Sau khi sinh con, Hứa Nguyện mới thực sự cảm nhận được thời gian trôi nhanh đến mức nào.
Béo Đạt (Panda) rất thông minh, mới khoảng một tuổi đã biết đi, còn biết nói vài câu đơn giản. Nhìn đôi chân ngắn cũn của con lon ton chạy khắp phòng khách, Hứa Nguyện luôn có cảm giác như chuyện sinh con chỉ mới xảy ra hôm qua.
Trước đây cô từng đọc trên Weibo một câu thế này: Có con rồi mới thấy thời gian trôi vèo vèo. Hứa Nguyện vô cùng đồng ý.
Dù bị cậu nhóc hành cho không ít phen, nhưng không thể phủ nhận rằng trong nhà có thêm một đứa trẻ, quả thật náo nhiệt hẳn lên.
Ba mẹ Mạnh gần như ngày nào cũng ghé qua thăm Béo Đạt. Hứa Nguyện biết, thực ra mẹ Mạnh từng có ý định để hai vợ chồng dọn về nhà cũ ở chung. Người lớn tuổi vốn thích nhà cửa đông vui, cũng muốn tự tay chăm sóc cháu nội. Sau đó là Mạnh Tranh Vinh đích thân nói chuyện với bà rất lâu, bà mới bỏ ý định ấy.
Hứa Nguyện thở phào nhẹ nhõm. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu là bài toán từ xưa đến nay, đến thánh nhân còn chưa chắc giải được.
Tuy hiện tại cô và mẹ chồng hòa thuận, trong mắt người ngoài chẳng khác gì mẹ con ruột, nhưng đó là vì không sống chung một mái nhà. Ở chung có nảy sinh mâu thuẫn hay không, ai mà biết được.
Về phương diện này, Mạnh Tranh Vinh luôn làm rất tốt. Chuyện gì có thể khiến Hứa Nguyện khó xử, anh đều đứng ra giải quyết trước, giúp cô bớt đi rất nhiều áp lực.
Suy cho cùng, quan hệ mẹ chồng nàng dâu có tốt hay không, phần lớn vẫn phải xem người chồng cân bằng thế nào.
Ba mẹ Hứa cũng cách hai ngày lại sang một lần. Cả hai đều rất thương Béo Đạt. Ba Hứa từng không ít lần cảm thán, với cái tính của Hứa Nặc, e rằng đời này ông chỉ có mỗi Béo Đạt là cháu ngoại.
Đương nhiên phải cưng chiều hết mực rồi.
Béo Đạt cũng rất đáng yêu. Các bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc cậu đều thương cậu vô cùng, chăm sóc cực kỳ tận tâm.
Tối hôm đó, Mạnh Tranh Vinh tắm xong nằm xuống giường. Hứa Nguyện vừa từ phòng em bé trở về, đóng cửa lại, vẻ mặt đầy lo lắng:
“Tranh Vinh, em cảm thấy Béo Đạt thừa hưởng một khuyết điểm cực kỳ cực kỳ lớn của anh, phải làm sao đây?”
Anh nhướng mày: “Anh có khuyết điểm à?”
Ý cô là gì vậy? Trong lòng cô, chẳng phải anh nên hoàn mỹ không tì vết sao?
Hứa Nguyện liếc anh một cái, ngồi xuống giường thở dài: “Anh không phát hiện Béo Đạt cực kỳ thích soi gương sao?”
“Anh còn tưởng chuyện gì.” Mạnh Tranh Vinh không để tâm, “Trẻ con đứa nào chẳng thấy gương là lạ lẫm tò mò, bình thường mà.”
Không chỉ trẻ con, đến chó mèo nhìn thấy mình trong gương cũng tò mò cơ mà.
“Quan trọng là nó có thể ngồi trước gương toàn thân một hai tiếng đồng hồ không nhúc nhích!” Hứa Nguyện nghĩ đến là muốn bật cười. Trước đây bảo mẫu có nói qua, cô không để ý. Hai ngày nay cô nghỉ ở nhà với con mới phát hiện thói quen này. Trẻ con mới biết đi thường chạy nhảy không ngừng, Béo Đạt cũng thế, nhưng bây giờ nó biết rõ trong nhà chỗ nào có gương lớn, ngày nào cũng chạy vào phòng thay đồ của cô, ngồi trên thảm nhìn mình trong gương. Không hề nói quá, một hai tiếng là chuyện như cơm bữa.
Mạnh Tranh Vinh bật cười: “Soi gương một hai tiếng?”
Hứa Nguyện gật đầu: “Đúng vậy. Nó vốn không hay cười, nhưng mỗi lần soi gương lại tự chọc mình cười, vui đến mức không tả nổi.”
“Thì sao?” Anh thấy thói quen nhỏ này của con trai cũng khá đáng yêu mà.
Hứa Nguyện nghiêm túc nói: “Thì em cảm thấy con trai anh hơi tự luyến đó.”
“Thằng nhóc biết gì. Thích soi gương thì có sao, chán rồi sẽ thôi. Em cũng tài thật, thế mà cũng liên hệ được tới tự luyến.”
Hứa Nguyện “ừ” một tiếng: “Thế anh giải thích sao việc người khác khen nó đẹp trai, nó liền cười?”
“Nó còn chưa hiểu hết lời người lớn đâu.” Mạnh Tranh Vinh cố gắng biện hộ cho con, “Chỉ là trùng hợp thôi.”
“Hay anh qua thử kiểm chứng?”
“Đi thì đi.” Hai người sang phòng em bé. Béo Đạt vẫn chưa ngủ. Cậu là một cậu bé rất đặc biệt, không thích nghe kể chuyện, cũng không thích được hát ru. Cậu chỉ muốn mở mắt nhìn trần nhà trong yên tĩnh tuyệt đối, lát sau sẽ tự ngủ.
Lúc này cậu đang trong trạng thái “thiền định”.
Mạnh Tranh Vinh bế con, dùng giọng điệu khoa trương thường dùng để khen trẻ con:
“Ôi chao, Béo Đạt nhà mình đẹp trai quá, sau này không biết bao nhiêu cô gái thích đây.”
Giây phút chứng kiến kỳ tích đã đến!
Béo Đạt vốn đang mặt lạnh cao ngạo, bỗng nhiên toét miệng cười.
Mạnh Tranh Vinh xoa cằm. Lẽ nào thằng bé thật sự hiểu họ nói gì?
Vậy những lúc anh nói riêng với con rằng buổi tối đừng ngủ chung với ba mẹ, nếu không ba sẽ ghét, chẳng lẽ nó cũng hiểu?
Chẳng lẽ con trai anh thành tinh rồi? Không thể nào.
Hai người không làm phiền cậu nữa, quay về phòng ngủ.
Mạnh Tranh Vinh bất lực: “Xem ra Béo Đạt đúng là có chút… tự luyến.”
“Cũng đâu thể cấm nó soi gương, cũng không thể cấm người khác khen nó đẹp trai.” Giờ còn nhỏ thì tự luyến bị xem là dễ thương. Đợi lớn thêm chút nữa mà vẫn thế… thì chưa biết đâu.
Sau khi có Béo Đạt, Mạnh Tranh Vinh mới hiểu vì sao nhiều người đàn ông lại muốn có con gái.
Con trai anh đối xử với anh và Hứa Nguyện hoàn toàn khác biệt, thiên vị đến mức cực đoan.
Cậu biết ba mặc vest chỉnh tề là đi làm, mẹ đi giày cao gót, cầm túi xách trang điểm xinh đẹp cũng là đi làm.
Mỗi sáng ăn xong, họ chuẩn bị ra cửa.
Mạnh Tranh Vinh trước khi đi đều bế con hôn một cái: “Ba đi làm kiếm tiền đây, Béo Đạt ngoan nhé.”
Cậu chẳng lưu luyến chút nào. Có lúc tâm trạng tốt còn hôn lại ba, khiến anh vui cả ngày.
Nhưng đến lượt Hứa Nguyện thì hoàn toàn khác. Cô ôm con, hôn lên má phúng phính, cù vào hai cằm của cậu, Béo Đạt liền như bạch tuộc bám chặt lấy mẹ, chết cũng không buông. Ai dám bế đi là cậu gào khóc đến mức hàng xóm cũng nghe thấy.
Ai cũng biết cậu không nỡ rời mẹ. Mà Hứa Nguyện cũng không nỡ rời con.
Mạnh Tranh Vinh đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát.
Con trai anh cái gì cũng tốt, chỉ là hơi đáng đòn.
Chờ nó lớn lên, anh nhất định tìm được lý do đánh cho một trận.
Con gái chắc khác nhỉ? Nghe Tống Triều Văn khoe, con gái anh ta mới sáu bảy tháng, mỗi lần anh ra ngoài đều khóc nức nở không nỡ xa ba.
Haiz.
Người với người so thì tức chết, hàng với hàng so thì phải vứt đi.
Hôm nay Hứa Nguyện xin nghỉ, làm việc ở nhà. Cô dắt Béo Đạt tiễn Mạnh Tranh Vinh ra cửa.
Cậu bé mặc quần yếm, đội mũ nhỏ, đáng yêu và đẹp trai vô cùng.
“Mẹ… đi, đi đi.” Cậu kéo tay mẹ muốn quay vào nhà.
Mạnh Tranh Vinh mặt đen lại, bế con đặt lên ghế phụ lái, cố tình dọa:
“Hôm nay con theo ba đi làm nhé.”
Nếu Mạnh Tranh Vinh chịu để ý lịch, hẳn anh sẽ biết hôm nay không phải ngày tốt để ra ngoài.