Chương 83 đã bị khóa, nếu muốn đọc tiếp bạn vui lòng Click ADS banner để mở khóa chương truyện !
hoặc

Mời bạn CLICK ADS để mở khóa toàn bộ Chương 83.

Nói thật, cả đêm qua Mạnh Tranh Vinh trằn trọc không ngủ được. Bên tai là tiếng hít thở đều đều của Hứa Nguyện, nghe càng nghe càng thấy bi thương.

Sao cô ấy có thể ngủ ngon đến thế chứ?

Tên đã lên dây, vậy mà chỉ vì nhớ lại cảnh vợ mình giết cá hôm qua là anh lập tức… xìu xuống. Nghĩ tới thôi cũng thấy nhục nhã.

Nhưng chuyện đó còn chưa phải nghiêm trọng nhất. Dù sao cũng chỉ mình anh biết, người khác đâu hay tâm lý anh đã biến hóa thế nào. Điều khiến Mạnh Tranh Vinh bồn chồn nhất là  chuyện này có trở thành chướng ngại tâm lý không?

Đó mới là mấu chốt!! Nếu sau này mỗi lần “muốn lái xe”, trong đầu lại hiện lên cảnh giết cá rồi không có phản ứng nữa… vậy thì đúng là bi kịch đời người.

Anh mở mắt tới gần sáng mới mơ màng thiếp đi. Ngủ không yên, trời vừa hửng là đã dậy.

Anh quyết định rồi nhất định phải vượt qua chướng ngại tâm lý này. Vì hạnh phúc vợ chồng, phải vượt qua. Có liều mạng cũng phải vượt qua.

Mạnh Tranh Vinh đánh răng rửa mặt. Tổ chương trình cũng khá nhân tính, chuẩn bị sẵn bữa sáng. Anh là người dậy sớm nhất, nhân viên trêu:

“Mạnh tổng đúng là người chồng tốt, dậy sớm lấy bữa sáng cho vợ à?”

Nghe vậy anh mới tỉnh táo hẳn. Ống kính đang chĩa thẳng vào mình  sơ suất quá, chỉ ngủ vài tiếng, tinh thần chắc chắn kém lắm. Thế mà lại xuất hiện trước ống kính không chút chuẩn bị. Anh lại muốn hối lộ Chương Miễn cắt bớt cảnh này đi.

Anh vốn tự nhận mình là người đàn ông tốt. Lên chương trình không muốn cố ý xây dựng “nhân thiết chồng quốc dân”, nhưng cơ hội bày tỏ ân ái đã bày ra trước mắt mà không nắm lấy thì đúng là đồ ngốc.

“Cô ấy hay ngủ nướng, sợ không ăn sáng lại đau dạ dày.”

Một câu đơn giản thôi, hình tượng lập tức dựng lên.

Anh lấy hai phần ăn sáng, trước khi về phòng còn cố tình liếc qua phòng của Tống Triều Văn, trong lòng cười lạnh một tiếng. Đợi chương trình phát sóng rồi, Hứa Nguyện sẽ biết  thần tượng có tốt mấy cũng chỉ là thần tượng, sao bằng anh?

Tống Triều Văn có dậy sớm lấy bữa sáng cho vợ không? Rõ ràng là không, vì anh ta còn chưa thức.

Còn anh thì sáng tinh mơ đã dậy, còn mang tận lên đầu giường cho cô. Nghĩ mà chính anh cũng thấy mình cảm động.

Vào phòng, Hứa Nguyện vẫn chưa tỉnh, chắc còn đang mơ. Anh không nỡ đánh thức, nhẹ chân đặt bữa sáng xuống bàn, rồi ra ngoài chuẩn bị nước ấm và nặn sẵn kem đánh răng cho cô.

Thẩm Lê bước ra khỏi phòng, thấy cảnh đó không khỏi thở dài: “Anh Mạnh tốt thật đấy.”

Chứ như nhà cô  con heo kia ngủ đến giờ vẫn chưa dậy! Đá cũng không tỉnh!

Nếu không phải mặt quá đẹp, cô đã tát cho một phát rồi. Nhưng vừa nhìn cái mặt đó, tim lại mềm ra.

Mạnh Tranh Vinh chỉ cười nhạt, không nói gì. Sự tốt đẹp của anh, không cần nói, khán giả tự thấy.

Đến khi Hứa Nguyện tỉnh thì đã gần chín giờ.

Anh ngồi trên ghế, thấy cô vươn vai thì đi tới ngồi bên giường: “Dậy rồi à? Em đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng nhé, anh lấy sẵn rồi.”

Hứa Nguyện lại nhìn anh đầy cảnh giác: “Anh có làm chuyện gì có lỗi với em không đấy?”

Anh sờ trán cô. “Ngủ đến ngốc luôn rồi à?”

Tối qua cô đã nghi anh có vấn đề, ngoan lạ thường. Sáng nay còn dậy sớm lấy bữa sáng  không có quỷ mới lạ.

“Vậy sao anh lấy bữa sáng cho em?”

Mặt anh méo xệch như táo bón: “Anh lấy bữa sáng cho vợ mình thì sao?”

“Không làm chuyện có lỗi là được.” Cô liếc anh, “Nếu để em phát hiện anh làm gì có lỗi, anh biết hậu quả rồi đấy.”

Mạnh Tranh Vinh ngơ ngác. Từ khi nào vai trò hai người đổi ngược vậy? Câu này đáng lẽ anh mới là người nói chứ?

Nghĩ vậy, anh không chịu lép: “Câu đó anh cũng muốn nói. Nếu em làm gì có lỗi, em biết hậu quả rồi đấy.”

Ít ra ở khoản này, hai vợ chồng đạt được đồng thuận.

Xuống lầu, mọi người đã chuẩn bị xong. Hôm nay nhiệm vụ nhẹ, quay vài tiếng là có thể về nhà.

Dù dọn dẹp ngoài này sạch sẽ thế nào, cũng không bằng giường nhà mình. Tiền cát-xê này đúng là không dễ kiếm.

Đến trưa, như hôm qua, nhưng lần này Mạnh Tranh Vinh kiên quyết không bắt gà. Anh nghiêm mặt chỉ vào con cá trong chậu: “Tôi giết cá.”

Cách tốt nhất để vượt qua chướng ngại tâm lý là làm lại chuyện đó.

Chỉ cần anh tự tay giết cá thành công, sau này nghĩ đến cảnh Hứa Nguyện giết cá cũng sẽ chẳng có cảm giác gì nữa.

Kế hoạch anh trăn trở cả đêm nghĩ ra đấy. Tống Triều Văn cười: “Bị vợ kích thích hôm qua à?”

Cũng dễ hiểu. Nếu hôm qua người giết cá là Thẩm Lê, chắc anh cũng hoài nghi nhân sinh mấy giây.

Mạnh Tranh Vinh lườm: “Tôi thương vợ, không muốn cô ấy giết cá nữa, không được à?”

“Được được.” Tống Triều Văn nhìn quanh, “Ai đi bắt gà với tôi?”

Thẩm Lê và Hứa Nguyện giả vờ không nghe thấy. Giết cá còn miễn cưỡng chấp nhận được, chứ vào chuồng bắt gà thì quá ảnh hưởng hình tượng.

Cuối cùng ông cụ vui vẻ nói: “Để tôi đi, vườn rau cũng gần đó.” Trong sân chỉ còn ba người.

Hứa Nguyện thấy anh cứ nhìn con cá mãi, tưởng anh sợ: “Để em làm cho, hôm qua bà còn khen tay nghề em tốt.”

Anh nhịn lắm mới không trợn mắt: “Chuyện này để anh làm. Em đứng sang một bên.”

Để cô giết thêm lần nữa sao? Không đời nào. Anh hít sâu, cầm dao.

Đây là việc thử thách cả kỹ thuật lẫn tâm lý. Dù sao cũng là sinh vật sống, phải giết rồi mổ.

Thở dài. Nhớ lại tối qua, anh bỗng bình tĩnh hơn, vung dao đập mạnh vào đầu cá làm nó ngất, giảm bớt đau đớn.

Khi cá nằm im, anh mới thở phào. Nếu nó còn quẫy, chắc anh không xuống tay nổi.

Càng nghĩ càng thấy mình nhát. Vợ còn bình tĩnh giết được, anh lại diễn nội tâm cả đống.

Quá trình không dài, nhưng với anh, đây như bước ngoặt cuộc đời.

Anh đã giết cá. Hứa Nguyện nhìn vẻ nghiêm túc của anh mà bật cười.

Chẳng lẽ hôm qua cô làm anh sợ thật? Nên hôm nay muốn nhân cơ hội “chấn chỉnh phu cương”?

Khi xong xuôi, anh nhìn găng tay dính máu, nội tạng trên thớt, rồi nhìn cô  lòng nhẹ hẳn.

Chỉ vậy thôi mà. Chỉ là giết cá. Có gì đâu. Chẳng khó chút nào. Bảo anh giết thêm con nữa cũng được.

Không hiểu tối qua anh nghĩ cái gì. Việc cô làm được, là đàn ông của cô, anh cũng làm được  thậm chí làm tốt hơn.

Chỉ là khi chương trình phát sóng, hai người bị gọi là “cặp vợ chồng cá mập” khiến anh có chút buồn bực.

Giết cá xong, anh lén ghé sát tai cô thì thầm: “Vừa rồi anh có đẹp trai không?”

Thấy camera không chĩa về phía mình, Hứa Nguyện trợn mắt: “Chỉ là giết cá thôi mà cũng liên quan đến đẹp trai à?”

Chuyện nhỏ xíu mà anh cũng đắc ý.

Dĩ nhiên, nếu là Ngô Ngạn Tổ giết cá thì chắc chắn sẽ rất đẹp trai.

Dù cô có dội gáo nước lạnh, tâm trạng tốt của anh cũng không bị ảnh hưởng chút nào.

QpG5u+TiZi96/EDnnzV0XA==

Bình luận
Sắp xếp
    📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
    📛 Mua Chặn Quảng Cáo
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 19,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 38,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
    Gói chặn quảng cáo
    Giá: 57,000 VNĐ
    Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 3 tháng
    Phản hồi

    Phản hồi nhanh


    Hãy cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt, để chúng tôi có thể hiểu rõ vấn đề bạn đang mắc phải một cách nhanh nhất

    Gửi message