Biểu cảm của Tống Từ thực sự khiến người ta không thể làm ngơ, đặc biệt là sự bi thương thoáng lộ trong giọng nói, khiến niềm vui của Mạnh Tranh Vinh lập tức giảm đi một nửa.
Bởi vì Tống Từ không nói dối, mà trông anh ta cũng chẳng giống đang đùa.
Mạnh Tranh Vinh cười gượng: “Cậu nói linh tinh gì thế, vợ tôi với vợ cậu không giống nhau.”
Câu này nghe chẳng có sức thuyết phục. Tống Từ nhìn anh, cười khẩy:
“Phần lớn phụ nữ trên đời này đều như nhau. Có con rồi thì cơ bản là chẳng còn thấy chồng đâu nữa. Cậu nên sớm chấp nhận sự thật này đi, sau này…”
Nói đến đây anh ta thở dài, “Sau này mới không uất ức khó chịu như tôi.”
Trước đây luôn nghĩ cùng người mình yêu sinh ra một đứa con là chuyện đẹp đẽ biết bao. Đương nhiên bây giờ vẫn rất đẹp. Chỉ là ai ngờ sau khi có con, sự chú ý vợ dành cho mình lại ít đi nhiều đến thế?
Mạnh Tranh Vinh phất tay, không muốn tâm trạng tốt lúc này bị ảnh hưởng:
“Cậu cứ dọa tôi đi. Tôi nói rồi, vợ tôi không giống người khác, cô ấy yêu tôi chết đi được.”
Tống Từ rùng mình: “Ghê chết được. Dù sao tôi nói rồi, vài tháng nữa cậu sẽ biết tôi có dọa cậu hay không.”
Hai người quay lại phòng riêng. Tống Dục trông rất u sầu. Mạnh Tranh Vinh muốn chuyển hướng chú ý nên giả vờ quan tâm hỏi: “Giờ quan hệ với Dụ Vũ thế nào rồi?”
Tống Dục ngẩng đầu nhìn anh, hơi khó hiểu vừa rồi còn đả kích anh ta, sao giờ lại quay sang quan tâm?
Dù vậy, sự quan tâm này vẫn khiến anh ta thấy dễ chịu. Tống Dục thở dài:
“Vẫn vậy thôi, mềm cứng đều không ăn. Tôi sắp đến mức lấy cái chết ra uy hiếp rồi.”
“Ê!” Một người bạn khác hứng thú chen vào,
“Đừng! Thấp kém lắm. Muốn theo đuổi thì theo đuổi đàng hoàng, đừng chơi trò đó. Ghét nhất mấy gã vì yêu mà sống chết dọa người.”
Mạnh Tranh Vinh sờ cằm: “Xin lỗi nhé, tôi không giúp được. Vợ tôi nói rõ rồi, không nhúng tay vào chuyện này.”
Tống Dục gật đầu: “Hiểu mà, không làm khó cô ấy. Chỉ cần cô ấy không nói xấu tôi là tôi cảm tạ trời đất rồi.”
“Ê, nói vợ tôi kiểu gì thế?” Mạnh Tranh Vinh lườm anh ta một cái.
“Có điều tôi cũng hỏi rồi, Dụ Vũ không có bạn trai, hình như cũng chưa có ý định yêu đương. Là tin tốt hay xấu thì tự cậu cân nhắc.”
Tống Dục giang tay chỉ vào Mạnh Tranh Vinh: “Tôi thật không hiểu. Mọi người xem, tôi với Tổng Mạnh có phải hai thái cực không? Tôi giữ mình trong sạch, ngoài Dụ Vũ ra chẳng có gì với ai. Còn tên này trước khi cưới tình sử phong phú. Kết quả thì sao? Người tốt chưa chắc được báo đáp, mà giờ cậu ta vợ hiền con ngoan, tôi thì cô độc một mình. Thế giới này có công bằng không?”
Mạnh Tranh Vinh cầm gối bên cạnh ném sang: “Ăn nói kiểu gì đấy? Tình sử phong phú cái gì mà phong phú? Cậu biết gì chứ.”
Thực ra nghe vậy trong lòng anh cũng không dễ chịu.
Ở phương diện này anh luôn cảm thấy có chút thiệt thòi cho Hứa Nguyện.
Một mặt anh tự biện hộ anh đâu biết sau này sẽ cưới cô, đâu biết sẽ yêu cô nhiều như vậy, nên không thể để dành quá khứ cho cô.
Mặt khác anh lại nghĩ, giá như trước kia mình chưa từng yêu ai thì tốt biết mấy. Đến cả bạn thân như Tống Dục còn nói vậy, liệu đôi lúc cô có nghĩ thế không? Có khi nào cô nghĩ anh từng làm những điều này cho người khác rồi? Chỉ cần tưởng tượng Hứa Nguyện có thể suy nghĩ lung tung như vậy, anh đã thấy đau lòng.
Có người từng nói, nếu thật sự yêu một người, sẽ không nỡ làm cô ấy tổn thương, không nỡ nổi giận với cô ấy, chỉ sợ cô ấy lén lút trốn đi khóc. Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi đã thấy tim đau.
Người khiến bạn khóc, khiến bạn khó chịu, liệu có thật sự yêu bạn không?
Tống Dục thấy mình nói quá, vội xin lỗi.
Hành động ấy cũng khiến cả nhóm hiểu rõ Hứa Nguyện quan trọng với Mạnh Tranh Vinh đến mức nào.
Kết hôn rồi, anh ít ra ngoài hẳn. Chưa kể vòng bạn bè của anh giờ không dám xem toàn là khoe vợ. Với tính cách của anh, nếu không thật sự yêu thì sao có thể như vậy?
Mạnh Tranh Vinh về nhà, thấy Hứa Nguyện đã về, đang ngồi trên sofa kiểm lại “chiến lợi phẩm” hôm nay.
Anh sáp lại gần, ngồi cạnh cô, hít mùi hương trên người cô, trong lòng tràn đầy thỏa mãn.
Trước đây chưa từng nghĩ việc yêu một người, cùng cô ấy xây dựng một gia đình nhỏ lại hạnh phúc đến vậy.
“Em mua gì thế?” Anh rất muốn hôn cô một cái.
Trên bàn trà chất đầy đồ. Hứa Nguyện trả lời rất nghiêm túc:
“Mua hai đôi giày bệt. Dụ Vũ tặng em hai bộ đồ bầu đẹp lắm. Em còn mua một bộ mỹ phẩm dành cho bà bầu. À, còn mua cho Béo Đạt mấy bộ quần áo nữa. Đồ trẻ con dễ thương ghê.”
“Chưa biết giới tính mà mua rồi à?”
“Mua màu xanh với trắng, trai gái đều mặc được.”
Trong đầu Mạnh Tranh Vinh chợt nhớ lại lời Tống Từ, ma xui quỷ khiến hỏi: “Còn gì nữa? Không mua gì cho anh à?”
Trước đây mỗi lần Hứa Nguyện đi dạo với Dụ Vũ, thường sẽ mua cho anh chút gì đó khi thì mặt nạ nam, khi thì áo sơ mi. Trước kia anh không để ý, hôm nay lại để ý.
Hứa Nguyện nhìn anh: “Anh đâu nói cần mua gì.”
Giọng điệu rất đương nhiên, như chẳng thấy có gì sai.
Trong lòng Mạnh Tranh Vinh khựng lại chẳng lẽ lời quạ đen Tống Từ nói lại ứng nghiệm? Giờ đi mua sắm đã không mua cho anh, sau này có khi nhìn cũng chẳng nhìn anh?
Anh vốn định nói gì đó, nhưng nghĩ cô đang mang thai nên nhịn.
Hứa Nguyện thấy anh im lặng, nhận ra hôm nay anh có gì đó không ổn.
“Anh sao thế? Muốn mua gì à?”
Anh lắc đầu: “… Không.”
“Cho anh ba phút. Không nói thì cả đời nhịn luôn nhé.”
Mạnh Tranh Vinh nhìn cô đầy oán trách, ôm lấy cô, tựa đầu lên vai cô:
“Sau này đi mua đồ cho Béo Đạt… cũng mua cho anh chút gì đi.”
“Chỉ vậy thôi?” Hứa Nguyện bật cười.
“Ừ. Dù chỉ là đôi tất cũng được.”
“Rốt cuộc sao thế? Tự nhiên nói vậy.”
Cô hiểu tính anh. Trước đây không phải lần nào cô cũng mua đồ cho anh. Hôm nay đột nhiên vì chuyện này mà có chút cảm xúc, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì.
“Anh không biết có nên nói không.” Anh do dự cô đang mang thai, nếu cãi nhau thì sao?
“Có. Không nói thì anh ôm cả đời. Em đã cho anh cơ hội rồi.”
Anh suy nghĩ một chút rồi nói:
“Sau khi Béo Đạt ra đời… em có còn coi trọng anh như bây giờ không? Ít nhất là không nhiều như bây giờ. Hôm nay Tống Từ nói vợ cậu ta giờ chẳng buồn để ý cậu ta. Trước kia quá chín giờ chưa về là gọi điện thúc, giờ không về cũng chẳng ai quản. Sau này em cũng vậy sao?”
Hứa Nguyện mặt rất bình tĩnh, trong lòng thì nghĩ: Tống Từ à? Nhớ rồi.
“Ý anh là, nếu sau này em không coi trọng anh như bây giờ, anh sẽ không về nhà nữa?”
“Không không!” Anh vội ôm chặt cô hơn,
“Em không coi trọng anh thì anh lượn trước mặt em suốt cho em phải để ý.”
Hứa Nguyện xoa đầu anh như xoa chó, nhìn sâu vào mắt anh, mỉm cười: “Không đâu.”
“Cái gì không?”
“Không phải không coi trọng anh. Nhưng Tống Từ cũng không hoàn toàn sai. Khi Béo Đạt ra đời, anh cũng sẽ không chỉ có em trong lòng như bây giờ. Em cũng vậy. Trong tim chúng ta sẽ có thêm một người con của chúng ta. Anh sẽ có lúc lơ là em, em cũng vậy. Nhưng thì sao? Béo Đạt là con của chúng ta mà.”
Sau khi mang thai, cả người cô dịu dàng hẳn.
Chỉ cần chạm vào bụng, nghĩ đến con đang ở trong đó, thế giới liền trở nên tốt đẹp.
“Sau này Béo Đạt lớn lên, gọi chúng ta là ba mẹ…” cô cười,
“Cuộc sống không thể mãi chỉ có hai người. Nếu sau này em lơ là anh, anh cứ nói thẳng. Đừng nghĩ vì là con nên em không yêu anh nữa. Béo Đạt không phải người ngoài.”
Mạnh Tranh Vinh thừa nhận mình bị thuyết phục.
Đúng vậy, không thể quá hai mặt.
Anh hôn cô: “Ừ, Béo Đạt là con chúng ta.”
Hứa Nguyện liếc anh: “Em còn lo mang thai rồi dáng xấu đi, da xỉn màu, anh có chê không, có nhìn mấy cô gái trẻ khác không?”
Thực ra cô không lo, chỉ muốn để anh biết anh quan trọng với cô đến mức nào.
Mạnh Tranh Vinh nghe vậy lòng nở hoa.
“Làm sao có thể. Mấy cô gái khác đẹp đến đâu cũng không phải vợ anh. Với lại, anh thấy giờ em còn đẹp hơn.”
Hứa Nguyện thấy anh không còn u sầu nữa, lén thở phào.
Cô vuốt bụng, nghĩ: Béo Đạt à, con còn chưa ra đời mà ba con đã ghen rồi, sau này biết làm sao đây?