Nhưng may mà Hứa Nguyện cũng biết Mạnh Tranh Vinh không có cách nào khác. Làm tổng giám đốc cũng không phải muốn làm gì thì làm. Vì sự phát triển của công ty, có những việc anh buộc phải đích thân đi xử lý, lại không thể trì hoãn.
“Em có thể phạt anh thế nào đây.” Hứa Nguyện thở dài.
Cô đã làm việc ở tập đoàn Mạnh thị khá lâu rồi, thực ra Mạnh Tranh Vinh thật sự rất bận. Như chuyến công tác lần này vậy, từ khi hai người xác định quan hệ, những chuyến đi có thể giao cho phó tổng anh đều không đi, hai người gần như chưa từng xa nhau. Nhưng lần này là hợp đồng vô cùng quan trọng, anh bắt buộc phải tự mình sang ký.
Ngay cả nhà họ Hứa cũng không có ý kiến gì.
Mạnh Tranh Vinh không thích nghe cô nói như vậy. Anh kéo tay cô áp lên mặt mình, dịu giọng nói: “Anh nhất định sẽ về kịp.”
Phải thừa nhận rằng sau khi mang thai, Hứa Nguyện trở nên nhạy cảm hơn nhiều. “Thật không?”
Cả đời này Mạnh Tranh Vinh không hứa hẹn nhiều, nhưng những gì đã hứa với Hứa Nguyện trước đây anh đều làm được, chuyện này cũng không ngoại lệ. “Thật. Anh đảm bảo.”
Chiều hôm sau, Mạnh Tranh Vinh lên máy bay ra nước ngoài công tác.
Hứa Nguyện không ra tiễn. Cô sắp đến ngày dự sinh, người nhà không yên tâm để cô ra ngoài một mình.
Mạnh Tranh Vinh nóng lòng như tên bắn về nhà. Sau khi ký xong hợp đồng, anh định sáng hôm sau bắt chuyến bay sớm nhất để trở về.
Không ngờ, khi anh chuẩn bị nghỉ ngơi thì điện thoại lại đổ chuông không đúng lúc.
Là số điện thoại địa phương, nhưng là ai?
Mạnh Tranh Vinh do dự một lát rồi nghe máy. Chưa kịp hỏi, đầu dây bên kia đã vang lên giọng phụ nữ: “Là Tranh Vinh phải không?”
Nói tiếng Trung. Giọng nói không quá quen thuộc. Anh nghĩ một lúc mà không nhớ ra, liền cẩn trọng đáp: “Xin hỏi cô là?”
Đầu dây bên kia cười khẽ, giọng rất dịu dàng: “Quên tôi rồi à? Tôi là Liễu Tư đây.”
Lúc này Mạnh Tranh Vinh mới nhớ ra cô ta là ai, sắc mặt thoáng phức tạp.
Ngày trước, trong nhóm du học sinh của họ, Liễu Tư khá nổi tiếng.
Lần đầu nhìn thì thấy nhan sắc bình thường, nhưng càng nhìn càng có khí chất, thuộc kiểu càng ngắm càng thấy đẹp.
Khi đó Liễu Tư rất lạnh lùng, không ít thiếu gia theo đuổi, cô ta chỉ làm bạn chứ tuyệt đối không nhận lời yêu. Rất lâu sau đó, vài cậu ấm năm xưa vẫn xem cô như “bạch nguyệt quang”.
Phải nói rằng Liễu Tư khá có thủ đoạn trong việc đối phó với đàn ông.
Khi đó Mạnh Tranh Vinh đang độc thân, quan hệ với Liễu Tư cũng tạm được. Mọi người đều cho rằng hai người từng yêu nhau, nhưng thực ra không phải.
Liễu Tư cũng có năng lực, đầu óc không rỗng tuếch, chỉ là Mạnh Tranh Vinh luôn cảm thấy cô ta không hợp làm bạn gái, anh không có cảm giác gì. Ngược lại, khi người khác tưởng cô là bạn gái anh, cô cũng không phủ nhận, không rõ là khinh thường giải thích hay mặc nhiên thừa nhận. Sau này anh về nước tiếp quản công ty, còn cô ở lại nước ngoài. Cô từng gửi email, gọi điện, nhưng khi đó anh bận, lười trả lời, dần dần hai người mất liên lạc.
Không ngờ cô ta lại gọi điện cho anh.
“Hôm kia tôi thấy anh, còn tưởng mình nhìn nhầm. Anh thật sự sang đây à?”
Mạnh Tranh Vinh không cho rằng mục đích của Liễu Tư đơn thuần. Không phải anh tự luyến, nhưng anh cảm thấy cô ta luôn có ý đó với mình, chỉ là chưa từng nói ra. Giờ đã khuya thế này, cô ta gọi điện thật sự không thích hợp.
“Ừ.” Anh nhìn đồng hồ, đã muộn, anh cần ngủ sớm để sáng mai kịp chuyến bay.
“Ra ngoài uống một ly không? Lâu rồi không gặp, bạn học cũ mà.” Giọng Liễu Tư không quá mềm mại, nhưng nghe rất dễ chịu.
Nhưng với Mạnh Tranh Vinh, lúc này chỉ thấy phiền. “Không, muộn rồi.”
Liễu Tư bật cười khanh khách: “Không thể nào, câu đó là do Mạnh Tranh Vinh nói sao? Trước đây anh chẳng phải toàn chơi đến khuya sao? Giờ này mới bắt đầu nightlife mà.”
Mạnh Tranh Vinh rất không thích cách cô ta nói chuyện như vậy, thẳng thừng đáp: “Xin lỗi, sáng mai tôi còn phải ra sân bay về nước. Cúp máy đây.”
Có lẽ Liễu Tư không ngờ anh lạnh nhạt như vậy. Im lặng vài giây rồi nhanh chóng nói: “Vậy mai tôi ra tiễn anh nhé!”
“Không cần, cảm ơn.” Nói xong, Mạnh Tranh Vinh trực tiếp cúp máy.
Đàn ông thật sự không hiểu tâm tư một số phụ nữ sao? Không phải. Chỉ là có lúc lười quản, hoặc dứt khoát ai đến cũng không từ chối.
Anh tin chắc Liễu Tư biết anh đã kết hôn.
Một số bạn bè khi xưa vẫn ở lại nơi này, vẫn giữ liên lạc với cô ta. Có người còn tham dự hôn lễ của anh. Trong vòng bạn bè đó, chuyện này không phải bí mật.
Biết anh đã có vợ mà còn gọi điện lúc nửa đêm rủ đi bar “ôn chuyện”, Mạnh Tranh Vinh không ngây thơ đến mức tin rằng cô ta chỉ muốn ôn chuyện.
Hơn nữa, giữa anh và cô ta cũng chẳng có chuyện cũ gì để ôn.
Vẫn là ngủ sớm thì hơn, còn phải về kịp ở bên vợ.
Trùng hợp thay, cậu bé Bàn Đạt lại quyết định đòi chui ra khỏi bụng mẹ chỉ vài tiếng sau khi Mạnh Tranh Vinh lên máy bay.
Vì ngôi thai thuận, bác sĩ đề nghị sinh thường.
Con đầu thường sẽ rất lâu. Hứa Nguyện trước đó đã đọc tài liệu, cũng chuẩn bị tâm lý. Ngày xưa trong hậu cung cũng không phải chưa từng có phi tần sinh nở. Có người đau suốt hai ngày hai đêm mới sinh được.
Sinh con chẳng khác nào đi dạo một vòng qua cửa Quỷ Môn Quan.
Hứa Nguyện vốn nghĩ mình có thể chịu đựng. Ban đầu đúng là còn chịu được, chỉ là đau từng cơn, vẫn trong phạm vi chấp nhận được. Nhưng về sau càng lúc càng đau.
Giày vò gần mười tiếng, bác sĩ kiểm tra xong nói còn phải chờ thêm, mới mở được khoảng ba phân, còn sớm lắm.
Mạnh Bình Đình đã đi du học, bên nhà họ Mạnh chỉ có cha mẹ Mạnh đến. Lúc thế này người quá đông chỉ thêm rối.
Bên nhà họ Hứa có cha mẹ Hứa và Hứa Nặc đều đến.
Hứa Nguyện thỉnh thoảng lại hỏi Mạnh Tranh Vinh đã về chưa.
Khi Mạnh Tranh Vinh xuống máy bay, lao thẳng đến bệnh viện, Hứa Nguyện đã đau đến mức không muốn nói chuyện nữa.
Có phải vì nỗi đau sinh nở này mà người mẹ sẽ mãi mãi không quên con mình không?
“Tranh Vinh đến rồi! Tranh Vinh đến rồi!”
Đến lúc này Hứa Nguyện vẫn chưa vào phòng sinh vì chưa đủ điều kiện.
Mọi người đẩy Mạnh Tranh Vinh đến trước mặt cô.
Hứa Nguyện đang ở phòng chờ riêng trong bệnh viện, một mình một phòng, đầy đủ tiện nghi. Cô cố mở mắt. Tóc đã ướt đẫm mồ hôi, mắt đỏ hoe, vì đau mà khóc không biết bao nhiêu lần.
Mạnh Tranh Vinh vừa thấy bộ dạng đó, mắt cũng đỏ lên, hai chân mềm nhũn, gần như quỳ xuống trước mặt cô, nắm chặt tay cô, liên tục an ủi: “Anh về rồi, anh ở đây, vợ ơi…”
Anh gấp đến mức lưng đầy mồ hôi, nhìn cô như vậy mà đau lòng vô cùng.
Hứa Nguyện khẽ mở miệng. Cô gần như không kêu la để giữ sức. Lúc này miễn cưỡng cười với mọi người: “Con… con muốn nói chuyện riêng với Tranh Vinh.”
Mọi người lập tức hiểu ý, nhanh chóng ra ngoài, để lại không gian cho hai vợ chồng.
Mạnh Tranh Vinh nắm tay cô, nghẹn ngào không nói nên lời. Lúc này trong lòng anh chỉ có xót xa.
Không ngờ khi cửa phòng vừa đóng, Hứa Nguyện lập tức cúi đầu cắn mạnh vào tay anh, gần như dùng hết sức.
Mạnh Tranh Vinh không kịp đề phòng, khẽ kêu một tiếng rồi lập tức cắn răng nhịn. Cuối cùng anh cũng hiểu vì sao cô bảo mọi người ra ngoài để tiện “xử lý” anh.
“Anh đi chết đi chết đi!!” “Đừng hòng tôi sinh thêm con cho anh nữa!”
“Tôi không sinh nữa! Ai thích sinh thì đi mà sinh!” Cơn đau lại ập đến, còn đau hơn trước. Hứa Nguyện nước mắt lưng tròng nhìn anh, chỉ vào một chỗ nào đó trên người anh: “Tôi đau thế này, anh không nên làm gì đó vì tôi sao?”
Mạnh Tranh Vinh: “????” Có gì thì nói đàng hoàng, chỉ vào “cậu em” làm gì?
“Cho tôi đá một cái đi.”