Phù Tang rất nhanh đã trấn tĩnh lại, gượng cười nói:
“Đương nhiên là không rồi, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Mau về nghỉ ngơi sớm đi!”

Nói rồi nàng cúi xuống nhặt chiếc chậu đồng dưới đất, cố che đi vẻ không tự nhiên trên mặt.

Tư Mã Tuấn liếc nhìn vào trong phòng một cái, sau đó xoay người, từng bước từng bước rời đi.

Phù Tang nhìn bóng lưng cô độc của hắn dưới ánh trăng, trong lòng dâng lên đủ thứ cảm xúc — bất an, áy náy, còn có cả nghi hoặc. Ngay cả nàng cũng chỉ là nghi ngờ “người đó” sẽ gây bất lợi cho Tú nhi. Chuyện này chỉ có nàng và Vương phi biết, lúc đi đưa thư nàng cũng hết sức cẩn thận, tuyệt đối không thể để lộ cho người thứ ba.

Vậy Tiểu vương gia… rốt cuộc làm sao biết được?

Mang theo một bụng nghi vấn, Phù Tang trở về phòng, sắc mặt đã khôi phục bình thường.

Thụy Thân Vương phi vén màn, ánh mắt đầy mong chờ nhìn ra ngoài cửa:
“Ta vừa nghe thấy giọng của Tuấn nhi, nó đâu rồi?”

Phù Tang mỉm cười:
“Nô tỳ nói với Tiểu vương gia rằng người đã ngủ rồi. Ngài sợ quấy rầy nên đi về.”

Vương phi buông màn xuống, cười khổ:
“Ta ngày nào mà chẳng ngủ? Sau này dù muộn đến đâu cũng để nó vào.”

“Vâng.”

...

Cảnh Tú ngủ một giấc đến khi tự tỉnh. Mở mắt nhìn ra ngoài vẫn còn tối đen như mực, nàng lại nhắm mắt định ngủ tiếp. Nhưng vừa lim dim thì nghe bên ngoài có tiếng bước chân lờ mờ.

Ban đầu nàng nghĩ là tăng nhân dậy sớm quét sân nên không để ý. Nhưng một lúc sau, tiếng bước chân càng lúc càng gần, cuối cùng dừng ngay trước cửa phòng nàng.

Nàng lắng tai nghe — không có tiếng gõ cửa, cũng không có tiếng bước chân rời đi.

Trong lòng dấy lên nghi hoặc.

Nàng lặng lẽ đứng dậy mặc áo, nhón chân tiến lại gần cửa.

Bên ngoài, một nam tử chừng mười bảy mười tám tuổi đang cầm một cây hương mê định nhét qua khe cửa. Người đứng bên cạnh bất ngờ giữ chặt tay hắn, ngăn lại động tác ấy.

Hắn khó hiểu nhìn người kia, chỉ thấy đối phương đưa tay ra hiệu im lặng.

Nam Cung Giác chỉ về phía góc tường, ra hiệu cho hắn trốn đi. Hắc y nhân lúc này cũng cảm nhận được khí tức từ trong phòng, gật đầu, nhẹ bước lùi vào góc khuất.

Xác định hắn đã ẩn nấp, Nam Cung Giác nhìn cánh cửa, trong mắt lóe lên một tia tinh nghịch. Hắn giơ tay gõ hai cái rồi lập tức ngồi xổm xuống.

Tim Cảnh Tú như nhảy lên cổ họng.

Nếu ngay từ đầu người đó gõ cửa thì nàng đã không sợ. Nhưng bọn họ đứng ngoài lâu như vậy mới gõ, khiến nàng không thể không nghi ngờ họ đang âm mưu gì đó.

Nàng nín thở, không dám lên tiếng.

“Cốc cốc…”

Tiếng gõ cửa lại vang lên.

Cảnh Tú hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí mở bật cửa.

Một bóng đen lập tức lao tới!

Nàng theo phản xạ định hét lên, nhưng người kia nhanh tay bịt miệng nàng:
“Suỵt… là ta!”

Nam Cung Giác một tay bịt miệng nàng, một tay chỉ vào mặt mình.

Dưới ánh trăng, Cảnh Tú nhận ra hắn, tức giận quát:
“Ngươi bị thần kinh à?!”

Nam Cung Giác hơi lúng túng, hỏi:
“Ngươi không sao chứ?”

Cảnh Tú chẳng buồn để ý, bực bội nói:
“Giờ này ngươi tới làm gì?”

Nam Cung Giác đáp thẳng:
“Đến đưa ngươi đi.”

Ánh mắt hắn thoáng qua vẻ kiên quyết. Nhanh như chớp, hắn rút trong ngực ra chiếc khăn đã tẩm mê hương từ trước, bịt chặt mũi miệng nàng.

Cảnh Tú không kịp đề phòng, tròn mắt kinh ngạc rồi ngất lịm.

“Như Phong...”

Nam Cung Giác gọi.

Hắc y nhân lập tức bước vào, vác Cảnh Tú lên vai.

...

Trời sáng.

Hồng thúc thấy Cảnh Tú mãi chưa dậy liền đến gõ cửa. Gõ một hồi không thấy động tĩnh, ông cau mày đẩy cửa bước vào.

Trong phòng không một bóng người.

Ông cảm thấy kỳ lạ, quay ra định hỏi tăng nhân quét sân thì thấy Tư Mã Tuấn đang đi về phía này.

“Tiểu vương gia, con bé Tú nhi không biết chạy đi đâu rồi, ta đi tìm nó!”

“Phiền Hồng thúc đưa cái này cho mẫu phi giúp ta. Ta đi tìm Tú nhi.”

Tư Mã Tuấn đưa bó hoa còn đọng sương sớm vừa hái từ hậu sơn cho ông.

Hồng thúc gật đầu. Vương phi vốn yêu hoa, chắc Tiểu vương gia dậy sớm đi hái hoa cho bà. Ông cầm lấy rồi đi về phía viện của Vương phi.

Tư Mã Tuấn bước vào phòng Cảnh Tú.

Ngay lập tức nhìn thấy chiếc bọc đặt đầu giường — chính là cái hắn từng tặng nàng.

Hắn mở ra.

Bên trong là một bộ váy hồng, một chiếc gương đồng và một chiếc lược gỗ.

Tất cả đều do hắn từng mua.

Hắn đứng lặng nhìn hồi lâu.

Bỗng như nhớ ra điều gì, hắn ôm lấy bọc đồ, lao ra ngoài.

...

Ngoài cổng Tường Vân Tự, phu xe đang kiên nhẫn chờ đợi.

Chủ thuê trả giá rất cao, yêu cầu hắn đưa một tiểu cô nương an toàn đến Đông Kỳ. Tuy đường xa, ít nhất nửa tháng mới về, nhưng số tiền đủ để cả nhà hắn sống sung túc mấy năm.

Cho nên hắn chẳng do dự mà nhận lời.

Từ xa, hắn thấy một thiếu niên ôm bọc đồ chạy tới, không khỏi nhíu mày.

Không phải nói là tiểu cô nương sao?

Tư Mã Tuấn dừng lại trước xe ngựa, đặt một thỏi vàng vào tay phu xe, giọng nghiêm túc:
“Cầm lấy cái này, làm theo lời ta.”

Phu xe nhìn thỏi vàng, tay run lên:
“Cái này… Công tử, tiểu nhân đã nhận tiền đặt cọc…”

Tư Mã Tuấn cắt lời:
“Không cần khó xử. Người thuê ngươi chính là ta. Người cần đưa đi đã được người khác đón rồi. Bây giờ ta muốn ngươi theo đúng kế hoạch ban đầu, đánh xe đi Đông Kỳ.”

Phu xe càng thấy quái lạ.

Đánh xe… trống không đến Đông Kỳ?

Tư Mã Tuấn lại rút thêm một thỏi vàng nữa đưa cho hắn:
“Ta đảm bảo sẽ không có nguy hiểm.”

Hắn tin mẫu phi sẽ không làm hại người vô tội.

Phu xe nhìn vàng trong tay, cuối cùng gật đầu. Cất kỹ rồi đánh xe rời đi.

Hồng thúc đi ra, thấy Tư Mã Tuấn ôm bọc đồ nhìn theo hướng xe ngựa, hỏi:
“Cái này là…”

“Tú nhi quên mang theo, ta đem đuổi theo đưa cho nàng.”

Hồng thúc thấy xe chưa đi xa, cưỡi ngựa đuổi theo chỉ mất một nén hương nên không nghi ngờ gì, quay vào chùa.

Tư Mã Tuấn chờ ông khuất bóng, liền quay đầu ngựa, phóng về hướng hoàn toàn ngược lại với xe ngựa.

Gió thổi phần phật, áo bào tung bay.

Tú nhi, chờ ta!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng