Vừa ăn sáng xong chưa được bao lâu thì điện thoại của Hứa Nguyện reo lên. Cô biết rõ cuộc gọi là từ cặp vợ chồng diễn viên gạo cội, nhưng trước ống kính vẫn phải tỏ ra như không hề hay biết.
Thật sự quá thử thách diễn xuất.
Quay xong chương trình mà không tự thưởng cho mình một cái túi hay đôi giày thì đúng là có lỗi với công sức “bán mình” nãy giờ.
“Alô, xin chào.”
Mở đầu rất chuẩn mực. Cô cùng cặp vợ chồng kia coi như diễn với nhau một màn qua điện thoại giả vờ như chưa từng gặp nhau, chưa từng liên lạc, trò chuyện qua điện thoại vô cùng “tự nhiên”.
Bên kia báo địa chỉ nhà họ, nhờ Hứa Nguyện và Mạnh Tranh Vinh ghé siêu thị mua ít nguyên liệu, trưa nay ba gia đình sẽ ăn chung.
Không biết người khác có ngượng không, chứ Hứa Nguyện thì ngượng muốn chết.
Chương Miễn từng nói với cô rằng ngoại hình khí chất của cô mà không vào showbiz thì phí lắm. Nhưng giờ Hứa Nguyện lại thấy, may mà mình không làm diễn viên, chứ không khán giả chắc mắc bệnh “ngượng thay” luôn mất.
Chuẩn bị ra khỏi nhà đi siêu thị, cô kéo anh đến chỗ máy quay không lia tới, nhỏ giọng hỏi:
“Vừa nãy em diễn có bị gượng lắm không?”
Mạnh Tranh Vinh lắc đầu: “Không đâu, tự nhiên mà.”
“Anh không lừa em chứ?” Cô lén liếc quanh xem có nhân viên nào không. “Nói thật đi.”
“Thật mà. Diễn xuất của tụi mình ứng phó show thực tế là dư sức rồi.” Anh nói mà còn đầy vẻ tự hào.
Anh mà không vào showbiz đúng là tổn thất lớn.
Nghe vậy Hứa Nguyện mới thở phào. Nếu ngay tập đầu đã vì diễn đơ mà bị anti-fan chửi thì đúng là muốn khóc mù mắt....
Hai người rời nhà đến siêu thị mua nguyên liệu theo yêu cầu.
Ngồi ở ghế sau xe, phía trước có camera chĩa thẳng vào.
“Để anh xem mua những gì nào.” Mạnh Tranh Vinh cầm tờ danh sách Hứa Nguyện ghi, nhìn qua một lượt. “Đây là định ăn lẩu à?”
“Chắc vậy. Hay lát nữa tiện mua cho anh một hộp thuốc luôn nhé?”
Anh “ừ” một tiếng: “Ừ, vẫn phải uống thuốc.”
Đây là tình tiết hai người đã bàn trước để thể hiện trong chương trình. Trời thế này ăn lẩu là hợp nhất, lại dễ tạo không khí thân thiết. Nhưng bản thân Mạnh Tranh Vinh không ăn cay tốt, điều này họ không nói với tổ chương trình.
Vì muốn thể hiện sự lịch thiệp của anh, họ vẫn sẽ ăn lẩu, nhưng trước đó mua thuốc để anh uống, rồi trong bữa ăn không nói với ai chuyện này chỉ để hai gia đình còn lại có thể thoải mái thưởng thức.
Chi tiết nhỏ này, theo tính toán của hai người, chắc chắn sẽ ghi điểm.
Nhân viên nghe đoạn hội thoại này đều ngơ ngác, không hiểu sao lại phải mua thuốc.
Rất nhanh đã tới siêu thị. Mấy người vác máy quay đi theo dĩ nhiên gây chú ý, may mà trước đó đã xin phép siêu thị. Giờ này cũng không quá đông, không tạo hỗn loạn. Có lẽ mọi người đã quá quen với camera rồi.
“Trước đây tụi mình cũng từng đi siêu thị vài lần. Có lần hứng lên mua đồ về nấu, kết quả bận rộn mấy tiếng mà đồ còn chưa chín.” Mạnh Tranh Vinh chỉ chỉ Hứa Nguyện. “Nhưng món anh làm hôm đó chắc ngon hơn cô ấy. Cô ấy ăn hết sạch mà.”
Hứa Nguyện không cần nghĩ đã đáp lại: “Em là sợ làm anh tổn thương nên mới cắn răng ăn hết đấy.”
“Ồ? Anh còn tưởng em ăn ngon lành lắm cơ, chỉ thấy em ngấu nghiến thôi.”
Khoảnh khắc ấy, cả hai dường như quên sạch kịch bản tối qua bàn bạc, hoàn toàn phớt lờ ống kính, bắt đầu “cà khịa” nhau thật sự.
“Ngấu nghiến? Anh chắc muốn dùng từ đó cho em chứ?”
Thấy giọng cô bắt đầu nguy hiểm, Mạnh Tranh Vinh rất biết điều: “Là anh ngấu nghiến, không phải em.”
Nhân viên bên cạnh cố nhịn cười. Đôi vợ chồng này đúng là có điểm xem.
Chọn xong nguyên liệu thì đã quá mười hai giờ. Không muốn hai gia đình kia chờ lâu, họ quyết định chia ra: Hứa Nguyện xếp hàng thanh toán, Mạnh Tranh Vinh ra quầy thuốc bên ngoài mua thuốc.
Giờ này siêu thị bắt đầu đông. Bà cô đứng trước thấy có camera liền quay lại hỏi: “Cô bé là ngôi sao à?”
Hứa Nguyện cười lắc đầu: “Không đâu ạ. Cô từng thấy cháu trên TV chưa?”
Bà cô nghĩ một lúc: “Không nhớ, giờ nhiều cô gái xinh như cháu lắm.”
Câu này làm Hứa Nguyện vui như mở hội.
Nguyên chủ có thể từ nhỏ đã quen được khen xinh, nhưng cô thì khác. Kiếp trước, ai rảnh mà khen một thái giám đẹp chứ.
Trong lúc cô xếp hàng, Mạnh Tranh Vinh mua xong thuốc chuẩn bị quay lại, thì bị mấy máy gắp thú bông trong siêu thị thu hút.
Trước máy chỉ có hai ba học sinh. Họ bỏ xu vào nhưng không gắp được, luyến tiếc rời đi, còn lẩm bẩm máy gian lận.
Mạnh Tranh Vinh đứng xem một lúc, cảm thấy cái này chắc đơn giản lắm. Nếu là anh chơi, chắc vài xu là xong.
Đây chính là cơ hội thể hiện, không thể bỏ lỡ.
“Con gái chắc thích mấy cái này nhỉ.” Anh nói với camera. “Vợ tôi đúng kiểu cô bé con, thích mấy thú bông nhỏ nhỏ. Trước đây từng mua cho cô ấy rồi. Giờ cô ấy chưa ra, tôi gắp vài con cho cô ấy vui.”
Ai mà không muốn được chồng xem như công chúa nhỏ mãi mãi.
Anh đọc hướng dẫn, đổi tiền giấy lấy xu, hùng hổ bắt đầu “chiến đấu”.
Nhân viên đi theo nghĩ với khí thế đó chắc anh là cao thủ, kiểu nam chính phim truyền hình gắp cái là trúng, đánh thẳng vào trái tim thiếu nữ.
Nhưng… Mười xu trôi qua, không gắp được con nào.
Theo lẽ thường, lúc này nên bỏ cuộc. Nhưng anh thì không. Quên luôn có camera đang quay, lòng hiếu thắng trỗi dậy.
Anh không tin mình không gắp nổi một con.
Hồi nhỏ chưa thịnh hành trò này. Đến lúc thịnh hành thì anh vào tuổi nổi loạn, cảm thấy chơi cái này quá trẻ con. Giờ đến tuổi này lại nổi hứng.
Nhân viên mặt đầy vạch đen. Gần ba mươi xu rồi, vẫn trắng tay.
Đúng lúc mọi người đang đau đầu nghĩ cách “giải cứu” tình huống, Hứa Nguyện xách túi ra.
Cô đến bên anh, hỏi nhỏ: “Anh làm gì đấy?” Anh quay lại cười: “Gắp cho em một con thú chơi.”
“… Được thôi.” Có camera thì camera, thỉnh thoảng cũng phải chiều lòng “đứa trẻ lớn” nhà mình.
Cô kiên nhẫn đứng xem. Nhưng anh thử thêm mấy lần vẫn thất bại, cô cũng bắt đầu đen mặt như nhân viên. “Hay thôi đi?”
Tiếng lòng của toàn bộ ekip. Đừng chơi nữa, tốn tiền lắm! Dù nhà anh nhiều tiền thật!
Nhưng anh lại cố chấp một cách rất… đàn ông.
“Không. Anh muốn gắp được một con.” Đây là sự kiên trì cuối cùng. Thuộc về đàn ông.
Hứa Nguyện tiến sát camera, nghiêm túc nói:
“Chồng tôi chắc thấy mất mặt trước tôi, nên giờ tôi cũng qua thử. Dù sao tôi cũng gắp không lên đâu.”
Đây là để giữ thể diện cho anh. Nói xong, cô cầm mấy xu từ tay anh, sang máy bên cạnh.
Cô vừa xem cách chơi, chỉ định thử cho vui. Ai ngờ, đến xu thứ ba, thú bông đã được gắp lên thành công.
Mạnh Tranh Vinh: “……”
Hứa Nguyện: “……”
Toàn bộ nhân viên: “……”
Cô bình tĩnh dùng mấy xu còn lại gắp thêm một con nữa.
Trên tay là một chú hươu cao cổ màu vàng và một SpongeBob.
Đứng trước ống kính, Hứa Nguyện đưa hai con thú cho Mạnh Tranh Vinh đang ngơ ngác, giọng điềm nhiên như mọi khi:
“Chồng à, tặng anh.”
Mạnh Tranh Vinh: “……”
Anh muốn đập luôn cái máy gắp thú bông.
Phải bồi thường bao nhiêu tiền nhỉ? Gấp. Online chờ.