Chuyện gắp thú nhồi bông đã giáng cho Mạnh Tranh Vinh một cú đả kích cực lớn. Anh thậm chí còn nảy sinh ý định thu mua hết toàn bộ máy gắp thú trong thành phố, để khỏi phải nhìn thấy cái thứ đó thêm lần nào nữa!
Quá tổn thương lòng tự trọng rồi, hoàn toàn không thể ổn lại nổi!
Nhân viên công tác ai nấy đều cố nén cười, không dám bật ra tiếng nào, chỉ sợ chọc giận vị tổng tài họ Mạnh này.
Hai con thú nhồi bông đặt trên xe đặc biệt bắt mắt, ngay cả Bọt Biển Vàng dường như cũng đang cười nhạo Mạnh Tranh Vinh.
Nếu không phải đang trước ống kính, anh thật sự muốn ném quách hai con thú kia đi cho xong.
Hứa Nguyện như đoán được anh đang nghĩ gì, liền nói: “Hai con này có thể đặt trong văn phòng của em, nếu anh không thích.”
Ngay cả nhân viên cũng bắt đầu bội phục Hứa Nguyện. Đúng vào lúc nhạy cảm thế này mà còn nhắc tới chuyện đó, e là Mạnh Tranh Vinh sắp phát điên.
Thế mà anh lại bất ngờ gật đầu: “Được.” Gương mặt ngoan ngoãn đến lạ.
Ở nơi máy quay không thể ghi lại, Hứa Nguyện đã lén thò tay véo Mạnh Tranh Vinh. Cô véo rất tự nhiên, rất nghiêm túc, còn anh thì không dám như mọi khi nhe răng trợn mắt.
Cả đường đi thuận lợi đến nhà đôi vợ chồng lão diễn viên. Khu này là phố cổ, một phần đang giải tỏa, một phần vẫn là những căn nhà cũ độc lập. Hai người họ sống trong một căn nhà như thế, có cả khu vườn nhỏ, hai ông bà sống ở đây vô cùng thoải mái, an nhàn.
Khi Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh tới nơi, Tống Triều Văn và Thẩm Lê cũng vừa đến. Hai người này đúng là dân trong giới giải trí, diễn xuất vượt xa bọn họ.
Diễn xuất của lão tiền bối thì khỏi phải nói, hoàn toàn áp đảo.
Tống Triều Văn là thực lực phái, còn Thẩm Lê từ nhỏ đã là sao nhí, diễn xuất cũng không cần bàn.
Đứng trước bốn người này, biểu cảm của Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện có phần lúng túng.
Rõ ràng họ chuẩn bị chưa đủ. Tối nay nhất định phải về tập thêm, nếu không bốn người kia tha hồ hút fan, còn họ chỉ toàn bị “ném đá” thì đau lòng lắm.
Ba cặp vợ chồng coi nhau như người xa lạ, dù đã ăn chung mấy bữa, dù tối qua còn tranh lì xì trong nhóm chat. Nhưng giờ phút này, họ chính là… người lạ.
Hôm nay đúng là ăn lẩu. Hai vị lão diễn viên nấu ăn rất giỏi, mà lẩu lại đơn giản, rửa sạch rau củ mua về, chuẩn bị nước lẩu và nước chấm là xong.
Dù đã vào thu, nhưng giữa trưa ngoài trời vẫn rất dễ chịu. Cuối cùng quyết định ăn lẩu ngoài sân nhỏ, chắc chắn sẽ vô cùng thư thái.
Họ chuẩn bị lẩu uyên ương, nước sôi sùng sục, các loại viên thả lẩu lăn tăn trong nồi, hương thơm lan tỏa.
Hứa Nguyện còn nghe loáng thoáng tiếng nhân viên nuốt nước bọt. Quả thật rất thơm.
Mạnh Tranh Vinh vô cùng tự nhiên uống thuốc trước ống kính, không để bất kỳ ai ngoài máy quay phát hiện, âm thầm lập công.
Dù sao cũng từng ăn chung vài bữa, mọi người ngồi quanh nồi lẩu trò chuyện rất tự nhiên, giống như bạn cũ lâu năm, khiến nhân viên xem cũng thấy dễ chịu.
Từng có người nói, chỉ cần nhìn gương mặt Tống Triều Văn, anh ngồi đó ăn hạt dưa thôi cũng xem được tám trăm tập mà không chán.
Mục đích chương trình này vốn là khôi phục diện mạo chân thực của các cặp vợ chồng khác nhau, bao gồm cả phản ứng chân thực khi con người giao tiếp với nhau.
Chỉ cần ăn cơm bình thường, trò chuyện bình thường, người xem đã có thể nhìn thấy chính mình trong đó. Còn gì gần gũi đời sống hơn thế?
“Bộ phim truyền hình gần đây của Tiểu Tống rất hay, chúng tôi ngày nào cũng xem.” Hai vị lão diễn viên thuận miệng nhắc một câu. Tuy phim của Tống Triều Văn vốn chẳng cần quảng bá cũng nổi đình nổi đám, nhưng trong chương trình vẫn nhắc đến, đủ khiến người ta cảm động.
Hứa Nguyện cũng thuận theo mở lời, không khoa trương cũng chẳng khiêm tốn:
“Hôm qua em xem một tập mà tức chết được. Tống tiên sinh, anh có thể tiết lộ chút không? Tiểu Trịnh rốt cuộc có phải gián điệp không vậy?”
Hôm nay là ngày quay đầu tiên, Chương Miễn cũng có mặt tại hiện trường.
Nghe Hứa Nguyện nói vậy, trong lòng Chương Miễn có chút tiếc nuối. Tố chất của cô rất tốt, ngoại hình không thua gì minh tinh, phản ứng và EQ lại càng vượt xa không ít “ngôi sao”.
Tống Triều Văn hiếm khi tinh nghịch chớp mắt: “Tiết lộ thì nhất thời sảng khoái…”
Sảng khoái xong là vào lò hỏa táng à?
Thẩm Lê biết Hứa Nguyện đang khuấy động không khí, lập tức tiếp lời: “Đúng đó, hôm qua em xem xong mà tức đến mất ngủ luôn.”
Từ nhỏ đã ở trong giới giải trí, cô biết phải thể hiện thế nào để được khán giả yêu thích.
Thẩm Lê và Hứa Nguyện cũng từng nhắn WeChat riêng, cả hai đều quyết định trong chương trình sẽ từ người xa lạ dần trở thành chị em thân thiết.
Có thể nói là vô cùng bất đắc dĩ. Chương Miễn muốn khôi phục sự chân thật, nhưng ngoài hai vị lão diễn viên, ai cũng muốn thể hiện sao cho được lòng người xem nhất.
Tống Triều Văn vừa nói vừa dùng đũa công gắp bò viên vào bát mọi người:
“Không thể tiết lộ đâu, không thì đạo diễn trừ lương tôi mất.”
Anh là người rất lịch thiệp, gắp cho từng người, đều dùng đũa riêng.
Nói Mạnh Tranh Vinh không ưa Tống Triều Văn thì cũng không hẳn. Chỉ là vì vợ mình thích anh ta nên có chút khó chịu nho nhỏ thôi. Tống Triều Văn cũng vậy, xét cho cùng giữa hai người đàn ông chẳng có mâu thuẫn gì, cũng khó mà có.
“Cảm ơn.” Mạnh Tranh Vinh không quên nói. “Không có gì.” Tống Triều Văn đáp.
Hứa Nguyện nhìn bò viên trong bát, lại chẳng nỡ ăn. Đây đâu phải bò viên bình thường.
Đây là bò viên do Tống Triều Văn gắp cho cô. Là fan girl, là mê muội, sao có thể nuốt nổi?
Không chụp hình lưu niệm thì quá có lỗi với viên bò quý giá này, nhưng chụp ảnh trước ống kính thì không thích hợp lắm.
Suy nghĩ một lát, Hứa Nguyện bưng bát đứng dậy: “Em vào bếp thêm chút giấm.”
Lý do quá hoàn hảo. Cô nghĩ mình tính toán không kẽ hở. Ai ngờ vừa bước vào nhà, Mạnh Tranh Vinh cũng đứng dậy theo, mỉm cười dịu dàng:
“Cô ấy hầu như không xuống bếp, chắc còn không phân biệt được giấm với xì dầu, tôi qua xem.”
Thẩm Lê chống cằm: “Đúng là tình cảm ghê.”
Tống Triều Văn gắp thêm thịt bò vào bát cô: “Hử?”
Thẩm Lê lập tức cười tươi: “Chúng ta cũng rất tình cảm!”
Nếu có máy quay theo Mạnh Tranh Vinh lúc này, chắc sẽ thấy tổng tài nhà họ Mạnh có một tuyệt kỹ: trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Lúc bước vào còn đầy vẻ dịu dàng, vừa vào trong không có ai, mặt anh lập tức sa sầm.
Hứa Nguyện đang cầm điện thoại chụp ảnh cái bát nhỏ, nghe tiếng bước chân quay đầu lại, thấy là Mạnh Tranh Vinh thì cả người lập tức không ổn rồi.
Anh trầm mặt đi tới, nhìn bát rồi nhìn điện thoại cô: “Em khỏi thêm giấm nữa.” “...Hả?”
Anh giơ tay vẫy vẫy trước mặt cô: “Em không ngửi thấy người anh toàn mùi giấm sao?”
Hứa Nguyện không nhịn được bật cười: “Anh nói gì thế, em chỉ chụp ảnh lưu niệm thôi mà. Đây là viên bò Tống Triều Văn gắp đó.”
“Em không ngửi thấy cả căn phòng tràn ngập mùi giấm à?” Mặt anh đen lại.
Tống Triều Văn gắp bò viên cho cô mà còn phải chụp ảnh lưu niệm?
Là đàn ông ai chịu nổi. Hứa Nguyện cất điện thoại, ngoan ngoãn ôm lấy cánh tay anh, bắt đầu dỗ dành:
“Chỉ lần này thôi, lần sau chắc chắn không thế nữa, thật đấy. Đừng nhỏ mọn thế mà. Thẩm Lê gắp cho anh, anh cũng có thể chụp ảnh lưu niệm mà!”
Mạnh Tranh Vinh khịt mũi: “Em tưởng anh rảnh rỗi như em à?”
Thấy Hứa Nguyện sắp thu lại nụ cười, anh vội tìm đường lui:
“Em hôn anh một cái, anh coi như mù một lần.” “Nhỡ bị máy quay quay được thì sao?”
“Quay được không tốt à?” Anh nhắc cô, “Tối qua chẳng nói rồi sao, phải vô tình thể hiện tình cảm để hút fan.”
Hứa Nguyện vẫn có chút kháng cự với việc thân mật ở nơi công cộng. Mạnh Tranh Vinh bèn nói:
“Không hôn anh thì anh nói chuyện này ra đấy.”
Chỉ là dọa cô thôi, chuyện này anh tuyệt đối không để người thứ ba biết, mất mặt lắm. Hứa Nguyện cũng hiểu, nhưng bị anh quấn lấy không thoát được, lại sợ đứng đây quá lâu sẽ có nhân viên vào, đành vội vàng hôn lên má anh một cái, rất nhẹ, vừa chạm đã lập tức tách ra.