Chương 95 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 95.

Hình như Panda đã nhận ra phòng của mình rồi. Nếu Mạnh Tranh Vinh có ý định bế cậu về phòng, cậu bé sẽ lập tức há miệng “oa oa oa” khóc giả vài tiếng.

Tóm lại là mải mê chơi, chẳng muốn về phòng ngủ chút nào.

Trong túi quần Mạnh Tranh Vinh lúc nào cũng có điện thoại. Mỗi tối anh đều xem thử, một ngày đi bộ ít nhất hơn một vạn bước.

Phải biết rằng bình thường anh đi làm về cũng chẳng đi được mấy bước, giờ thì toàn bộ “hiến dâng” cho con trai.

Panda là một em bé rất thông minh. Cậu thích bú mẹ hơn, đến giờ vẫn chưa cai sữa. Đúng như mẹ Mạnh nói, trong tháng ở cữ là thiên thần, đợi Hứa Nguyện hết ở cữ rồi thì chẳng còn liên quan gì đến hai chữ “thiên thần” nữa.

Có lúc Hứa Nguyện buồn ngủ quá, bảo mẫu và chị chăm sóc không dám làm phiền cô, chỉ có thể đi tìm Mạnh Tranh Vinh.

Mạnh Tranh Vinh cũng không nỡ đánh thức vợ. Anh lướt Weibo một vòng, cuối cùng tìm được một cách mà anh cho là khá hay.

Khoét một lỗ trên chiếc bánh màn thầu mềm mềm, rồi trùm lên đầu bình sữa.

Gừng càng già càng cay  cách này quả nhiên có tác dụng. Panda tuy cảm thấy mùi vị hơi khác một chút, nhưng cảm giác chạm vào thì không khác mấy. Cậu mở mắt ngẩng đầu nhìn ba mình một cái, rồi dứt khoát… nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

Nhiều năm sau, khi Panda đặc biệt thích ăn màn thầu bánh bao còn từng thắc mắc không hiểu sao mình lại “bình dân” đến vậy.

Tất nhiên đó là chuyện sau này.

Sau tiệc đầy tháng của Panda không lâu, rất trùng hợp là Thẩm Lê cũng chuyển dạ. Do tình trạng của cô, bác sĩ không khuyến khích sinh thường, nên cô sinh mổ, hạ sinh một bé gái.

Tống Triều Văn vui đến mức trực tiếp tổ chức rút thăm tặng tiền trên Weibo.

Trên mạng có người trêu rằng Panda mới ba tháng đã có “bạn gái nữ thần tương lai”, còn “công chúa Tống” vừa mới sinh đã có “bạn trai cao phú soái”, hai bảo bối này đúng là người thắng cuộc của đời người.

Với kiểu bình luận này, Tống Triều Văn coi như không thấy  sợ mình nghiêm túc lên sẽ nổi nóng.

Con gái nhà anh, ai cũng không được đụng vào! Bạn trai bạn gái gì chứ! Tuyệt đối không thể xảy ra!

Con gái của Tống Triều Văn ngũ hành thiếu Thủy, hai bên gia đình bàn bạc xong đặt tên là Tống Ý Nùng, tên ở nhà là Nùng Nùng.

Sau khi Thẩm Lê và Nùng Nùng xuất viện, Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh bế Panda sang thăm.

Panda không tỏ ra đặc biệt thích Nùng Nùng. Cậu lại rất hứng thú với cá vàng trong bể cá nhà họ Tống, cứ bắt Mạnh Tranh Vinh bế lại gần xem. Không bế là cuống lên, khóc giả.

Tống Triều Văn cảm thán:  “Đàn ông cả đời chắc chỉ có vài năm là không hứng thú với mỹ nữ. Con gái tôi quốc sắc thiên hương vậy mà còn không hấp dẫn bằng cá vàng.”

Biểu cảm Mạnh Tranh Vinh rất phức tạp:  “Quốc sắc thiên hương?”

Anh nhìn Nùng Nùng bé xíu đang nhắm mắt ngủ say nào, nói anh nghe xem, cái này có liên quan gì đến “quốc sắc thiên hương”?

“Vậy khuynh quốc khuynh thành?” Tống Triều Văn nhướn mày.

Mạnh Tranh Vinh đáp: “Tôi còn chưa bao giờ khen Panda nhà tôi ngọc thụ lâm phong, đẹp trai bức người.”

Hai người đàn ông nhìn nhau, cuối cùng không nói gì nữa. Khen hai đứa nhỏ chỉ biết uống sữa như vậy hình như hơi… ấu trĩ.

“À đúng rồi, nghe nói cậu từ chối đóng bộ phim bom tấn đó, là vì không có thời gian à?” Mạnh Tranh Vinh nhớ tới tin tức mình đọc được, thuận miệng hỏi. Hai ông bố bế con đứng trước bể cá, cũng phải tìm chút chuyện để nói.

Tống Triều Văn thở dài: “Không phải không có thời gian, mà là không tiện.”

“Thế nào?” Mạnh Tranh Vinh hỏi.

“Nữ chính bộ phim đó đã chốt rồi. Khi đạo diễn tìm tôi, tôi từ chối luôn. Tiểu Lê không thích cô đó lắm. Lúc mang thai cô ấy rất đa nghi, hay kiểm tra điện thoại tôi. Người ta chẳng nói phụ nữ sau sinh dễ trầm cảm sao? Tôi không nhận phim này nữa, để khỏi làm cô ấy không vui.”

Mạnh Tranh Vinh cũng biết, nữ chính bộ đó rất nổi tiếng, nghe nói trước đây từng theo đuổi Tống Triều Văn một thời gian dài. Khi anh chưa công khai tình cảm, fan còn tưởng cô ấy là bạn gái chính thức của anh. Thẩm Lê để ý cũng là chuyện bình thường.

“Tôi nghe nói kịch bản khá tốt, dàn diễn viên cũng ổn, toàn người diễn xuất tốt.” Thời buổi này gặp được đạo diễn, bạn diễn và kịch bản tốt là chuyện rất khó.

“Ừ, tốt thật, nhưng không quan trọng bằng vợ tôi.” Tống Triều Văn ngừng một chút rồi nói, “Cậu cũng nên chú ý, nhất là lúc đi xã giao.”

Đều là đàn ông, Mạnh Tranh Vinh hiểu ý.

Dù là anh hay Tống Triều Văn, trong mắt một số phụ nữ có ý đồ xấu, cũng xem như “miếng mồi ngon”. Trong mắt nhiều người, thời điểm vợ mang thai và cho con bú là lúc đàn ông dễ ngoại tình nhất, nên những kẻ có ý đồ cũng sẽ chọn lúc này để tiếp cận.

Nhưng đàn ông ngoại tình hay không, vốn chẳng liên quan đến thời cơ, mà liên quan đến bản tính và đạo đức.

Mạnh Tranh Vinh chợt nhớ tới Liễu Tư. Thật kỳ lạ, anh thực sự không có loại tâm tư đó. Dù có thời gian dài “không lái xe”, đúng là có chút bức bối, nhưng anh chưa từng nghĩ tới việc ở bên người phụ nữ nào ngoài Hứa Nguyện  dưới bất kỳ hình thức nào cũng không được.

Vậy thì ở phương diện này, anh hẳn là đạt yêu cầu rồi nhỉ?

Dù là Mạnh Tranh Vinh hay Tống Triều Văn đều rất rõ, có những chuyện một khi đã làm thì không thể cứu vãn.

Biết mình muốn gì, biết chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm mới gọi là đàn ông....

Hai người chăm sóc Panda bị cảm, đã về nhà nghỉ ngơi.

Hứa Nguyện bảo người giúp việc chuyển nôi của Panda vào phòng hai vợ chồng. Cô muốn tự mình chăm con vài ngày. Từ khi Panda sinh ra, thời gian cô thực sự tự tay chăm con không nhiều. Dù là mẹ ruột, nhưng trong việc chăm sóc trẻ sơ sinh cô vẫn là tay mơ, các chị chăm sóc còn hiểu rõ hơn làm sao để bé thoải mái.

Panda rõ ràng biết mình đổi phòng, vô cùng hưng phấn. Đôi mắt to nhìn Hứa Nguyện không chớp. Cậu được nuôi rất tốt, giờ tắm cho cậu còn phải vạch mấy nếp mỡ ở bụng ra. Bạn bè gặp đều nói cậu đúng là xứng với biệt danh Panda.

Mạnh Tranh Vinh đã hỏi bác sĩ rồi, sau sinh ba tháng nếu không có vấn đề gì thì có thể sinh hoạt vợ chồng.

Vốn đã bàn với Hứa Nguyện rồi, tối nay “tài xế lão luyện” sẽ trở lại đường đua. Anh tắm xong bước ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Vừa nhìn thấy chiếc nôi bên cạnh giường, cả người anh ngơ ngác, có linh cảm chẳng lành.

Anh tiến lại gần. Panda có lẽ lần đầu tiên thấy ba trần như vậy, cảm thấy rất mới lạ, cứ nhìn chằm chằm vào bộ ngực phẳng lì của ba, có lẽ đang thắc mắc sao không giống của mẹ.

“Nó sao lại ở đây?” Giọng Mạnh Tranh Vinh căng thẳng.

Chẳng lẽ Hứa Nguyện quên mất chuyện “lái xe” tối nay? Chuyện này quan trọng lắm mà!

Hứa Nguyện liếc anh: “Hôm nay nó ngủ với chúng ta. Chị chăm sóc đêm bị ốm về rồi. Em sợ nó tối khóc, em tự chăm vài hôm.”

… Được rồi. Mạnh Tranh Vinh muốn khóc không ra nước mắt. Anh nhìn “thủ phạm”, thấy Panda cứ nhìn mình chằm chằm. Anh cúi xuống theo ánh mắt con, xác định thằng bé đang nhìn ngực mình, lập tức che ngực lại như bị ánh mắt “quấy rối”.

“Thằng nhóc này nhìn cái gì đấy!” Panda nhe miệng cười. Trong mắt Mạnh Tranh Vinh, đó là nụ cười đầy chế giễu.

Anh che chặt hơn: “Nhóc con, đừng nhìn! Cái này là thứ con được nhìn à!”

Không biết có phải Panda hiểu ba đang hung dữ không, cậu bĩu môi rồi “oa oa oa” khóc giả.

Hứa Nguyện lườm anh:  “Nó muốn nhìn thì cho nó nhìn, nhìn rồi anh mất hai miếng thịt chắc!”

Mạnh Tranh Vinh “nhục nhã” buông tay ra, mở rộng ngực cho Panda xem.

Ai ngờ Panda nhìn vài giây rồi mất hứng thú với “sân bay” này, dứt khoát quay đi.

Có lẽ vì quá phấn khích nên Panda mãi không ngủ, ê a như muốn nói chuyện với mẹ, tiếc là Hứa Nguyện nghe không hiểu.

Nhưng cứ không ngủ thế này cũng không được. Hứa Nguyện nhớ lại cách chị chăm sóc dỗ con, bèn bế Panda ra khỏi nôi.

Mỗi lần Panda không ngủ được, chị chăm sóc sẽ bế cậu lên hát ru, một lát là ngủ.

“Anh hát hay hơn, hát ru cho con đi.” Hứa Nguyện ra lệnh.

Mạnh Tranh Vinh mí mắt cũng không thèm nhấc:  “Không biết.”

Anh còn đang ôm hận thằng nhóc kia, đâu còn tâm trạng hát ru.

Hứa Nguyện hết cách. Thấy đã khuya, dù cô hát lạc tông, trẻ con chắc không phân biệt được đâu nhỉ?

Cô đành cắn răng bắt đầu hát:  “Ngủ đi ngủ đi, bảo bối yêu của mẹ…”

Panda lập tức tròn xoe mắt. Nghe được một lúc, cậu bĩu môi, rồi bắt đầu rơi “hạt đậu vàng”.

Cậu không dám khóc to.

Ánh mắt nhỏ ấy tủi thân đáng yêu vô cùng.

Mạnh Tranh Vinh vội lấy điện thoại chụp lại cảnh này. Panda vốn không thích khóc, dạo gần đây càng ít khóc, thường chỉ khóc giả  đặc biệt thích khóc giả trước mặt anh.

Vậy mà giờ lại thật sự khóc, còn là lúc Hứa Nguyện hát.

Anh rất muốn cười nhưng không dám, chỉ nhìn Panda mà nghĩ:

Nhóc con, sau này đừng hòng tranh sủng với ba nhé, ha ha ha!

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message