Tình cảnh lúc này khiến Cảnh Tú nhớ lại đêm nhiều năm trước, khi nàng và Vân nương bị truy sát. Khi đó cũng vậy, xe ngựa đang đi yên ổn thì đột nhiên bị người chặn lại giữa đường.
Khi ấy, hai mẹ con cô nhi quả phụ, thân thể yếu ớt lại còn đói khổ, đối mặt với biến cố bất ngờ dường như chỉ có thể bó tay chịu trói. Thế nhưng ý chí cầu sinh mãnh liệt khiến nàng và Vân nương không cam lòng ngồi chờ chết. Hai người dốc hết sức lực giãy giụa bỏ chạy, nhưng cuối cùng Vân nương vẫn…
“Nhị tiểu thư theo chúng ta đi một chuyến nhé. Yên tâm, chúng ta sẽ không làm khó cô.” Ngoài xe vang lên giọng một nam tử bình thản, không nghe ra chút cảm xúc nào.
Cảnh Tú giữ tay Thanh Sương đang định rút kiếm lại, lắc đầu với nàng. Thanh Sương cắn răng dừng động tác, nhưng tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt cảnh giác dõi theo mọi động tĩnh bên ngoài.
“Tiểu thư…” Thấy Cảnh Tú đứng dậy, Tôn ma ma lo lắng kéo tay áo nàng. Bà vừa nghe thấy tiếng kiếm rút khỏi vỏ, tiểu thư bước ra ngoài lỡ xảy ra chuyện thì sao?
Cảnh Tú mỉm cười trấn an: “Ma ma yên tâm, sẽ không có việc gì đâu.”
“Tiểu thư…” Tôn ma ma làm sao có thể yên tâm? Nhưng bà cũng hiểu, nếu những kẻ kia thật sự có ý bất lợi với tiểu thư thì dù nàng có trốn trong xe cũng vô ích. Buông tay áo Cảnh Tú, bà kiên định nói: “Nô tỳ đi cùng tiểu thư!”
Trong lòng Cảnh Tú như có dòng nước ấm chảy qua, nhưng nàng vẫn lắc đầu: “Ma ma cứ ở trong xe, Thanh Sương theo ta là được.”
“Ma ma yên tâm, ta sẽ bảo vệ tiểu thư!” Thanh Sương nói chắc nịch.
Tôn ma ma không kiên trì nữa. Bà tay không tấc sắt, ra ngoài chỉ e làm vướng chân tiểu thư và Thanh Sương. Nếu không bảo vệ được tiểu thư, vậy ít nhất đừng gây thêm phiền toái.
Cảnh Tú lấy khăn che mặt trong ngực ra đeo lên rồi mới bước xuống xe. Liếc nhìn phu xe đang sợ đến tái mét, mềm nhũn ngồi bệt dưới đất một cái, nàng mới ngẩng đầu nhìn đám người bịt mặt xung quanh. Ánh mắt nàng dừng trên kẻ có vẻ như thủ lĩnh, mỉm cười nhàn nhạt hỏi:
“Các ngươi là ai?”
Tên kia thoáng sững lại. Nhìn Cảnh Tú trong bộ váy lụa tím, thần sắc bình thản như mây gió, hắn không khỏi kinh ngạc: vì sao vị nhị tiểu thư này không hề tỏ ra sợ hãi? Liếc sang Thanh Sương bên cạnh nàng đang nắm chặt chuôi kiếm đầy cảnh giác, chẳng lẽ nàng cho rằng chỉ dựa vào một nha hoàn có thể đối kháng với bọn chúng?
Thấy hắn không đáp, Cảnh Tú nhanh nhẹn nhảy xuống hẳn khỏi xe, bước tới trước mặt hắn, đối diện ánh mắt đề phòng ấy, nói:
“Theo các ngươi đi một chuyến cũng được, nhưng thả những người khác ra.”
“Tiểu thư…”
Thanh Sương cũng nhảy xuống, mấy bước đã chắn trước mặt nàng, đề phòng nhìn nam tử bịt mặt, sợ hắn bất ngờ ra tay.
“Điều đó đương nhiên không thành vấn đề. Chủ tử chúng ta chỉ muốn mời nhị tiểu thư đi làm khách thôi.” Tên bịt mặt gật đầu sảng khoái.
Khóe môi Cảnh Tú vẫn giữ nụ cười nhạt, quay sang Thanh Sương: “Các ngươi đến Tĩnh An tự chờ ta.”
Thanh Sương lắc đầu. Với năng lực của nàng và đại ca, hoàn toàn có thể đưa tiểu thư rời khỏi đây. Còn Tôn ma ma, những kẻ này chắc cũng không làm khó bà. Vậy vì sao tiểu thư lại muốn theo chúng?
Cảnh Tú bước về phía đám bịt mặt. Lướt qua Thanh Sương, nàng khẽ nói:
“Dẫn xà xuất động.”
Thanh Sương hiểu ý nàng, nhưng vẫn không yên tâm. Thấy thần sắc tiểu thư kiên định, nàng chỉ có thể cắn răng lùi lại hai bước, trơ mắt nhìn nàng bị đám người kia dẫn đi.
Trong rừng vang lên tiếng xào xạc. Chớp mắt, cả đám hắc y nhân cùng Cảnh Tú đã biến mất không dấu vết.
Tôn ma ma thấy bên ngoài không còn động tĩnh liền vội vàng bước xuống xe. Không thấy bóng dáng Cảnh Tú đâu, bà run giọng hỏi Thanh Sương:
“Tiểu thư đâu rồi?”
Lâm Thu Thủy cũng được hai nha hoàn dìu xuống, sắc mặt sốt sắng hỏi: “Nhị tiểu thư đâu? Nhị tiểu thư đi đâu rồi?”
Ánh mắt Thanh Sương lướt qua ba chủ tớ nàng ta đầy chán ghét, rồi quay sang Tôn ma ma:
“Ma ma, các người cứ đến Tĩnh An tự trước. Ta đi cứu tiểu thư!”
Nước mắt Tôn ma ma rơi lã chã: “Còn đi Tĩnh An tự gì nữa! Con đi cứu tiểu thư, chúng ta về phủ bẩm báo lão gia!”
“Ma ma yên tâm, ta nhất định sẽ cứu được tiểu thư. Ta và tiểu thư sẽ trực tiếp đến Tĩnh An tự, ma ma cứ đến đó chờ chúng ta là được.”
“Nhưng mà…”
Lâm Thu Thủy xen vào: “Tôn ma ma, nếu Thanh Sương cô nương đã tự tin như vậy, chúng ta nên tin nàng. Mau nghe lời nàng đến Tĩnh An tự trước, đừng làm chậm trễ việc cứu nhị tiểu thư.”
Thanh Sương liếc nàng một cái, không hề cảm kích. Tôn ma ma thì như được điểm tỉnh, vội gật đầu: “Phải phải, Thanh Sương con mau đi cứu tiểu thư đi, đừng chậm trễ nữa. Ta và Lục di nương sẽ đến Tĩnh An tự chờ. Con nhất định phải đưa tiểu thư về an toàn!”
“Ma ma yên tâm!”
Thanh Sương gật đầu, xoay người thi triển khinh công bay vào rừng. Khi ra khỏi tầm mắt mọi người, nàng lại đổi hướng, lao thẳng về phía thành Bình Dương. Bên tiểu thư đã có đại ca theo sát, việc nàng cần làm bây giờ là đi báo cho Vương gia.
Tôn ma ma mắt đỏ hoe nhìn về phía Thanh Sương biến mất. Lâm Thu Thủy thì vẻ mặt bình thản, nhẹ giọng an ủi:
“Ma ma yên tâm, nhị tiểu thư phúc lớn mạng lớn, sẽ không sao đâu.”
Trong xe nàng nghe rất rõ, Cảnh Tú từ đầu đến cuối đều bình tĩnh, hơn nữa chính nàng chủ động đề nghị theo bọn kia đi. Điều đó chứng tỏ nàng tin đối phương sẽ không hại mình, hoặc nàng có nắm chắc thoát thân.
Tôn ma ma làm sao yên tâm, nhưng cũng chỉ biết gật đầu, trong lòng cầu khấn Thanh Sương mau chóng bình an đưa Cảnh Tú trở về.
Diệp phủ.
Diệp Tầm đang cùng Nam Cung Giác bàn bạc chuyện cứu tế lũ lụt vùng Tây Nam. Từ đầu hạ đến nay, mưa lớn liên tiếp, tuy thương vong không nhiều nhưng thiệt hại về nhà cửa, ruộng đồng, mùa màng và thương nghiệp vô cùng nghiêm trọng, dân chúng khổ không nói nổi. Sùng Minh Đế giao việc khơi thông lũ lụt và cứu trợ cho hai người họ phụ trách.
Hai ngày nữa, một trong hai người phải tự mình áp giải vật tư và ngân lượng cứu tế đến Tây Nam, nên lúc này cả hai đang gấp rút chuẩn bị.
Nghe tiếng gõ cửa, Diệp Tầm vẫn chăm chú vào danh sách vật tư trong tay, không ngẩng đầu nói: “Vào đi.”
Hạ nhân thấy hai vị đều dốc lòng vào công vụ, không dám quấy rầy, lặng lẽ đặt bức thư bên cạnh Diệp Tầm rồi lui ra.
Một lúc sau, Nam Cung Giác ngẩng đầu khỏi án thư, xoa xoa đôi mắt mỏi, nhìn Diệp Tầm vẫn cau mày chăm chú, cười nói:
“Không xem thử sao? Lỡ là chuyện quan trọng thì sao?”
Diệp Tầm lúc này mới đặt sổ sách xuống, cầm phong thư lên mở ra. Vừa đọc xong, sắc mặt hắn lập tức trở nên nghiêm trọng.
“Xảy ra chuyện gì?” Nam Cung Giác cũng không khỏi căng thẳng.
Diệp Tầm đưa thư cho hắn, trầm giọng: “Tú Nhi có thể đã xảy ra chuyện!”
Sắc mặt Nam Cung Giác đại biến. Đọc lướt nội dung, hắn phẫn nộ đập mạnh một chưởng xuống bàn gỗ đặc, rồi lập tức lao ra ngoài. Diệp Tầm cũng vội vàng theo sau.
...
“Thế nào? Thấy bản Thái tử, có phải rất kinh ngạc không?” Nam Cung Ly nhàn nhã nằm trên ghế thái sư, đắc ý nhìn Cảnh Tú bị dẫn vào.
Cảnh Tú khẽ cười nhạt, bước đến một chiếc ghế khác rồi thong thả ngồi xuống:
“Thái tử điện hạ sai rồi, thần nữ không hề kinh ngạc.”
Thấy nàng bình tĩnh như vậy, Nam Cung Ly thoáng kinh ngạc, phất tay cho hạ nhân lui ra, đứng dậy tiến về phía nàng:
“Ồ? Nói vậy là ngươi đã sớm đoán được là bản Thái tử?”
Cảnh Tú hỏi ngược lại: “Chẳng phải rất dễ đoán sao?”
Nam Cung Ly nhướng mày thừa nhận. Đúng là không khó đoán, bởi hắn vốn không định giấu thân phận. Muốn mời nàng đến, đâu cần điều động nhiều người như vậy. Chỉ là hắn muốn dọa nàng một phen, nào ngờ nàng lại không hề sợ hãi.
“Không biết điện hạ tìm thần nữ có chuyện gì?” Cảnh Tú đi thẳng vào vấn đề, đồng thời âm thầm quan sát căn nhà gỗ nhỏ nhưng bài trí xa hoa này. Rõ ràng không phải nơi tạm thời thu dọn.
“Chuyện trong cung hôm đó là bản Thái tử không đúng. Sau đó mẫu hậu đã trách mắng ta một trận. Mẫu hậu nói nhị tiểu thư là nữ tử hiếm có, tài mạo song toàn, đầu óc linh hoạt. Nói bản Thái tử đối đầu với ngươi chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Mẫu hậu còn nói…”
Vừa nói hắn vừa tiến lại gần, khóe môi nở nụ cười đầy ý đồ xấu.
Cảnh Tú trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành, nhưng gương mặt vẫn bình thản. Nàng không nghi ngờ lời hắn. Chỉ là cảm thấy thương hại Hoàng hậu, rõ ràng muốn thức tỉnh Nam Cung Ly đừng đặt tâm tư lên nàng, nào ngờ lại phản tác dụng.
Nam Cung Ly cúi nhìn nàng: “Ngươi không muốn biết mẫu hậu còn nói gì sao?”
“Dù thần nữ có muốn hay không, điện hạ vẫn sẽ nói, đúng không?”
“Đúng vậy. Vì ta biết ngươi nghe xong nhất định sẽ rất vui.”
Cảnh Tú quả thật có chút hứng thú.
Nam Cung Ly ngồi sát bên nàng, nhìn thẳng vào đôi mắt lộ ngoài khăn che, nói:
“Mẫu hậu còn nói ngươi còn hơn cả Viên Nhi, bảo ta từ bỏ Viên Nhi mà lấy lòng ngươi.”
Hắn giật khăn che mặt của nàng xuống, ánh mắt mê đắm nhìn gương mặt khuynh thành ấy. Đây là lần đầu hắn nhìn kỹ nàng ở khoảng cách gần như vậy.
Nghĩ vậy, hắn đưa tay chạm vào nàng. Ánh mắt Cảnh Tú lạnh đi, nghiêng đầu tránh khỏi.
“Vậy sao? Thái tử điện hạ định nghe lời Hoàng hậu, bỏ rơi đại tỷ sao?”
Nam Cung Ly thu tay, giấu đi thoáng tức giận: “Bỏ rơi? Lòng ta với Viên Nhi nhật nguyệt chứng giám, vững như bàn thạch, tuyệt không thay đổi!”
Giọng nói đầy thâm tình ấy khiến Cảnh Tú cũng phải nhướng mày: “Vậy hôm nay điện hạ là…”
Nam Cung Ly cười: “Thái tử phi chỉ có thể là Viên Nhi. Nhưng ta có thể nạp ngươi làm trắc phi. Hai tỷ muội cùng hầu hạ bản Thái tử, chẳng phải là chuyện đẹp sao?”
Cảnh Tú nhìn hắn như nhìn một kẻ thiểu năng. Loại người như vậy rốt cuộc làm sao có thể trở thành Thái tử?
Ánh mắt khinh miệt của nàng hoàn toàn chọc giận Nam Cung Ly.
“Ngươi dám xem thường ta?”
Hắn đột ngột bóp cổ nàng, gương mặt dữ tợn.
Cảnh Tú không kịp phòng bị, cổ bị siết chặt, mặt đỏ bừng, không thốt nổi lời. Nhìn đôi mắt đỏ ngầu sát ý của hắn, nàng chộp lấy ấm nước trên bàn, dùng hết sức đập mạnh vào đầu hắn.
“Á!”
Nam Cung Ly đau đớn buông tay, ôm đầu. Máu đỏ thẫm dính đầy tay khiến mắt hắn càng đỏ rực.
Cảnh Tú ôm cổ, thở dốc. Nhìn bộ dạng hắn máu me đầy đầu mà không hề thấy hả giận. Người như vậy nếu sau này đăng cơ, ắt là tai họa của bá tánh.
“Ngươi dám ra tay với bản Thái tử?”
“Điện hạ đừng quên, là ngài động thủ trước.”
Nam Cung Ly cố nén ý định giết nàng, lau máu trên mặt, từng bước ép sát.
Cảnh Tú lùi lại, nhắc nhở:
“Bắt cóc nữ nhi đại thần là trọng tội. Vương tử phạm pháp cũng xử như thứ dân, đạo lý này điện hạ không phải không biết chứ?”
“Bắt cóc? Ha…”
Nam Cung Ly cười lạnh, không dừng bước:
“Chẳng phải là nhị tiểu thư lấy cớ đến Tĩnh An tự cầu phúc, thực chất là hẹn bản Thái tử ra đây quyến rũ sao?”