Bộ dạng ngơ ngác của Mạnh Tranh Vinh thực sự khiến Hứa Nguyện hả hê.
Khi cô ngồi trên giường cười to không chút che giấu, Mạnh Tranh Vinh mới nhận ra mình đã bị chính vợ gài bẫy.
Lúc này bị gió lạnh thổi cho tỉnh táo, IQ cũng quay về vị trí cũ, anh mới ý thức được ban nãy mình ngu ngốc đến mức nào.
Nghĩ kỹ thì sau khi xảy ra chuyện đó mà cô không làm ầm lên đã là anh phải cảm tạ trời đất rồi. Ai ngờ anh lại bị “đạn bọc đường” làm cho mờ mắt.
Sao anh lại tin rằng sau khi “lái xe” trong xe xong, sự dịu dàng của cô là thật chứ?
Bình thường cô còn chẳng mấy khi dịu dàng với anh như thế, rõ ràng có vấn đề. Chỉ tiếc là anh nhận ra quá muộn.
Mạnh Tranh Vinh bất lực gõ gõ cửa kính: “Cho anh vào đi, có chuyện gì mình nói thẳng với nhau được không?”
Dù mới cuối tháng mười, ban ngày còn hơi nóng, nhưng dù sao cũng đã vào thu. Đêm đến đứng ngoài ban công, bị gió lạnh thổi qua, quả thật có hơi rét.
May mà cách âm không quá tốt, nếu không anh phải hét khản cổ thì Hứa Nguyện mới nghe thấy.
Hứa Nguyện bước lại, giữa hai người chỉ cách một lớp kính. Cô khoanh tay trước ngực, vẻ mặt hả hê khiến người ta nhìn mà nghiến răng:
“Chẳng phải đang nói thẳng đây sao? Anh muốn nói gì thì nói đi, không sao đâu.”
“Không sao cái gì?” Mạnh Tranh Vinh lại gõ cửa, “Em xem thời tiết đi, bên ngoài lạnh lắm.”
Hứa Nguyện vừa hả giận vừa bực:
“Vậy lúc nãy anh có nghĩ đến cảm nhận của tôi không?”
Đối với cô, cùng lắm là tắt đèn trong phòng còn là giới hạn, chứ ở trong xe thì đã vượt qua ranh giới của cô rồi. Khi đó cô không còn sức đẩy anh ra, nên mới tính chuyện “trả thù” sau.
Lúc đó trị không được anh, chẳng lẽ sau đó còn không gỡ lại được một ván?
Mạnh Tranh Vinh nhướng mày: “Vừa rồi em chẳng phải cũng rất hưởng thụ sao?”
Phải nói anh đúng là tự tìm đường chết. Trong tình huống này đáng lẽ phải dỗ dành ngọt ngào, coi cô như thái hậu mới đúng, vậy mà hễ nhắc đến chuyện đó là anh lại theo bản năng trêu chọc.
Nghe vậy, Hứa Nguyện chỉ muốn đá anh xuống lầu. Cô thật sự không tin trên đời lại có người còn “mặt dày” hơn cả cô của kiếp trước.
Nhưng sự thật đang bày ra trước mắt.
Cô giận quá bật cười, vẻ mặt lại vô cùng bình tĩnh: “Xem ra anh không lạnh lắm, cứ đứng ngoài đó hóng gió thêm đi.”
“Đừng mà!” Mạnh Tranh Vinh cuống lên, “Anh sai rồi, anh thật sự sai rồi!”
Không phải anh sợ lạnh, mà là mất mặt. Quan trọng hơn, anh tin cô hoàn toàn có thể nhốt anh ngoài đó cả đêm.
“Ồ?” Hứa Nguyện cười lạnh, “Anh nói xem anh sai ở đâu?”
Thực ra trong lòng anh không thấy mình sai.
Chỉ là muốn đổi địa điểm “lái xe” với vợ thôi mà? Có làm phiền ai đâu, có phá hoại gì đâu.
Anh dám chắc, bất kể xu hướng nào, đàn ông bình thường ai mà không từng nghĩ đến chuyện đó.
Nhưng vợ anh lại cho rằng cái “bình thường” đó là sai.
Thở dài.
Dù nghĩ vậy, nhưng trước mặt vợ thì vợ vẫn là lớn nhất. Anh nghiêm túc nói:
“Anh sai vì không nghĩ đến cảm nhận của em, không nên làm chuyện em không thích. Sau này sẽ không thế nữa, anh hứa.”
Lần này cũng đủ để anh hồi tưởng lâu rồi. Lần sau à… có rượu vào chắc sẽ có cách.
Hứa Nguyện lạnh lùng: “Lời hứa không phải trả giá thì chỉ là nói suông.”
“Vậy em muốn anh làm gì?” Cô nhìn anh một lúc rồi nói: “Đợi đó.”
Nói xong cô quay đi. Mạnh Tranh Vinh đứng một mình trên ban công, thật ra cũng không quá lo. Có lẽ lát nữa cô sẽ mềm lòng.
Đúng lúc anh đang mơ tưởng cảnh đó thì Hứa Nguyện quay lại, ôm một quả sầu riêng to.
Dù chưa bổ ra, dù cách một lớp kính, anh vẫn phản xạ nín thở.
Mùi đó… chỉ ngửi thôi cũng đủ hoài nghi nhân sinh.
Đến giờ anh vẫn không hiểu sao có người lại thích thứ đó. Mà vợ anh thì rất thích, trong tủ lạnh lúc nào cũng có, nên anh gần như không bao giờ mở tủ.
“Hoặc đứng ngoài đó, hoặc quỳ sầu riêng, anh chọn đi.” Hứa Nguyện mặt lạnh như sắt.
Mạnh Tranh Vinh nhìn cô rồi nhìn quả sầu riêng: “……”
“Đàn ông có vàng dưới đầu gối.” Anh khô khốc nói. “Vậy lúc cầu hôn anh có quỳ không?”
“… Không cầu hôn.” Vừa nói xong anh đã hối hận.
Hứa Nguyện lập tức đổi sắc mặt: “Được, coi như tôi chưa nói gì. Anh cứ đứng ngoài đó đi.”
Cô thật sự nằm lên giường xem phim lại còn là phim do Tống Triều Văn đóng.
Ban đầu anh còn chịu được, nhưng nhìn vợ thoải mái xem phim trong khi mình đứng thổi gió thì không chịu nổi. Quan trọng hơn là anh không mang điện thoại.
Anh nghĩ: người hiện đại không cầm điện thoại đứng yên 10 phút đã là thua rồi.
Anh thử dỗ dành: “Vợ ơi mở cửa đi, mật khẩu thẻ ngân hàng anh nói hết cho em.”
Không phản ứng. “Sau này em bảo ở đâu thì ở đó, anh không làm chuyện ‘vô đạo đức’ nữa.”
Cô suýt bật cười nhưng cố nhịn.
Cuối cùng anh dùng “chiêu cuối”: giả giọng ma nữ. “Ta lạnh quá… cho ta vào đi…”
Thấy cô vẫn thờ ơ, anh ngồi xuống định kể chuyện ma.
Hứa Nguyện lại bước tới, ngồi dựa vào cửa kính: “Chuyện của anh trẻ con quá. Tôi kể cho anh nghe nhé?”
Chuyện ma thời cổ đại cô từng nghe… mới thật sự đáng sợ. Nghe được một nửa, mặt Mạnh Tranh Vinh đổi sắc.
Gió thu thổi qua tán cây xào xạc, phối với giọng kể của cô, đến anh cũng nổi da gà.
“Tiểu Linh mở tủ quần áo ra…” Hứa Nguyện cười, “Anh đoán cô ấy thấy gì?”
“Anh không muốn biết, đừng kể nữa.” Cuối cùng cô mở cửa cho anh vào.
Anh lập tức chui vào chăn, ôm chặt cô. “Lạnh chết anh rồi.” Anh lẩm bẩm. Thực ra là sợ chết. Tội nghiệp.
Sự thật chứng minh có người lành sẹo quên đau.
Mạnh Tranh Vinh là ví dụ điển hình.
Chưa được mấy ngày anh đã như mất trí nhớ. Ở riêng với vợ, miệng lúc nào cũng không biết kiêng dè.
Hứa Nguyện quyết định trị anh thêm lần nữa.
Nghe nói có phim kinh dị mới chiếu, cô liền đặt hai vé.
Hôm đó cô tan làm sớm, đến phòng anh, khoác tay anh:
“Hay hôm nay mình ăn ngoài đi? Ở trung tâm triển lãm có nhà hàng mới mở, nghe nói ngon lắm.”
“Đây là đang hẹn hò anh à?” Anh cười.
“Ừ, hẹn anh đấy. Có muốn đi hẹn hò với em không?” “Ba điểm nhấn.”