đảo qua lại giữa hai người, tùy tiện kéo Cảnh Tú nói vài câu, chẳng qua hỏi nàng sống trong cung có quen không, có thiếu thốn gì không, Cảnh Tú đều lần lượt đáp lại.

Chẳng bao lâu sau, Thục phi nói mệt, muốn nghỉ ngơi, dặn Nam Cung Giác tiễn nàng về.

Nam Cung Giác lặng lẽ đi phía trước, Cảnh Tú theo sau. Nhìn bóng lưng hắn, nàng thầm nghĩ ông trời quả thật biết trêu ngươi. Nàng và Nam Cung Giác vậy mà lại là huynh muội. Mười năm trước nàng mất mẫu thân, lại bất ngờ gặp được hai người quan trọng nhất đời mình: một người là người nàng sắp cùng chung sống trọn đời, một người là người anh trai mà kiếp trước nàng luôn khát vọng có được nhưng chưa từng có.

Có lẽ chính vì huyết thống nên Nam Cung Giác vừa gặp đã đối xử với nàng tốt như vậy, cứu nàng, bảo vệ nàng, suốt mười năm vẫn luôn nhớ đến nàng.

Nhưng tạo hóa trớ trêu, mẫu phi của hắn rất có thể chính là người hại chết mẫu thân ruột và dưỡng mẫu của nàng. Đến ngày chân tướng phơi bày, nếu mọi chuyện thật sự do Thục phi gây ra, thì bà ta nhất định phải trả giá. Nghĩ đến đó nàng bỗng sợ hãi ngày ấy đến, vì nàng sợ sẽ mất đi một người bạn tốt, một người anh tốt. Dù Nam Cung Giác không trách nàng, e rằng hắn cũng sẽ đau khổ vì không thể chấp nhận tất cả.

Nam Cung Giác không đưa nàng về Thính Tuyết Các, đi một đoạn liền rẽ vào hành lang gần đó ngồi xuống.

Cảnh Tú theo vào, gạt bỏ những lo lắng rối ren trong đầu. Lo trước cũng vô ích, cứ đi một bước tính một bước vậy.

Ngồi xuống bên cạnh hắn, nàng cười hỏi:
“Nói đi, ta đắc tội gì với ngươi? Dù chết cũng phải cho ta chết cho rõ ràng chứ?”

Nam Cung Giác không trả lời trực tiếp, mày nhíu chặt nhìn nàng:
“Thật sự nàng không để ý đến cái nhìn của người khác sao?”

“Cái nhìn của người khác quan trọng sao? Chỉ cần người ta quan tâm tin ta là được rồi. Còn những người ta không quan tâm, họ nghĩ gì ta chẳng bận tâm.” Cảnh Tú nhướng mày hỏi lại.

Nam Cung Giác nghẹn lời, nhìn nàng hồi lâu mới lên tiếng:
“Nàng không sợ không gả được à?” Sao nàng lại không để ý thanh danh của mình như vậy? Hắn chưa từng thấy cô nương nào như nàng, tâm cũng quá lớn rồi!

“Yên tâm đi, không gả không được đâu. Ngươi cũng biết ta đã có chủ rồi, mà người đó còn nói đời này ngoài ta không cưới ai.” Nàng cười hì hì.

Nàng rất vui vì hắn chỉ lo lắng cho nàng chứ không nghi ngờ hay trách móc nàng. Có được một người anh và người bạn như vậy thật là may mắn của đời nàng.

“Ồ, là ai mà không biết xấu hổ thế?” Một giọng trêu chọc pha lẫn mỉa mai vang lên. Nam Cung Trạch phe phẩy quạt, nghênh ngang bước vào.

Cảnh Tú và Nam Cung Giác cùng nhìn về phía hắn.

“Tham kiến Tứ hoàng tử điện hạ!” Cảnh Tú đứng dậy hành lễ. Nhìn bầu trời u ám trên đầu lại nhìn chiếc quạt trong tay hắn, nàng không khỏi co giật khóe môi.

Đã cuối thu, nếu trời nắng gắt buổi trưa còn thấy nóng, hôm nay lại âm u, gió nhẹ vừa phải, đâu cần quạt. Cái quạt này e rằng chỉ để làm dáng phong lưu.

“Đứng lên đi.” Nam Cung Trạch cho nàng miễn lễ, rồi nhìn Nam Cung Giác, ánh mắt đầy ý vị:
“Lão Ngũ, gan ngươi cũng lớn thật, dám dạy dỗ sủng phi tương lai của phụ hoàng, không sợ sau này nàng chính thức nhập cung sẽ khiến ngươi không yên à?”

Hắn vừa nói vừa liếc nhìn Cảnh Tú. Trong cung ngoài cung đều đang truyền tin này. Nếu không vì mấy ngày trước bà ngoại qua đời làm chậm trễ, hắn đã sớm vào cung hỏi cho rõ.

Trước đó ở Trọng Hoa cung, nàng chẳng phải đã từ chối Nhị ca, còn phát biểu quan điểm tình yêu của mình sao? Hắn suýt nữa đã tin vào cái gọi là tình cảm chân chính không vì danh lợi. Hóa ra đều là nàng bịa đặt.

Mọi người đều cho rằng nàng tình sâu nghĩa nặng với Tư Mã Tuấn, nào ngờ mục đích thật lại là làm phi tử của phụ hoàng!

Cảnh Tú nhíu mày, trong lòng khó chịu. Nàng không thể yêu cầu ai cũng tin mình như Tư Mã Tuấn và Nam Cung Giác.

Nhưng lời nàng vừa nói hắn đã nghe rồi, vậy mà còn nói thế rõ ràng cố ý khiến nàng khó xử.

Nam Cung Giác mặt sa sầm:
“Ngươi nói nhảm gì thế? Tú nhi và Tuấn vương lưỡng tình tương duyệt là điều ai cũng biết, chẳng lẽ ngươi không biết?”

Nam Cung Trạch gật đầu:
“Ta biết chứ, chỉ là…” hắn kéo dài giọng, ghé sát Cảnh Tú:
“Hoa có chủ chưa chắc chỉ có một chủ đâu. Nhị tiểu thư, nàng nói có đúng không?”

Ánh mắt hắn đầy khinh miệt, mỉa mai, trái ngược với gương mặt búp bê tinh xảo, khiến người ta càng thêm chán ghét.

Cảnh Tú sao không nghe ra ý nhục mạ trong lời hắn, sắc mặt trầm xuống lùi hai bước. Vừa định mở miệng thì giọng phẫn nộ của Nam Cung Giác vang lên.

“Ngươi nói linh tinh gì đó?” Nam Cung Giác mặt âm trầm nhìn Nam Cung Trạch. Gần đây hắn vốn nhiều chuyện, tâm phiền ý loạn, nghe Nam Cung Trạch nói khó nghe như vậy chỉ thấy thái dương giật giật.

Nam Cung Trạch cười khẩy:
“Ta nói sai sao? Ngươi tức cái gì? À quên, ngươi cũng là một ‘chủ’ của nàng nhỉ? Để ta đếm xem: Tư Mã Tuấn một, Diệp Tầm hai, Nhị ca ba, thêm ngươi và phụ hoàng nữa là năm.”

Nam Cung Giác nắm chặt nắm đấm, đứng bật dậy đấm thẳng vào mặt hắn.

Nam Cung Trạch không kịp phòng bị, trúng đòn lùi hai bước, lau máu nơi khóe miệng, lửa giận bùng lên, ném quạt xuống rồi lao tới.

Hai người lập tức đánh nhau, quyền cước liên hồi, không ai nhường ai.

Cảnh Tú lùi lại vài bước, lặng lẽ quan sát. Nàng không ngạc nhiên khi thấy võ công Nam Cung Giác vượt xa Nam Cung Trạch, trong lòng càng yên tâm, tìm chỗ ngồi xuống thong thả xem.

Chẳng mấy chốc Nam Cung Trạch đã bị đánh đến mặt mày bầm dập, hết lần này đến lần khác bị đánh ngã rồi lại gắng gượng đứng dậy. Còn Nam Cung Giác mặt vẫn sạch sẽ, không để hắn chiếm được chút lợi nào.

Động tĩnh thu hút cung nhân. Ai cũng đứng xa lo lắng mà không dám can ngăn.

Không lâu sau, Sùng Minh Đế, Hoàng hậu, Hiền phi, Đức phi, Thục phi cùng các hoàng tử công chúa như Nam Cung Linh, Nam Cung Cẩn… và nhiều phi tần khác đều kéo tới.

Cảnh Tú thấy thân ảnh long bào màu vàng sáng, lập tức đứng dậy, bước tới gần hai người, trên mặt giả bộ lo lắng:

“Hai vị điện hạ đừng đánh nữa! Có chuyện gì từ từ nói, chẳng qua chỉ vì vài lượng bạc thôi mà, cần gì đánh nhau to thế?”

“Thắng thua là chuyện thường, lại còn thua huynh đệ mình chứ đâu phải thua người ngoài…”

“Tứ hoàng tử điện hạ, ngài vì thua vài lượng bạc mà ra tay trước, Ngũ hoàng tử không tức sao được?”

“Ngài xem, vì vài lượng bạc mà bị đánh có đáng không? Đường đường Tứ hoàng tử nên rộng lượng chút, đã cược thì phải chịu thua chứ!”

Mọi người nghe xong bừng tỉnh. Hóa ra không phải vì Cảnh Tú? Chỉ vì mấy lượng bạc? Chẳng lẽ Tứ hoàng tử keo kiệt đến vậy?

Ánh mắt nhìn Nam Cung Trạch lập tức trở nên quái dị.

Đám người chờ xem Cảnh Tú bị phạt đều thất vọng.

Sùng Minh Đế mặt âm trầm như bầu trời u ám, gân xanh nổi trên trán.

Nam Cung Giác phát hiện phụ hoàng đã tới, vội dừng tay, lại bị Nam Cung Trạch đánh trúng mấy quyền.

Nam Cung Trạch nghe tiếng Đức phi khóc thét mới dừng lại, quay đầu thấy phụ hoàng liền quỳ xuống.

Chỉ trong chốc lát, hành lang quỳ đầy người.

Hoàng đế nghiêm giọng:
“Tất cả theo trẫm!”

Nói xong quay người đi.

Nam Cung Giác và Nam Cung Trạch lập tức đứng dậy theo sau.

Cảnh Tú do dự không biết chữ “tất cả” có bao gồm mình không, đang quỳ chần chừ thì nghe giọng hoàng đế vang lên phía trước:

“Còn có ngươi!”

Nàng vội đứng dậy, cúi đầu theo sau hai người.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng