Mãi đến lúc ngồi chờ ở sân bay, Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh mới có thời gian lên mạng xem bình luận trên Weibo.
Chương trình của Chương Miễn tên là 《Tân hôn và Kỷ niệm cưới vàng》. Nghe tên là biết khách mời đều là vợ chồng, mà quả thật cái tên rất sát nội dung. Tống Triều Văn và Thẩm Lê cưới chưa đầy một năm, coi như tân hôn. Còn Hứa Nguyện với Mạnh Tranh Vinh thì càng khỏi nói, cưới còn muộn hơn cả họ. Cặp vợ chồng lão diễn viên kia đã bên nhau năm mươi năm rồi.
Cách sống của vợ chồng thời hiện đại đương nhiên khác với “lão phu lão thê”.
Đây cũng chính là một điểm thu hút của chương trình.
Trước khi phát sóng, Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh đã chuẩn bị sẵn tâm lý: khán giả chắc chắn sẽ tập trung chú ý vào vợ chồng Tống Triều Văn. Điều này rất bình thường. Dù sao họ cũng là minh tinh, mà độ nổi tiếng của Tống Triều Văn thì khỏi bàn. Phần lớn người xem mở chương trình này ban đầu đều vì anh ta. Hai người họ chắc chỉ làm “phông nền”.
Ai ngờ dọc đường điện thoại rung liên hồi, WeChat bị oanh tạc, ai cũng nói độ hot của họ thậm chí sắp vượt cả vợ chồng Tống Triều Văn.
Sao có thể chứ?
Hứa Nguyện mở Weibo ra xem, suýt nữa thì lag máy. Chỉ sau một đêm, đã có người đào được tài khoản Weibo của cô, số fan tăng vọt theo đường thẳng!
Mạnh Tranh Vinh cũng cầm điện thoại lướt Weibo, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Hai người ngồi trong phòng chờ, không ai nói câu nào, mỗi người dán mắt vào điện thoại xem bình luận đúng kiểu tim đập chân run.
Hiện tại xem ra bình luận khá hòa hợp.
Có mấy bài đăng và bình luận được like rất nhiều, còn bị fan ảo share lại, cực kỳ nổi bật.
Tôi là fan qua đường của Tống Triều Văn. Nghe tin anh ấy tham gia show, cả ký túc xá bọn tôi phát cuồng luôn. Tối đó người ta rủ đi ăn lẩu cũng từ chối!! Không nói quá đâu, lúc mặt Tống Triều Văn xuất hiện trên TV, cả tòa ký túc xá toàn con gái hét ầm lên. Trời ơi, đẹp trai cực điểm!! Nói thật là cả chương trình tôi chỉ chăm chú nhìn anh ấy với Thẩm Lê, hai cặp kia gần như không để ý!! Cho đến lúc “Mạnh phu nhân” tức là Hứa Nguyện gắp thú bông, tim tôi run lên luôn á!!! Tôi oán hận máy gắp thú bông lắm, chưa bao giờ gắp được. Thế mà chị ấy gắp một phát hai con, còn tặng chồng nữa, trúng tim thiếu nữ của tôi luôn!!
Đọc đến đây, tim Hứa Nguyện cũng khẽ run.
Cô không ngờ một hành động nhỏ như vậy lại được chú ý đến thế. Gắp thú bông… chẳng phải rất đơn giản sao?
Cô còn tưởng chỉ có Mạnh Tranh Vinh gắp không nổi thôi. Ừm, sau này khỏi cần âm thầm khinh bỉ anh nữa.
Bên kia, Mạnh Tranh Vinh đang điên cuồng tìm những bình luận khen mình. Thấy một loạt đều khen hai vợ chồng, anh chẳng buồn để ý đang ở sân bay, cười khẽ đầy đắc ý.
Xem ra buổi “diễn tập” trước đó của anh và Hứa Nguyện có hiệu quả thật.
Chỉ mình tôi ngay từ đầu đã bị cặp này thu hút sao? Trên Weibo với diễn đàn có người phổ cập, Mạnh Tranh Vinh là tổng giám đốc Mạnh thị, ai quan tâm hào môn chắc đều biết. Mạnh phu nhân là tiểu thư nhà họ Hứa. Trong đầu tôi đã tự động não bổ chuyện thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, ngang tài ngang sức như tiểu thuyết luôn rồi. Quan trọng là nhan sắc hai người không hề thua vợ chồng Tống – Thẩm đâu nhé, fan Tống đừng đánh tôi, tôi nói thật đó.
Quan trọng hơn là cách hai người họ ở bên nhau rất tự nhiên, rất ăn ý, nhìn là biết tình cảm thật sự tốt. So với vợ chồng minh tinh, tôi lại càng chú ý đến cặp này hơn. Hy vọng họ mãi như vậy. À mà phải tỏ tình một câu, Mạnh phu nhân thật sự quá đẹp, kiểu không trang điểm vẫn đẹp mới là mỹ nhân thật sự.
Mạnh Tranh Vinh sờ cằm đầy đắc ý. Khen vợ đẹp chẳng phải cũng là khen anh sao?
Cư dân mạng này đúng là có mắt nhìn. Dù họ có phóng đại chút tình cảm trên show, nhưng nói đi nói lại, ngoài đời họ thật sự cũng rất tốt mà.
Anh thậm chí còn muốn nhắn tin riêng hỏi số tài khoản để chuyển tiền cho người có gu thẩm mỹ tốt như vậy.
-- Hahaha Mạnh tổng buồn cười thật. Muốn gắp thú bông cho vợ để thỏa mãn thiếu nữ tâm, kết quả tốn bao nhiêu tiền cũng không gắp nổi. Cả nhà tôi xem đoạn đó cười điên luôn. Ai ngờ vợ anh ấy mới là cao thủ gắp thú bông chứ. Lúc Mạnh phu nhân gắp hai con liền, mẹ tôi cũng há hốc mồm. Đây có tính là “thả thính không thành bị thính lại” không? Mạnh tổng, thiếu nữ tâm của anh trào dâng rồi chứ gì?
Ai đó? May mà mấy hôm nay Mạnh Tranh Vinh đã chấp nhận sự thật mình không có thiên phú gắp thú bông.
Chuyện này chẳng sao cả. Anh đã lén hỏi vài người bạn rồi, thậm chí còn từng kéo cả Tống Triều Văn đi chơi máy gắp thú bông. Kết quả Tống Triều Văn còn thảm hơn anh, ít nhất anh còn có vài lần suýt thành công.
Nghĩ vậy anh cũng thấy an ủi. Có chuyện anh giỏi hơn Hứa Nguyện, có chuyện là sở trường của cô. Dù việc này trở thành điểm gây cười có chút ngoài ý muốn, anh cũng chưa đến mức phát điên vì chuyện nhỏ ấy.
Nhưng bên này, Hứa Nguyện nhìn bình luận mới thật sự ngơ ngác.
— Mọi người không thấy buồn cười nhất là đoạn Mạnh phu nhân hát sao? Tôi còn tưởng chị ấy xinh thế, giọng ngọt thế, chắc hát hay lắm. Ai ngờ hahaha, hóa ra là âm siêu dở. Lệch tông kinh khủng. Quan trọng là lúc đó máy quay đặc tả biểu cảm mọi người, ngay cả Tống nam thần bình thường điềm tĩnh cũng đơ luôn, kiểu linh hồn bị chấn động ấy. Không được rồi, tôi phải xem lại lần nữa. Nhờ đoạn cắt này tôi cười cả ngày!
Cô… hát lệch tông? Chuyện này là lúc nào?
— Đúng đúng đúng! Tôi cười sặc luôn. Nhưng nhìn là biết Mạnh tổng yêu vợ thật. Biểu cảm còn kiểu rất hưởng thụ. Vậy vấn đề là, Mạnh tổng có biết vợ mình hát lệch tông không? Cá một gói mì cay, tôi đoán anh ấy biết!
Hứa Nguyện quay sang nhìn Mạnh Tranh Vinh. Anh vẫn đang cười vui vẻ.
Cô kéo tay áo anh, nhỏ giọng hỏi: “Em… hát lệch tông à?” Trời mới biết cô luôn nghĩ mình hát rất hay đó! Mạnh Tranh Vinh thầm kêu không ổn. Tên Chương Miễn đó quả nhiên không cắt!
Anh biết câu trả lời của mình cực kỳ quan trọng. Nếu nói biết, có thể tưởng tượng Hứa Nguyện sẽ giận thế nào. Ít nhất hai ngày tới anh đừng mong sống yên.
Đây chính là đỉnh cao diễn xuất của Mạnh Tranh Vinh.
Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt nghi hoặc rất tự nhiên: “Em hát lệch tông sao?”
Như thể hoàn toàn không hay biết. Hứa Nguyện nhìn anh, bán tín bán nghi: “Anh thật sự không biết?”
Cô không tự tin đến mức cho rằng cả cư dân mạng đều điếc. Khả năng duy nhất là cô thật sự hát dở.
Khi đó cô chìm trong cảm xúc, đâu để ý biểu cảm người khác. Giờ xem lại video cư dân mạng cắt, đúng là ai cũng cố nhịn cười.
Cô… đúng là âm si. Hát dở vốn chẳng phải khuyết điểm gì ghê gớm. Nhưng trong chương trình, trước mặt cả nước… thì khác.
Mạnh Tranh Vinh hát rất hay. Từ nhỏ chắc đã được khen không ít. Là người tai không điếc, anh thật sự không biết cô hát lệch tông sao?
Hứa Nguyện không tin. Cô vẫn hay vừa tắm vừa hát, anh đâu phải chưa nghe. Nếu anh biết mà không nhắc, còn để cô lên show hát… dụng ý là gì?
Nếu biết mà giờ còn nói dối… càng đáng giận.
Mạnh Tranh Vinh vô cùng chân thành: “Anh thật sự không biết. Sao? Có người nói em hát không hay à?”
“Anh tự xem đi.” Cô đưa điện thoại cho anh. Trời mới biết anh phải cố gắng thế nào mới không bật cười.
Nếu cười một cái thôi, coi như xong.
Anh trả lại điện thoại, ôm cô vào lòng: “Anh không thấy em lệch tông là được rồi. Sau này chỉ hát cho anh nghe thôi, người khác muốn nghe cũng không được.”
Lời ngọt ngào này với Hứa Nguyện vẫn có tác dụng.
Cô khẽ bật cười. Mạnh Tranh Vinh thở phào. Sao cư dân mạng không giả điếc luôn đi, cứ phải “hahaha” khắp nơi thế này?
Chỉ là… anh quên mất một điều Hứa Nguyện rất thù dai.
Tạm thời không giận, không có nghĩa là sau này không tính sổ.
Chuyện này cũng chẳng phải lỗi của Hứa Nguyện. Ai mà muốn nhớ mãi chuyện mất mặt trước toàn quốc chứ?
Nhưng đoạn cô hát lệch tông đã thành điểm nhấn lớn nhất tập này. Dù cô muốn quên, cũng luôn có người nhắc.
Ở công ty, chẳng ai dám nói thẳng trước mặt cô chuyện đó.
Ngược lại có vài đồng nghiệp rủ cô đi chơi máy gắp thú bông, nhờ cô gắp giúp để đăng vòng bạn bè khoe mấy ngày.
Hứa Nguyện vui vẻ nhận lời. Và sự thật chứng minh, hôm đó không phải ăn may. Cô thật sự có thiên phú.
Hôm đi gắp thú bông là ngày làm việc. Sau khi ăn với mấy chị em trong phòng, cô tập trung gắp đến mức không để ý xung quanh. Lúc gắp được, nghe tiếng vỗ tay mới ngẩng đầu lên hóa ra có người đang chụp hình.
Hiệu ứng chương trình khiến hôm đó cô lên hot search.
Nhìn ảnh chụp trên Weibo, cô lại lần nữa cảm thấy may vì linh cảm sắp nổi tiếng nên mỗi sáng đều phối đồ cẩn thận, trang điểm đàng hoàng.
Bình luận toàn kiểu: “Chị ơi dẫn em đi gắp thú bông với”, “Xin chị ra tutorial”, “Chị đẹp quá trời”… Dĩ nhiên nổi thì sẽ có người nói khó nghe, nhưng cô trực tiếp bỏ qua.
Những người xem show rồi suy diễn ác ý, chửi bới như mụ chợ… mới thật sự đáng thương.
Cô còn chưa kịp thương hại họ nữa là.
Hôm đó Tống Dục về công ty, vừa vào đã cầm quả chuối chỉ vào Mạnh Tranh Vinh hỏi nghiêm túc:
“Xin hỏi, giờ độ nổi tiếng của vợ anh cao hơn anh nhiều rồi, anh có cảm nghĩ gì?”
Mạnh Tranh Vinh lườm anh. “Tôi có đứa cháu gái muốn nhờ vợ anh gắp thú bông giúp, được không?”
Mạnh Tranh Vinh cầm túi hồ sơ ném qua: “Muốn thì tự đi mà gắp!”
Vợ anh đâu phải nghề nghiệp là gắp thú bông!
Tống Dục né được, cười hỏi: “Nói thật đi, hôm đó anh tốn bao nhiêu tiền mà không gắp nổi một con?”
Mạnh Tranh Vinh đã nghe câu này quá nhiều lần rồi: “Cậu nghĩ gắp thú bông dễ lắm à?”
“Không dễ nên vợ anh mới nổi nhờ cái đó.” Tống Dục vỗ trán, “À không, là nổi nhờ hát lệch tông. Anh thật sự không biết vợ anh âm si sao?”
Anh lắc đầu, nghiêm mặt: “Âm si thì sao? Tôi thấy cô ấy hát rất hay.”
Chuyện này tuyệt đối không được nói thật.
Tống Dục giơ ngón cái: “Tôi tin anh yêu vợ thật rồi.”
Hát đến mức đó mà còn bảo hay. Nếu đây không phải tình yêu thì là gì?
Ở công ty không ai nhắc trước mặt cô, nhưng về nhà thì khác.
Hôm đó Mạnh Tranh Vinh có họp, Hứa Nguyện một mình về nhà họ Hứa ăn cơm.
Hiếm hoi lắm cả nhà bốn người mới đủ mặt.
Cô đang cúi đầu uống canh thì Hứa Nặc đột nhiên nói: “Hồi nhỏ em đâu có hát lệch tông đúng không ba mẹ?”
“Không nhớ rõ, hình như từ bé đã hát không hay.” Hứa ba cười hiền từ, “Hồi đó con bé thích hát lắm. Có lần thi văn nghệ bị loại, chạy về nhà khóc với ba.”
“Con nhớ!” Hứa Nặc tiếp lời, “Khóc nức nở luôn.” Hứa Nguyện tâm trạng rất phức tạp.
Vừa ghen tị với nguyên chủ vì được yêu thương như vậy. Vừa thương cảm cho nguyên chủ.
Nhưng sau những cảm xúc đó, nghĩ đến chuyện mình thành trò cười, cô lại bực.
Ai muốn nổi tiếng kiểu đó chứ! Nếu biết mình âm si, có chết cô cũng không hát!
Lúc đó cô còn tưởng mình hát cũng ổn… giờ nghĩ lại chỉ muốn độn thổ.
Video còn lan truyền khắp nơi. Không biết đồng nghiệp lén cười thế nào. Cô muốn lật bàn nghỉ show luôn. Hứa Nguyện mặt không biểu cảm uống canh.
Mãi đến khi Mạnh Tranh Vinh tới đón cô, tâm trạng mới dịu lại.
Không phải vì quên, mà vì… cô tìm được đối tượng trút giận.
Ngồi trên ghế phụ, cô đột nhiên dịu dàng gọi: “Chồng ơi...”
Toàn thân Mạnh Tranh Vinh cảnh giác.
Thường ngày cô gọi anh là Tranh Vinh. Chỉ khi “có chuyện” mới gọi “chồng”.
Mà “có chuyện” thường không phải chuyện tốt với anh. “Sao vậy?” anh cứng đầu hỏi.
Cô cười hiền: “Anh nói không thấy em hát lệch tông là thật chứ?”
“… Ừm.”
“Vậy thì tốt.” Cô ngồi thẳng lại, “Còn sớm, mình đi ăn ngoài rồi đi KTV hát nhé.”...
“Em thích hát lắm. Nếu em hát dở, ở nhà không hát nữa. Thì để em hát thỏa thích ở KTV đi. Dù sao anh cũng nói chỉ hát cho anh nghe.”...
“Hay là anh lừa em? Thực ra anh cũng thấy em hát dở?”
“Không không không!” Anh lập tức đầu hàng, “Đi. Người khác muốn nghe còn không được.”
Cô hài lòng.
Một tiếng sau. Mạnh Tranh Vinh ngồi trên sofa phòng KTV, nhìn Hứa Nguyện ngồi ghế cao say sưa hát.
Anh lặng lẽ xoa trán. Ngày hôm nay chắc sẽ được ghi vào sử sách.
Cư dân mạng chỉ biết “hahaha” sẽ không bao giờ biết rằng, giờ phút này anh là một anh hùng bi tráng.
Tất cả đau khổ, cứ để mình anh gánh chịu. Hình phạt này vẫn còn đỡ hơn không được lên giường.
Anh nhai miếng táo, nhạt như nước lã.
Chợt nhớ câu nói đùa từng nghe: Có người hát muốn lấy tiền ví dụ như anh.
Có người hát muốn lấy mạng. Người đó là ai… thôi khỏi nói.
Anh vẫn muốn cười mà sống tiếp.