Hứa Nguyện “ừ” một tiếng: “Anh nói đi.”
“Ăn gì? Ăn xong còn hoạt động gì nữa? Ai trả tiền?”
Dấu hiệu của một cặp đôi thật sự thân thiết là gì? Hứa Nguyện nghĩ, chắc là ai trả tiền cũng được, tiêu tiền của ai cũng không còn so đo nữa.
Cô đáp: “Ăn ở nhà hàng mới mở kia, ăn xong đi xem phim, em trả hết, anh chỉ cần lái xe là được.”
Mạnh Tranh Vinh trầm ngâm một lúc, rất nghiêm túc gật đầu: “Nếu em đã thành tâm thành ý sắp xếp như vậy, thì anh miễn cưỡng đi hẹn hò với em vậy.”
…Nói anh ta đáng ăn đòn chắc chẳng ai phản đối đâu nhỉ?
Ông chủ và bà chủ công khai tan làm sớm. Nhà hàng ở trung tâm triển lãm này quả thật rất đông khách, làm ăn cực kỳ phát đạt. Bình thường ăn phải lấy số chờ, may là họ đến sớm nên không đợi lâu đã được nhân viên dẫn vào.
Đông khách tự nhiên có lý do của nó. Hai người gọi ba món một canh, cơ bản không món nào dở, ăn xong vô cùng hài lòng.
“Lần sau lại tới ăn.” Lúc thanh toán, Mạnh Tranh Vinh rất thản nhiên nhìn Hứa Nguyện rút thẻ từ ví.
Cảm giác này thật kỳ lạ. Nếu là trước đây, anh tuyệt đối không tin có một ngày mình sẽ chấp nhận chuyện hẹn hò mà để bạn gái trả tiền.
“Ừ, khi nào anh muốn ăn thì cứ tới.” Nghe cô nói vậy, Mạnh Tranh Vinh chợt nhận ra trong mắt người ngoài, có khi vai trò của hai người đã hoán đổi.
Hứa Nguyện giống tổng tài bá đạo, còn anh giống “tiểu yêu tinh” được tổng tài cưng chiều.
Buổi hẹn hò đến lúc này vẫn hoàn hảo, cả hai đều vui vẻ. Cho đến khi tới rạp chiếu phim, Hứa Nguyện ra máy tự động lấy vé, Mạnh Tranh Vinh nhìn tên phim trên vé, cả người lập tức không ổn.
“Xem cái này làm gì?” Từ tận đáy lòng, anh từ chối xem phim kinh dị.
Hứa Nguyện đã sớm đoán được phản ứng này, liền khoác tay anh, tựa đầu lên vai anh, nũng nịu: “Em muốn xem mà, nghe nói kích thích lắm.”
Không kinh dị cô còn chẳng thèm xem. Mạnh Tranh Vinh nhìn đồng hồ: “Em không về xem phim truyền hình do Tống Triều Văn đóng sao? Sắp chiếu rồi.”
“Giờ về cũng không kịp nữa, vé mua rồi, đừng lãng phí.”
Anh cầm vé lên nhìn: “Không lãng phí không lãng phí, anh trả gấp đôi cho em, về xem phim truyền hình đi, phim này nhìn là biết chán rồi.”
Hứa Nguyện: “Không lãng phí là sao? Tiền của anh không phải tiền à? Gió thổi tới chắc?”
“….” Mạnh Tranh Vinh vẫn cố giãy giụa: “Phim kinh dị toàn cố tình hù dọa, chẳng có gì hay.”
“Xem kinh dị là để xem hiệu ứng hù dọa chứ, chẳng lẽ xem suy luận hay luân lý gia đình?” Hứa Nguyện lườm anh, “Đã tới rồi, vé mua rồi thì xem đi.”
Mạnh Tranh Vinh: “……”
Thấy anh vẫn cố tìm cách trốn tránh, Hứa Nguyện không muốn dây dưa nữa, buông tay anh ra, thu lại nụ cười, nghiêm mặt: “Anh không thích em nữa đúng không?”
Mạnh Tranh Vinh ngơ luôn. Không phải đang nói chuyện xem phim sao? Sao đột nhiên chuyển đề tài thế này?
“Không có mà.” Anh thích cô muốn chết ấy chứ.
Hứa Nguyện: “Anh chính là không thích em nữa, không thì đến xem phim với em cũng không chịu? Như vậy mà gọi là thích à?”
Cuối cùng cô tung chiêu sát thủ: “Thôi được, anh không muốn xem thì đừng xem, em không ép nữa. Em xem một mình, anh về trước đi.”
Mạnh Tranh Vinh hoàn toàn không hiểu khi một người phụ nữ đã quyết tâm “trả thù” thì sức chiến đấu đáng sợ thế nào, cũng không hiểu khả năng đổi trắng thay đen có thể xuất sắc ra sao.
Tóm lại anh bị dắt mũi, đành ôm bắp rang với coca, như ra pháp trường mà theo cô vào rạp.
Số người xem phim không quá đông cũng không quá ít.
Hai người ngồi hàng ghế thứ năm, hàng này không có ai, phía sau có hai ba người.
Mạnh Tranh Vinh vẫn luôn cho rằng mình là người đàn ông cứng cỏi, đỉnh thiên lập địa. Chỉ là một bộ phim kinh dị thôi mà, có gì ghê gớm. Hơn nữa anh là người theo chủ nghĩa duy vật, không tin trên đời có ma quỷ, đó đều là sản phẩm của mê tín phong kiến.
Anh sẽ bình tĩnh xem hết bộ phim, rồi bình tĩnh về nhà, giống như những lần trước cùng Hứa Nguyện xem phim tình cảm nghệ thuật, trong đầu không để lại chút ấn tượng nào.
Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của riêng anh.
Mạnh Tranh Vinh phải dùng hết công lực cả đời mới miễn cưỡng kìm được tiếng hét, dù sao một người đàn ông xem phim kinh dị mà bị dọa thì nói ra quá mất mặt.
Đến khi phim kết thúc, bước ra ngoài, anh cảm thấy người hơi lạnh, không biết có phải ảo giác không, cứ như từng cơn gió âm u thổi qua.
Cảm giác này anh tuyệt đối không nói với Hứa Nguyện, quá mất mặt.
Chỉ là thấy cô rất bình tĩnh, anh vẫn không nhịn được hỏi: “Chẳng phải phụ nữ các em hay sợ xem phim kiểu này sao? Em không thấy đáng sợ à?”
Hứa Nguyện nhìn anh một cái, lắc đầu: “Không đáng sợ mà, đều là người đóng chứ có phải ma đóng đâu.”
Mạnh Tranh Vinh: “……”
Vợ anh đúng là nữ trung hào kiệt.
“Hay là anh thấy đáng sợ?” Hứa Nguyện vỗ vai anh, “Nếu sợ lúc đó sao không nói, mình có thể ra về sớm mà.”
Sao anh có thể thừa nhận được, lập tức lắc đầu, giả vờ bình tĩnh: “Chẳng đáng sợ chút nào, phải cho phim này một sao mới đúng.”
“Vậy lần sau mình ở nhà tìm bộ đáng sợ hơn xem, em thấy cũng khá thú vị.”
Mạnh Tranh Vinh: “……” Đều tại cái miệng anh. Hứa Nguyện biết anh có hơi sợ, vì sao ư?
Bình thường tắm xong xem tivi rồi đi ngủ, anh luôn như con bạch tuộc bám chặt lấy cô, còn đòi “lái xe”. Nhưng hôm nay thì không.
Anh rất yên tĩnh xem tivi, rồi cũng rất yên tĩnh đi ngủ.
Hứa Nguyện im lặng một lúc rồi nói: “Tắt đèn đầu giường đi.”
Giọng Mạnh Tranh Vinh cũng rất khẽ: “Chờ chút, anh chưa buồn ngủ.”
“Vậy em ngủ trước, anh nhớ tắt đèn.” Nói xong cô nhắm mắt dưỡng thần.
Hôm nay đúng là nhẹ nhõm, không có “con bạch tuộc” Mạnh Tranh Vinh quấy rầy, chắc chắn cô sẽ ngủ ngon.
Mạnh Tranh Vinh lại không sao ngủ được, hình ảnh trong phim cứ lởn vởn trong đầu.
Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi xem phim kinh dị mà phản ứng như vậy, có mất mặt không? Gấp, chờ online.
Mãi đến gần nửa đêm anh mới miễn cưỡng có chút buồn ngủ, đột nhiên lại nhớ tới cảnh kinh điển trong phim.
Anh mở bừng mắt, ngồi bật dậy, nhìn màn hình tivi treo tường, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Cuối cùng, Mạnh Tranh Vinh không nhịn nổi, xuống giường, tìm một tấm chăn mỏng trong tủ, trực tiếp phủ lên màn hình tivi cỡ lớn, lúc này mới yên tâm.