Buổi sáng hôm sau, ánh nắng nhu hoà.Thời Mộ mặc tạp dề đứng nấu cơm trong bếp, Thời Lê ôm mèo nhỏ đứng cạnh nhìn.Thời Mộ nếm thử canh thấy hơi nhạt, lại thêm một thìa muối vào, đậy nắp lại nhìn Thời Lê: "Em nói này khi nào anh định đi đầu thai? Qua mấy năm nữa có thể sẽ không đầu thai được đâu."Thời Lê nhướng mày: "Nói sau đi."Câu trả lời này thật quá qua loa, Thời Mộ thực bất đắc dĩ.Vừa định mở miệng trách cứ cậu ta vài câu, liếc nhìn thấy Phó Vân Thâm cả người luộm thuộm, đầu bù tóc rối đi tới. Cậu vừa mới tỉnh ngủ, mắt còn nhập nhèm, mơ màng nhìn bộ móng tay màu hồng của mình."Thời Mộ." Có lẽ là do say rượu nên giọng cậu hơi khàn khàn: "Sao tay của anh lại thế này?"Thời Mộ không quay đầu lại, nhỏ giọng nói: "Tự anh vẽ."