Tư Mã Tuấn dường như không hề nghe thấy lời Hạ Diên nói, một tay xách bọc đồ, một tay nắm tay Cảnh Tú, tiếp tục bước về phía trước.
Thấy vậy, Hạ Diên liếc mắt ra hiệu cho thuộc hạ. Một thị vệ hiểu ý lập tức tiến lên, chắn ngang trước mặt hai người.
Sắc mặt Tư Mã Tuấn chợt lạnh đi, hắn dừng bước, quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như đuốc nhìn thẳng về phía Hạ Diên, giọng nói lạnh như băng:
“Ý của ngươi là gì?”
Hạ Diên cười ha hả, thong thả bước lên vài bước, đón lấy ánh mắt của hắn:
“Tiểu Vương gia đừng tức giận. Hạ mỗ đã nói rồi, chỉ là muốn làm tròn chút tình địa chủ, hoàn toàn không có ác ý.”
Hai người bốn mắt nhìn nhau. Một người trên mặt mang nụ cười xảo quyệt như hồ ly, kẻ kia thần sắc thanh lãnh, không giận mà vẫn toát ra uy nghi. Cảnh Tú đứng bên cạnh, chỉ cảm thấy trong không khí như có mùi thuốc súng âm ỉ lan ra.
Nam Cung Giác lờ mờ đoán được mục đích của Hạ Diên, trong lòng khoái trá, đứng một bên xem kịch hay.
Ngay khi Tư Mã Tuấn và Hạ Diên đang giằng co không nhường nhau, một giọng nói bất ngờ vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“A Di Đà Phật...”
Mọi người lập tức nhìn quanh, nhưng không thấy ai lên tiếng. Trong lúc còn đang nghi hoặc, chỉ thấy từ trên cây đại thụ bên cạnh Tư Mã Tuấn và Cảnh Tú, một bóng người nhẹ nhàng đáp xuống, vững vàng đứng trước mặt hai người.
Cảnh Tú theo bản năng lùi lại hai bước. Tư Mã Tuấn nhanh tay lẹ mắt giữ lấy thân hình nàng.
Tất cả đều tò mò đánh giá vị hòa thượng đột nhiên từ trên trời giáng xuống này, nghi hoặc không biết hắn là ai mà dám xuất hiện ngông nghênh trước mặt Ngũ hoàng tử, Hạ đại tướng quân và Tiểu Vương gia Đông Kỳ như vậy!
Cảnh Tú cũng đầy hiếu kỳ. Từ độ cao như thế rơi xuống mà không hề hấn gì, động tác lại phiêu dật thoát tục. Tuy đầu trọc bóng loáng, trên người chỉ mặc cà sa đã cũ năm phần, nhưng điều đó hoàn toàn không làm giảm đi khí chất tuấn mỹ, siêu nhiên của hắn. Nàng thầm thở dài trong lòng — người như vậy mà đi làm hòa thượng, thật đáng tiếc!
Hạ Diên và Nam Cung Giác cũng nhìn vị hòa thượng vừa xuất hiện với ánh mắt suy tư. Trong tất cả mọi người, chỉ có Tư Mã Tuấn là thần sắc vẫn bình thản như thường, không hề lộ ra chút khác lạ nào.
Chẳng lẽ… hắn quen biết vị hòa thượng này?
Cảnh Tú đang nghi hoặc thì nghe hòa thượng mỉm cười nói với Tư Mã Tuấn:
“Tiểu thí chủ, lâu ngày không gặp, vẫn mạnh khỏe chứ?”
Tư Mã Tuấn đáp:
“Đa tạ Viên Không đại sư quan tâm, Tư Mã Tuấn mọi việc đều tốt.”
Khi hai chữ “Viên Không” vang lên, sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi. Cảnh Tú nhạy bén nhận ra sự biến hóa ấy, trong lòng càng thêm nghi hoặc. Hôm mới đến Tường Vân tự, nàng từng nghe Thanh Trúc nhắc tới phương trượng của chùa cũng tên là Viên Không. Tuy vị phương trượng này nhìn có vẻ trẻ tuổi hơn tưởng tượng, nhưng cũng không đến mức khiến mọi người lộ ra vẻ… cung kính như thế chứ?
Hạ Diên lập tức phản ứng lại, tiến lên hai bước, chắp tay hành lễ:
“Có thể gặp đại sư ở đây thật là vinh hạnh của Hạ mỗ!”
“A Di Đà Phật,” Viên Không mỉm cười nhìn Hạ Diên, “Hạ tướng quân quá lời.”
Nói rồi, ông quay sang nhìn Cảnh Tú:
“Hôm nay lão nạp tình cờ đi ngang qua nơi này, thấy tiểu nha đầu này rất có linh khí, trong lòng nảy sinh ý định thu nhận nàng làm đồ đệ. Không biết tiểu thí chủ có nguyện ý hay không?”
Cảnh Tú còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng hít khí kinh ngạc vang lên khắp nơi. Nàng rõ ràng cảm nhận được lực tay của Tư Mã Tuấn đang nắm tay mình siết chặt hơn vài phần.
Nàng ngẩng đầu, trầm tư đánh giá Viên Không. Người này ắt hẳn có tạo nghệ cực cao ở một phương diện nào đó, nếu không mọi người đã không lộ ra thần sắc cung kính khi nghe pháp hiệu của ông, cũng sẽ không kinh ngạc đến vậy khi nghe ông muốn thu nàng làm đồ đệ. Lại càng không khiến Tư Mã Tuấn và Hạ tướng quân đối đãi lễ độ như thế.
Thế nhưng Cảnh Tú không hiểu. Người như ông, hẳn có vô số người muốn bái sư, vì sao lại muốn thu nàng làm đồ đệ?
Hạ Diên nghe vậy, cẩn thận nhìn Cảnh Tú thêm hai lần, rồi cau mày hỏi:
“Đại sư chẳng phải từng nói sẽ vĩnh viễn không thu đồ đệ sao?”
Hai năm trước, Viên Không đại sư đã cứu Tam hoàng tử từ cửa Quỷ Môn Quan trở về khi chỉ còn một hơi thở. Khi đó, Hoàng thượng từng có ý muốn để Tam hoàng tử bái ông làm thầy, nhưng bị ông không lưu tình từ chối, còn tuyên bố cả đời này sẽ không thu nhận đệ tử. Chuyện ấy gần như cả thiên hạ đều biết.
Giờ đây, lại vì một tiểu nha đầu mà phá lệ? Ông không sợ vì thế mà đắc tội với Hoàng thượng sao?
Câu hỏi của Hạ Diên cũng chính là tiếng lòng của mọi người. Tất cả đều chăm chú nhìn Viên Không chờ đợi câu trả lời. Tuy vị đại sư này nhờ y thuật cao siêu và võ công thâm hậu mà danh tiếng vang khắp các nước, từ dân thường đến hoàng thất gần như không ai không biết tên ông. Nhưng suy cho cùng, ông cũng chỉ là một hòa thượng bình thường. Muốn giết ông, chẳng qua chỉ cần một câu nói của Hoàng thượng mà thôi. Lẽ nào ông thật sự không để tâm?
Cảnh Tú khẽ nhíu đôi mày thanh tú, thần sắc càng thêm hồ nghi. Một người từng tuyên bố vĩnh viễn không thu đồ đệ lại muốn nhận nàng làm đệ tử, chuyện này thật quá kỳ lạ!
Viên Không thu hết thần sắc của mọi người vào đáy mắt, vẫn nhìn Cảnh Tú, chậm rãi nói:
“Tiểu nha đầu này là một mầm non hiếm có. Vì nàng mà phá lệ một lần cũng không sao.”
Nghe vậy, mọi người lại đồng loạt dời ánh mắt về phía Cảnh Tú, trên mặt đều là vẻ không hiểu và dò xét. Rốt cuộc tiểu nha đầu này có gì đặc biệt mà khiến Viên Không đại sư vì nàng phá vỡ lời thề?
Thấy Cảnh Tú vẫn im lặng, Viên Không đầy mong đợi hỏi lại:
“Tiểu thí chủ, con có nguyện ý không?”
“Con…”
Cảnh Tú vừa mở miệng, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Tư Mã Tuấn lên tiếng:
“Đại sư, Tú nhi bị thương rồi, đợi nàng dưỡng thương xong hãy nói sau.”
Nói xong, hắn cố ý chạm vào vết trầy trên mu bàn tay nàng. Cảnh Tú theo phản xạ kêu lên:
“Ái da...”
Lúc ngã ngựa, cổ tay và cổ nàng đều bị trầy xước. Nếu không bị hắn chạm vào, chính nàng cũng chưa ý thức được.
Viên Không nhìn Tư Mã Tuấn bằng ánh mắt đầy thâm ý, trầm mặc một lúc mới gật đầu:
“Cũng được.”
Sau đó ông quay sang Hạ Diên:
“A Di Đà Phật, Hạ tướng quân, hẹn ngày tái ngộ.”
Nói xong liền xoay người rời đi.
Tư Mã Tuấn khó nhọc bế Cảnh Tú lên ngựa, còn mình thì dắt cương đi theo phía sau Viên Không, giữ khoảng cách không gần không xa rồi rời khỏi nơi đó.
“Tướng quân…”
Tên thị vệ lúc nãy từng chắn đường hai người nhìn theo bóng lưng họ, chờ chỉ thị của Hạ Diên.
Hạ Diên phất tay, khẽ thở dài. Hôm nay người này xem ra không thể mang đi được rồi.
Ông quay sang nhìn Nam Cung Giác, thấy ánh mắt hắn vẫn dõi theo tiểu nha đầu trên lưng ngựa, liền ho nhẹ một tiếng:
“Ngũ hoàng tử, chúng ta hồi cung thôi!”
Nam Cung Giác bị kéo về thực tại, nghe nói hồi cung mà vẫn không cam lòng. Ánh mắt hắn xoay chuyển, nảy ra một kế, tiến lên thương lượng:
“Hạ tướng quân, hay là để ta đi theo họ về xem sao? Biết đâu còn có thể dò hỏi được điều gì. Chẳng lẽ ngài không tò mò vì sao Tư Mã Tuấn lại đến Tây Lâm chúng ta?”
Hạ Diên nhận lấy dây cương từ tay thuộc hạ, rõ ràng không bị hắn thuyết phục. Vừa tung mình lên ngựa vừa nói:
“Nếu hạ quan đoán không lầm, Viên Không đại sư chính là phương trượng của Tường Vân tự. Người này cao thâm khó lường, không dễ đối phó. Chúng ta vẫn nên hồi cung bẩm báo Hoàng thượng thì hơn!”
Nói rồi cao giọng phân phó:
“Người đâu, đỡ Ngũ hoàng tử lên ngựa!”
Nam Cung Giác xị mặt, miễn cưỡng lên ngựa. Cuối cùng còn lưu luyến nhìn bóng người phía xa dần, rồi mới vung roi ngựa, phi nhanh theo sau Hạ Diên.
Nếu Viên Không đại sư đã có ý thu Tú nhi làm đồ đệ, vậy ắt hẳn ông sẽ bảo vệ nàng chu toàn chứ?