Cô gọi một tiếng “cha”, Băng Thiên liền ngây ngẩn cả người,một đôi đôi mắt thâm thúy nhìn nàng lóe ra quang mang không thể tin.Nàng thật là Nhi Nhi của mình sao? Chờ mong, lại sợ hãi chính là ảo giác
“Ngươi, ngươi là Nhi NHi của ta sao?” đại ca lãnh khốc của hắc đạo giờ phút này lại như một đứa nhỏ chân tay luống cuống.
“Cha --”
Cô lại gọi một tiếng, nhìn biểu tình cẩn thận của Băng Thiên, chỉ cảm thấy lòng thật chua xót. Một đôi mắt sáng ngời lại giống như bị đám sương mù che lấp, mông lung,
“Đây là có chuyện gì?”
Trừ bỏ hai người cô và lão ba, những người khác đều không hiểu ra sao.