Chương 119: Sùng Minh Đế triệu kiến đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 119: Sùng Minh Đế triệu kiến.

Tư Mã Tuấn nhìn bàn cờ, buông quân cờ xuống: “Không đánh nữa.”

Nàng tâm không yên, hắn thắng cũng chẳng vẻ vang.

Cảnh Tú le lưỡi. Nàng đã thua bốn ván liên tiếp, thua rất nhanh và rất thảm. Nhưng làm sao nàng có thể tĩnh tâm khi trong đầu toàn là bí mật lớn, là miếng ngọc Tinh Nguyệt, là nghi vấn về cái chết của Lương phi năm xưa?

“Không thể nói với ta sao?” Hắn khẽ vuốt phẳng đôi mày nhíu chặt của nàng.

Nàng trầm mặc rồi nói:

“Năm đó mẫu thân ta và Lương phi cùng ở Tĩnh An Tự, cùng ngày sinh hạ ta và Ngũ công chúa. Hôm ta tới Tự, sư thái Tĩnh An sai Tịnh Viên gọi ta đến, giao cho ta một miếng ngọc. Sư thái nói đó là vật mẫu thân ta để lại. Nhưng Ngũ công chúa vừa thấy đã nhận ra đó là ngọc do hoàng thượng tự tay khắc, đặt dưới ánh nến còn thấy tên nàng.”

“Năm nàng năm tuổi, hoàng thượng mới nhớ đến miếng ngọc ấy, từng đến đòi lại nhưng sư thái nói đã làm mất. Rõ ràng không mất, vì sao lại nói dối?”

Tư Mã Tuấn nghe mà ánh mắt sâu thẳm. Nếu nói sư thái nhớ nhầm giữa Lương phi và Vân nương thì vô lý. Vật của Lương phi, dù chỉ là viên đá, bà cũng phải nâng niu. Huống chi hoàng thượng từng đến hỏi. Dù trước đó có nhầm lẫn, sau khi hoàng đế hỏi, hẳn phải biết rõ chủ nhân thật sự. Vì sao mười năm sau lại nói là Vân nương để lại cho Cảnh Tú?

“Vì sao nàng đến Tĩnh An Tự?” Hắn hỏi tiếp.

Hắn tinh tường đến mức nàng không thể đánh trống lảng.

Cảnh Tú khẽ thở dài. Nói chuyện với người thông minh, vừa nhẹ nhõm lại vừa mệt mỏi. Nhẹ nhõm vì chỉ cần nói một phần, hắn đã hiểu. Mệt mỏi vì muốn giấu điều gì đó… gần như không thể.

“Không công bằng!” Cảnh Tú trừng mắt nhìn hắn. “Ta đã nói cho ngài một bí mật, vậy ngài cũng nên nói cho ta một chuyện chứ?”

Tư Mã Tuấn nhìn nàng vô cùng nghiêm túc: “Ta chưa từng muốn giấu nàng điều gì. Nàng muốn biết gì cứ hỏi.”

Trong khoảnh khắc ấy, tim Cảnh Tú như bị đánh trúng, nàng cúi đầu tránh ánh mắt nóng rực của hắn. Một lúc sau mới ngẩng lên hỏi:

“Ở Bách Hoa Yến trước đây ta đã thấy ánh mắt ngài nhìn Ngũ công chúa rất khác thường. Lần này gặp lại cũng vậy. Ngài còn đồng ý để nàng ở lại phủ… Nam Cung Giác muốn vào còn bị ngài chặn ngoài cửa, Thụy An đến ngài cũng chẳng mời vào ngồi. Vì sao lại đặc biệt với Nam Cung Tân Nguyệt như thế?”

Tư Mã Tuấn bật cười. Không biết là hắn quan sát quá lộ liễu hay nàng quá nhạy bén. Hắn mới chỉ gặp Nam Cung Tân Nguyệt hai lần mà đã bị nàng nhìn ra sơ hở.

“Ngũ công chúa rất giống Triêu Dương công chúa của Đông Kỳ, phải đến tám phần tương tự.”

Cảnh Tú kinh ngạc há miệng. Người giống nhau trên đời không hiếm, nhưng hai công chúa của hai nước lại giống nhau đến vậy… cảm giác thật khó tin.

“Nàng cũng thấy kỳ lạ phải không?” Tư Mã Tuấn cau mày. “Ta đến Tây Lâm năm năm chưa từng gặp Ngũ công chúa. Hôm Bách Hoa Yến là lần đầu gặp. Nhìn thoáng qua ta còn tưởng là Triêu Dương, cứ nghĩ mình hoa mắt. Sau đó ta sai Hồng thúc điều tra, không phát hiện Ngũ công chúa và Triêu Dương có liên hệ gì. Lương phi và mẫu hậu của Triêu Dương – hoàng hậu Đông Kỳ – cũng không có quan hệ.”

“Có lẽ chỉ là trùng hợp?” Cảnh Tú nói mà chính mình cũng không tin lắm. Nếu nói hai công chúa có quan hệ huyết thống còn khó tin hơn, huống hồ hắn đã điều tra.

Tư Mã Tuấn trầm ngâm. Hắn cũng từng nghĩ mình đa nghi, nhưng mỗi lần nhìn gương mặt giống hệt ấy, hắn vẫn không thể tự thuyết phục rằng chỉ là trùng hợp.

“Được rồi, một bí mật đổi một bí mật, hòa nhau.” Cảnh Tú đứng dậy, sợ hắn tiếp tục truy hỏi chuyện của nàng.

Ra đến cửa, nàng quay lại: “Chiều nay ta muốn về tướng phủ một chuyến.”

Tư Mã Tuấn gật đầu: “Mang theo Thanh Sương.” Hiện tại tình thế không ổn, hắn không yên tâm để nàng ra ngoài một mình.

...

Sau bữa trưa, Cảnh Tú vừa cùng Thanh Sương ra khỏi phủ thì thấy Ân Toàn đứng ngoài cửa. Còn chưa đến hạn mười ngày, Sùng Minh Đế sai ông ta đến làm gì?

“Nhị tiểu thư định ra ngoài sao?” Ân Toàn hỏi, giọng không hẳn cung kính nhưng cũng không thất lễ.

Cảnh Tú đáp lễ: “Vâng.”

Ân Toàn thở dài: “Lão nô phụng mệnh mời Nhị tiểu thư vào cung một chuyến. Nếu không có việc gấp, xin mời theo lão nô.”

Thanh Sương lo lắng, nhưng Cảnh Tú trấn an nàng rồi lên xe.

Trong cung, vẫn là Ngự thư phòng. Không cần thông báo, nàng được dẫn vào ngay, hiển nhiên Sùng Minh Đế đang chờ.

Hành lễ xong, nàng đứng cung kính. Hoàng đế phê tấu chương một lúc mới ngẩng đầu.

“Nghe nói ngươi đưa Nguyệt nhi đến Diệp phủ?”

Cảnh Tú gật đầu. Ông cười: “Không ngờ nó lại nghe lời ngươi. Trẫm bảo nó đến Diệp phủ bao nhiêu lần mà nó không chịu.”

“Công chúa thật ra rất nhớ Diệp lão phu nhân.”

“Phải, nhưng nó luôn tự trách vì cái chết của mẫu phi.”

Cảnh Tú im lặng, không hiểu vì sao mình bị gọi vào chỉ để nói chuyện này.

Sùng Minh Đế bỗng hỏi: “Nghe nói ngươi đã cập kê?”

Nàng giật mình, đáp: “Thưa, vâng.”

“Sáng nay Đức phi nhắc đến hôn sự của ngươi và Nam Cung Hành. Trẫm đã hỏi tướng gia, ông ấy nói để trẫm quyết định.”

Ông thử dò xét. Cảnh Tú nghe ra, trong lòng thở phào.

“Thưa hoàng thượng, thần nữ mới trở về nhà, muốn ở bên phụ thân, tạm thời không nghĩ đến hôn sự.”

“Vậy tạm gác lại.”

Cảnh Tú ngẩng đầu nghi hoặc. Ông dường như vốn không muốn gả nàng cho Nam Cung Hành, chỉ mượn lời nàng làm bậc thang.

Nhưng ông chưa dừng lại.

“Diệp lão phu nhân rất thích ngươi. Diệp Tầm là nam tử hiếm có, nếu ngươi đồng ý, trẫm có thể tác thành. Nguyệt nhi cũng thích ngươi, nếu ngươi gả vào Diệp gia, nó sẽ thường lui tới hơn.”

Cảnh Tú cắn môi: “Thần nữ hiện chưa muốn nghĩ đến chuyện hôn nhân.”

Sùng Minh Đế cười: “Không vội. Chờ Diệp Tầm về, các ngươi có thể tiếp xúc thêm.”

Nàng đành nhắc: “Nghe nói Nhị công chúa có tình ý với Diệp công tử…”

Ông đáp: “Vì ngươi là cháu dâu mà Diệp lão phu nhân mong muốn. Trẫm muốn làm bà vui.”

Cảnh Tú bất ngờ. Có lẽ ông cũng muốn tách nàng khỏi Tư Mã Tuấn, hoặc cân bằng thế lực, nhưng lý do này cũng là thật.

Nàng nhìn ông, ông để mặc nàng quan sát, ánh mắt nàng khiến ông nhớ đến Lương phi năm xưa.

Lúc ấy, Nam Cung Tân Nguyệt bước vào.

Cảnh Tú cáo lui.

Ra khỏi Ngự thư phòng, nàng chưa đi xa đã bị mấy cung nữ chặn lại.

“Công chúa tìm cô.”

Trong điện, Nam Cung Linh nhìn nàng đầy oán hận.

“Ngươi biết ta gọi ngươi đến làm gì không?”

“Không biết.”

Nam Cung Linh lạnh lùng: “Ngươi hãm hại hoàng huynh, khiến huynh ấy bị phụ hoàng trách phạt, ngươi không hối hận sao?”

Cảnh Tú bật cười. Đảo lộn trắng đen thật tài.

Nam Cung Linh giận dữ giơ tay tát.

“Bốp!”

Âm thanh vang lên, nhưng dấu tay đỏ in trên má cung nữ.

Cảnh Tú đã kịp kéo nàng ta chắn trước.

“Công chúa ra tay thật mạnh, mười ngày nửa tháng chắc chưa hết sưng.”

Cung nữ quỳ xuống kêu oan. Cảnh Tú chỉ lạnh nhạt liếc qua. Một cái tát này, nàng ta nhận cũng không oan.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng