Cảnh Tú im lặng một lúc lâu, rồi mới cất tiếng:
“Ngài… gọi ta tới chỉ để thăm dò mẫu phi của mình sao?”
Trên mặt Tư Mã Tuấn thoáng hiện vẻ lúng túng. Hắn cúi đầu:
“Xin lỗi…”
Ban đầu hắn vốn định mượn Cảnh Tú nói cho mẫu phi biết rằng mình đã hay tin bị trúng độc, ép bà nói ra chân tướng. Nhưng đến phút cuối cùng, hắn vẫn mềm lòng.
Cảnh Tú lại chỉ cười nhạt, giọng nhẹ tênh:
“Không sao.”
Nàng đứng dậy, bước tới trước mặt hắn, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Ta tin hổ dữ không ăn thịt con. Mẫu phi của ngài nhất định có nỗi khổ riêng. Ta nhìn ra được tình cảm mẫu tử của hai người rất tốt. Ngài phải cho bà thời gian. Rồi sẽ có một ngày bà tự mình nói rõ tất cả.”
Tư Mã Tuấn nhìn cô bé thấp hơn mình hẳn một cái đầu, vậy mà lại nói ra những lời an ủi thấu tình đạt lý như vậy, trong lòng bỗng thấy dịu đi một cách kỳ lạ.
“Thật sao?”
“Thật!” Cảnh Tú mỉm cười, gật đầu thật mạnh.
Dù trong lòng nàng biết, bất kể lý do gì cũng không nên trở thành cớ để một người mẹ hạ độc con ruột, nhưng nàng không muốn nhìn thấy hắn đau khổ. Vậy nên chỉ có thể dùng những lời này để trấn an hắn.
Tư Mã Tuấn nhìn gương mặt tinh xảo đang nở nụ cười rạng rỡ ấy, bỗng cảm thấy có một dòng nước ấm chảy qua tim, lan dần ra tứ chi bách hài. Hắn không kìm được mà cong môi mỉm cười.
Cảnh Tú thấy hắn cười, lòng cũng nhẹ nhõm, tự nhiên vui theo. Nhìn chiếc mặt nạ bạc trên mặt hắn, nàng tràn đầy tự tin nói:
“Tư Mã Tuấn, ta nhất định sẽ tìm ra cách giải độc cho ngài!”
Khi nói câu ấy, ánh mắt nàng sáng bừng, nắng chiều xuyên qua kẽ lá trúc rọi xuống gương mặt nàng một quầng sáng dịu dàng. Hắn nhìn nàng không chớp mắt.
“Ta tin.”
...
Sau khi hai người rời đi, Thụy Thân Vương phi đột nhiên ho sặc sụa, từng tiếng xé lòng.
Phù Tang vội vàng vỗ lưng bà:
“Vương phi, để nô tỳ đi gọi phương trượng Viên Không!”
Thụy Thân Vương phi nắm lấy tay nàng, giọng đứt quãng:
“Không… đừng đi… đừng làm phiền ông ấy…”
Phù Tang nhìn gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc kia, lo lắng vô cùng:
“Nhưng…”
Bà cười yếu ớt:
“Ta không sao… đỡ ta xuống dưới.”
Phù Tang không động:
“Người cần gì, nô tỳ đi lấy cho.”
“Đỡ ta xuống!”
Bà lắc đầu, nhất quyết xuống giường.
Phù Tang bất đắc dĩ phải dìu bà.
Đến trước bàn viết, Thụy Thân Vương phi trải một tờ tuyên chỉ, cầm bút lông chấm mực, viết xuống hai hàng chữ. Đợi mực khô, bà gấp lại bỏ vào phong thư, trao cho Phù Tang, giọng nhàn nhạt:
“Tìm cách đưa cho người đó.”
Người đó?
Phù Tang khựng lại một nhịp mới hiểu “người đó” là ai. Nàng cẩn thận giấu phong thư vào ngực áo, dìu bà lên giường:
“Nô tỳ đi một lát rồi về.”
Ra khỏi phòng, đóng cửa lại, Phù Tang đứng sững hồi lâu, thần sắc mờ mịt. Đã bao nhiêu năm rồi Vương phi không nhắc đến người đó…
Nàng khẽ chạm vào bức thư trong ngực, nhớ tới vài chữ mình vô tình nhìn thấy lúc nãy. Nếu người đó nhận được thư… sẽ làm gì?
“Cảnh Tú…”
Phù Tang cố nén nỗi xót xa, bước nhanh rời đi.
Từ góc tường, một bóng dáng nhỏ bé bước ra, nhíu mày nhìn theo hướng nàng rời đi, trong mắt đầy nghi hoặc.
“Cảnh Tú…”
Nam Cung Giác khẽ lặp lại cái tên ấy. Ánh mắt vốn trong trẻo như nước nay trở nên sâu thẳm.
Dù hắn chưa rõ trong căn phòng kia là ai, nhưng hắn đoán người bên trong chắc chắn có quan hệ phi thường với Tư Mã Tuấn.
Chỉ là lúc này hắn không còn tâm trí đi tìm hiểu nữa. Việc cấp bách nhất là tìm Cảnh Tú, bởi trực giác nói với hắn rằng… nàng sắp gặp chuyện!
...
Cảnh Tú và Tư Mã Tuấn vừa từ hậu sơn trở về, liền thấy Nam Cung Giác hối hả chạy tới, gương mặt hiếm khi nghiêm túc như vậy.
Ánh mắt Nam Cung Giác chỉ dừng trên mặt Cảnh Tú một thoáng, rồi chuyển sang Tư Mã Tuấn:
“Ta muốn nói chuyện với ngươi.”
Tư Mã Tuấn không bỏ lỡ ánh nhìn ban nãy. Trực giác cho hắn biết chuyện Nam Cung Giác muốn nói… có liên quan đến Cảnh Tú.
“Được.”
Hai người đi ra cửa sau của chùa, đứng bên con suối nơi từng xảy ra chuyện rơi xuống nước hôm trước. Thần sắc cả hai đều nghiêm trọng. Thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn về phía Cảnh Tú đang đứng trong sân.
Cảnh Tú từ xa nhìn họ, cảm giác quái dị trong lòng càng lúc càng rõ. Trực giác bảo nàng, chuyện họ nói nhất định có liên quan tới mình!
Nhưng nếu liên quan tới nàng, vì sao không nói trước mặt nàng?
Chẳng bao lâu, họ quay lại.
Cảnh Tú vừa định hỏi, thì Hồng thúc bước tới nói với Tư Mã Tuấn:
“Thiếu gia, xe ngựa đã chuẩn bị xong, người cũng đã sắp xếp ổn thỏa.”
Tư Mã Tuấn gật đầu, nhìn Cảnh Tú:
“Tú nhi… ta đưa nàng về nhà trước, được không?”
Cảnh Tú không trả lời, ánh mắt luân phiên nhìn giữa hắn và Nam Cung Giác.
Thực ra đây vốn là kế hoạch đã định từ trước – đến chùa xong sẽ lập tức sắp xếp xe ngựa đưa nàng về phủ. Nếu không có chuyện ban nãy, nàng nhất định sẽ gật đầu ngay.
Nhưng bây giờ…
Nàng lắc đầu:
“Các người vừa nói gì?” Không rõ ràng nàng sẽ không đi!
Tư Mã Tuấn đã đoán trước nàng sẽ hỏi, nên sớm chuẩn bị lời giải thích:
“Hắn bảo ta nhường nàng cho hắn. Nhưng ta không nỡ, nên phải mau chóng đưa nàng về nhà, để hắn không còn cơ hội gặp nàng nữa.”
Cảnh Tú nghi ngờ nhìn hắn, rồi nhìn sang Nam Cung Giác:
“Thật vậy sao?”
Nam Cung Giác đỏ bừng mặt, cúi đầu gật gật.
Trong lòng thì thầm mắng: Tư Mã Tuấn này, nói vậy dễ khiến Cảnh Tú hiểu lầm lắm! Lỡ nàng tưởng hắn có ý gì khác với mình thì sao?
Cảnh Tú vẫn thấy có gì đó không ổn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nàng cũng chẳng có bí mật gì lớn lao đến mức họ phải tránh mặt nàng để bàn bạc. Có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi.
Vì vậy nàng gật đầu đồng ý.
Hồng thúc xoa đầu nàng, dịu dàng nói:
“Tối nay nghỉ ngơi cho tốt. Sáng mai khởi hành.”
“Vâng.”
Nghĩ tới lần ngồi xe ngựa bị truy sát hôm nọ, nàng thở dài trong lòng. Chuyến đi này e rằng chẳng dễ chịu chút nào.
...
Tối đến, Cảnh Tú tắt đèn lên giường sớm.
Bên ngoài, Tư Mã Tuấn nhìn Nam Cung Giác, vô cùng chân thành:
“Xin ngươi nhất định phải bảo vệ Tú nhi.”
Nam Cung Giác vỗ ngực cam đoan:
“Cứ yên tâm!”
Hắn đã sớm dùng bồ câu đưa tin gọi người tới đón. Sáng mai sẽ có quan binh hộ tống hắn và Cảnh Tú rời đi. Nếu thực sự có kẻ muốn hại nàng, cũng chẳng đến mức to gan đối đầu với quan binh. Chuyện này nếu làm lớn lên, sẽ ảnh hưởng tới bang giao hai nước!
Tư Mã Tuấn xoay người rời đi, đến viện của Thụy Thân Vương phi.
Phù Tang đang ra ngoài đổ nước, thấy hắn đứng đó liền cười:
“Sao không vào?”
“Dì Tang…”
Nghe giọng hắn khác thường, Phù Tang lo lắng bước tới:
“Tiểu vương gia, có phải người không khỏe chỗ nào không?”
Hắn lắc đầu, đôi mắt màu hổ phách chan chứa buồn bã nhìn nàng:
“Dì Tang, từ nhỏ tới lớn ta chưa từng có bằng hữu. Khó khăn lắm mới gặp được Tú nhi… ta không muốn mất nàng.”
“Choang!”
Chậu đồng trong tay Phù Tang rơi xuống đất.
Sắc mặt nàng thoáng hiện vẻ hoảng loạn:
“Tiểu vương gia… người, người nói gì vậy? Sao người lại mất Tú nhi chứ?”
Tư Mã Tuấn nhìn thẳng vào mắt nàng:
“Thật sự… sẽ không mất sao?”