Cuối cùng cũng mong đến cuối tuần. Vốn dĩ Hứa Nguyện định cùng Mạnh Tranh Vinh đưa Béo Đạt đi xem biểu diễn cá heo. Dạo gần đây thằng nhóc cực kỳ mê cá heo, còn khăng khăng tin rằng mình cũng là một con cá heo. Dù Hứa Nguyện có sửa thế nào, cậu vẫn cố chấp cho rằng đại dương mới là nhà của mình.
Ai ngờ kế hoạch không theo kịp thay đổi. Hứa Nguyện đột nhiên bị cảm, ho khan. Béo Đạt còn nhỏ, sức đề kháng yếu, nên nhất định phải cách ly với cô. Đi xem cá heo thì vẫn phải đi, chỉ là cô không thể đi cùng. Vừa hay để Mạnh Tranh Vinh dẫn con ra ngoài chơi một ngày, tăng tiến tình cảm cha con. Còn cô thì được một ngày không phải ở cạnh Béo Đạt, ở nhà nghỉ ngơi dưỡng bệnh, tuyệt đối không thể lây cảm cho con.
Nhà cũ bên phía ba mẹ Mạnh cũng đã dọn sẵn phòng. Béo Đạt sẽ ở bên đó một tuần, khiến ông bà vui mừng khôn xiết. Dù vậy họ vẫn không quên Hứa Nguyện, còn mang đến không ít thực phẩm bổ dưỡng cho cô.
Mạnh Bình Đình đã về nước. Điều đáng mừng là vài năm sống ở nước ngoài khiến cô trưởng thành hơn nhiều, bắt đầu hiểu được nỗi khổ tâm của cha mẹ ngày trước. Uông Lẫm cũng rất cố gắng. Nhà họ Mạnh âm thầm giúp đỡ một chút, mấy năm nay anh liều mạng làm việc, giờ đã là trưởng phòng. Tuy mức lương năm chưa là gì so với nhà họ Mạnh, nhưng ít nhất cũng khiến ba mẹ Mạnh nhìn thấy quyết tâm và năng lực của anh là người có thể giao phó.
Mạnh Bình Đình còn trẻ, chuyện kết hôn có thể tính sau.
Tình cảm của Uông Lẫm và Mạnh Bình Đình không hề phai nhạt vì xa cách nhiều năm, ngược lại còn sâu đậm hơn. Hai người cùng cố gắng, Uông Lẫm dựa vào nỗ lực của bản thân và sự hỗ trợ từ gia đình, đã đặt cọc mua được một căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách ở thành phố A đã là rất đáng nể.
Phải biết rằng thành phố A đất đai đắt đỏ, bao nhiêu người phấn đấu cả đời cũng chưa chắc có được một căn nhà nhỏ cho riêng mình.
Với nhà họ Mạnh, căn hộ ấy chẳng đáng là bao, nhưng nhà to hay nhỏ không quan trọng, quan trọng là người đàn ông ấy có năng lực, tiềm năng và quyết tâm.
Vì Hứa Nguyện bị cảm, buổi hẹn của cả nhà đành thay đổi. Mẹ Mạnh gọi điện nói sẽ sang chăm sóc Hứa Nguyện một ngày, còn để Mạnh Bình Đình đi cùng Mạnh Tranh Vinh chăm Béo Đạt.
Như vậy cũng tốt. Béo Đạt rất thích cô cô (dì), để Mạnh Tranh Vinh một mình dẫn con đi xem biểu diễn, Hứa Nguyện cũng không yên tâm. Trẻ con nhỏ như vậy, ở ngoài nhiều lúc khó mà chăm sóc chu toàn.
Trước khi mẹ Mạnh và Mạnh Bình Đình đến, Mạnh Tranh Vinh dẫn Béo Đạt ngồi trong phòng khách xem TV.
Thật ra chẳng có gì hay, anh kiên nhẫn ngồi cùng con một lúc. Nhưng lo cho Hứa Nguyện, anh để Béo Đạt ngồi trên sofa một mình rồi lên lầu vào phòng ngủ.
Cảm của Hứa Nguyện không quá nghiêm trọng, chỉ là cổ họng khó chịu nên thỉnh thoảng ho vài tiếng. Có con nhỏ rồi mới khác, người lớn chỉ cần hơi bệnh một chút cũng phải chú ý cách ly.
Cô cũng vui vẻ nhàn nhã. Chăm con thực sự rất mệt, dù trong nhà có bảo mẫu và người giúp việc, đôi khi cô vẫn thấy kiệt sức.
Giờ bị bệnh, vừa hay để Mạnh Tranh Vinh trông Béo Đạt, còn cô nằm trên giường xem phim, lướt Taobao đúng là cuộc sống thần tiên.
Thấy anh bước vào, cô bình thản khóa màn hình điện thoại: “Mẹ tới chưa?”
Anh lắc đầu: “Chưa, nói là trong nhà còn chút việc, chắc trưa mới qua. Buổi chiều vẫn có biểu diễn cá heo, không vội.”
“Ừ.” Hứa Nguyện gật đầu, “Vậy anh xuống chơi với Béo Đạt đi. Có người chơi cùng thì nó sẽ không nghĩ đến việc tìm em.”
“Trong nhà có bảo mẫu mà.” Mạnh Tranh Vinh đưa tay sờ trán cô, “Nếu sốt thì phải gọi anh về. Hôm nay anh cũng chẳng muốn ra ngoài.”
Con trai là con ruột, nhưng vợ cũng là vợ ruột mà.
Vợ đang bệnh, anh đâu còn tâm trí đi chơi. Chỉ có thằng con vô tâm kia, từ chuyện này có thể thấy rõ: con trai thân mấy cũng không bằng chồng. Hứa Nguyện sau này nên đối tốt với anh hơn mới phải.
“Đương nhiên phải đi. Không muốn đi cũng phải đi, đã hứa với con thì phải làm.”
Hứa Nguyện rất muốn hai cha con ra ngoài chơi. Thực ra tình cảm họ rất tốt, chỉ là không hiểu sao bình thường cứ hay “không hợp”. Mạnh Tranh Vinh nói đó là “đồng tính tương khắc”.
“Được rồi.” Anh miễn cưỡng đồng ý, “Giá mà em không bệnh thì tốt.”
“Đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa, xuống chơi với nó đi. Lát nữa nó tìm em thì phiền lắm.”
Trẻ con đâu biết mẹ đang bệnh, chắc còn tưởng mẹ trốn trong phòng ngủ nướng.
Mạnh Tranh Vinh đành ra khỏi phòng.
Xuống đến phòng khách, anh thấy con trai đang ngồi đờ đẫn nhìn chằm chằm màn hình TV, đôi mắt to không chớp lấy một cái. Anh nhìn theo ánh mắt con, lập tức cả người không ổn.
Thằng nhóc này tự đổi kênh, bật trúng một bộ phim thần tượng, nam nữ chính vừa hóa giải hiểu lầm xong đang hôn nhau hạnh phúc.
Anh đứng ngay trước sofa mà Béo Đạt còn chẳng thấy, vẫn chăm chú nhìn màn hình.
Đau lòng quá rồi! Mạnh Tranh Vinh bế con lên, vỗ nhẹ mấy cái vào cái mông mũm mĩm: “Còn xem cái này hả? Thằng nhóc ghê gớm thật!”
Đúng là được chân truyền từ anh. Anh chợt nhớ hồi nhỏ mình cũng thích xem mấy cảnh ôm hôn như thế.
Trước kia không thấy gì, giờ nhìn con trai làm vậy, anh lại thấy hồi đó mình có chút… biến thái.
Béo Đạt lại “oa oa oa” giả khóc. Ban đầu bảo mẫu còn cuống cuồng, giờ thì ai cũng hiểu tính cậu nhóc này, nghe tiếng khóc khô khốc cũng có thể bình thản tiếp tục làm việc.
May mà là cha con, may mà Béo Đạt còn nhỏ, không thù dai. Một lát sau lại chạy quanh ba chơi đùa.
Không nhớ ăn cũng không nhớ đòn, đúng là ngốc đáng yêu.
Ở tuổi này, trẻ con rất thích bắt chước người lớn nói chuyện, còn hay hỏi những câu kỳ quặc khiến người lớn cũng không trả lời nổi.
Ví dụ như lúc này. Mạnh Tranh Vinh tắt TV, ngồi trên sofa dùng laptop xem email. Béo Đạt ngồi bên chơi đồ chơi, một lúc thấy chán liền chỉ vào laptop hỏi bằng giọng non nớt: “Ba ơi, cái lầy là gì?”
“Máy tính.” “Máy tính là gì?” Anh kiên nhẫn giải thích: “Một loại công cụ. Khi con lớn, ba sẽ mua cho con một cái.”
Béo Đạt nửa hiểu nửa không gật đầu, rồi lại chỉ vào cái cốc trên bàn: “Cái lầy là gì?”.. “Cốc uống nước.”
“Tại sao cái lầy là cốc, không phải máy tính?” Mạnh Tranh Vinh day sống mũi.
Câu hỏi này… anh cũng không trả lời nổi! Hỏi ai bây giờ?
Anh đặt laptop sang một bên, bế con lên ngồi trên đùi, gãi gãi cái cằm đôi của cậu:
“Ba cũng không biết. Sau này con lớn, tự tìm hiểu được rồi thì nói lại cho ba nhé?”
Béo Đạt như hiểu được, gật đầu rất trịnh trọng: “Dạ!” Trông đầy sứ mệnh.
Lại im lặng được một lát. Béo Đạt kéo áo ba, tội nghiệp nói: “Ba, con muốn ăn con nhím nhỏ hôi hôi.”
“Là gì?” Béo Đạt nhắc lại, cuối cùng anh hiểu ra.
Anh dắt con vào bếp, mở tủ lạnh, nín thở lấy ra một hộp sầu riêng: “Cái này?” ..“Ừ!”
Anh lấy điện thoại tra xem trẻ nhỏ tầm tuổi này có ăn được không. Xác nhận là được nhưng phải ăn ít. Nghĩ lại Béo Đạt biết món này, chắc từng được cho ăn rồi. Không yên tâm, anh còn gọi bác sĩ xác nhận lần nữa rồi mới cho con ăn một miếng nhỏ.
Ngửi mùi sầu riêng, vẻ mặt anh vô cùng đau khổ.
Dù có ăn được nhiều hay không, anh cảm thấy mình chịu đựng được một phút là cực hạn rồi. Lập tức đậy nắp lại, cúi xuống nhìn Béo Đạt đang tha thiết nhìn mình: “Không được ăn nữa, ăn nữa phải chích.”
Nghe đến “chích”, Béo Đạt hiểu, dù còn muốn ăn nhưng vẫn nhịn.
Mạnh Tranh Vinh không khỏi nghĩ, chẳng lẽ thằng bé không ngửi thấy sầu riêng rất hôi sao? Hay là khứu giác trẻ con chưa nhạy?
Để tránh việc con tiếp tục đòi ăn “con nhím hôi hôi”, anh quyết định dẫn con đi làm việc nó thích nhất.
Đến một căn phòng, Béo Đạt lập tức quên chuyện sầu riêng. Vì cậu biết đây là nơi hát hò.
Chỉ riêng việc này cũng đủ chứng minh thằng nhóc đúng là con ruột của Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện.
Cả hai đều thích hát. Khác biệt duy nhất là một người hát hay, một người hát dở.
Hiện giờ chưa nhìn ra Béo Đạt thừa hưởng gen âm nhạc của ba hay của mẹ.
Béo Đạt vui đến mức muốn nhảy cẫng lên, lon ton chạy vào phòng, cầm micro rồi mong chờ nhìn ba.
Ý là: đừng đứng ngẩn ra đó nữa, mau mở dàn âm thanh lên, cậu muốn hát thả ga! Ai cũng đừng hòng cản!
Mạnh Tranh Vinh đành bật thiết bị, chọn vài bài thiếu nhi.
Anh mở bản gốc, ai ngờ vừa nghe tiếng ca sĩ vang lên, Béo Đạt lập tức không vui:
“Không cho họ hát! Con hát! Con hát một mình!”
Trong thế giới của Béo Đạt, cậu ghét việc có người khác phát ra tiếng khi mình đang hát.
Phải nói rằng, điểm này đúng là rất… bá đạo.