Trâu Tiểu An ru Đại công tử ngủ xong thì ngồi cạnh giường ngáp một cái.
Chăm sóc bạn nhỏ quả là tốn rất nhiều sức lực, y không phải làm bằng sắt nên cũng mệt rã rời.
"Ta đã bảo một đứa con là đủ rồi mà không chịu nghe."
Trâu Tiểu An lẩm bẩm, ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Bánh Trôi lại lộ ra ý cười.
"Tiểu gia hỏa này đúng là càng lớn càng đáng yêu, không như cha hắn nhìn mặt đáng ghét muốn chết."2