Phải biết rằng Mạnh Tranh Vinh là kiểu đàn ông rất tự luyến, lại còn thích ra vẻ. Trước mặt Hứa Nguyện, anh chưa từng nghiêm túc khen ai đẹp trai bao giờ.
Đó là niềm kiêu hãnh của một người đàn ông, cũng là sự tự tin của anh trong mắt Hứa Nguyện, anh luôn là mỹ nam số một thiên hạ.
Vậy một người như anh, sao có thể vô duyên vô cớ lại đi khen người khác “cũng khá đẹp trai” trước mặt cô?
Vì hòa khí gia đình, vì tránh phát sinh mâu thuẫn, có lẽ tốt nhất cô không nên thừa nhận thân phận fan girl của Tống Triều Văn.
Hứa Nguyện bình thản đáp: “Cũng được.”
Mạnh Tranh Vinh tuy hài lòng với thái độ của cô, nhưng vẫn chưa yên tâm, bèn hỏi tiếp:
“Phụ nữ các em chẳng phải đều thích anh ta sao? Lúc anh ta kết hôn, em có buồn không?”
Khi Tống Triều Văn công bố kết hôn, tuy có rất nhiều lời chúc phúc, nhưng cũng không ít fan lên Weibo khóc lóc than trời, nói nam thần bị cướp mất rồi.
Hứa Nguyện nhìn anh, mặt không đỏ tim không loạn mà nói dối:
“Cũng đâu phải ai cũng thích anh ấy. Em thì bình thường thôi, chỉ thấy diễn xuất tốt. Lúc anh ấy kết hôn em cũng chẳng để ý mấy.”
Con người ta đúng là vậy, nói một lời dối trá thì phải dùng rất nhiều lời nói dối khác để che đậy.
Mà Hứa Nguyện thì giỏi nhất chính là “gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ”.
Quan trọng là biểu cảm của cô từ đầu đến cuối vẫn rất điềm tĩnh, không hề có thay đổi lớn, khiến Mạnh Tranh Vinh vô thức lựa chọn tin tưởng cô.
“Vậy em thấy anh ta có đẹp trai không?” Đây là câu hỏi cuối cùng.
Mạnh Tranh Vinh vẫn chưa đến mức trơ trẽn đi hỏi kiểu “anh với Tống Triều Văn ai đẹp trai hơn”.
Bởi anh biết, dù Hứa Nguyện có nói anh đẹp hơn, thì cũng là nói trái lương tâm, chẳng khác gì vợ lẽ của Trâu Kỵ khen chồng mình.
Câu hỏi này của anh rất khéo. Hứa Nguyện nghĩ thầm, nếu cô nói không đẹp trai, chắc chắn anh sẽ nghi ngờ. Dù là anti-fan của Tống Triều Văn cũng không thể phủ nhận ngoại hình anh ta rất xuất sắc.
Cô đâu thể mở mắt nói dối trắng trợn được.
Hứa Nguyện đáp: “Ừ, đẹp trai mà. Không thì sao làm minh tinh được.”
Giọng điệu cô tự nhiên như đang bàn ngày mai trời nắng hay mưa, không hề có chút gượng gạo.
Vì vậy, Mạnh Tranh Vinh kết luận rằng vợ mình tuyệt đối không phải fan girl của Tống Triều Văn.
Anh đúng là không nên nghe lời Tống Dục. Vợ mình thế nào anh còn không rõ sao? Cô đâu phải người nông cạn!
Mạnh Tranh Vinh đưa tay ôm cô vào lòng: “Ừ thì cũng đẹp trai đấy, nhưng chưa chắc đâu, có khi gặp ngoài đời em lại thấy bình thường thôi. Minh tinh đều vậy cả.”
Anh có thể yên tâm tham gia chương trình rồi. Dù sao vợ anh cũng đâu phải fan của Tống Triều Văn.
Hứa Nguyện cũng lặng lẽ thở phào.
Vì sao cô phải nói dối ư? Còn không phải vì chồng cô là một hũ giấm di động sao?
Nếu để anh biết cô rất thích Tống Triều Văn, e rằng nhà cửa sẽ không yên ổn mất.
Trước khi ghi hình một tuần, với tư cách đạo diễn kiêm người lên kế hoạch, Chương Miễn lấy danh nghĩa tổ chương trình mời ba cặp vợ chồng cùng ăn một bữa cơm làm quen.
Dù sao sắp tới sẽ cùng nhau ghi hình, không thể hoàn toàn xa lạ được.
Một bộ phim của Tống Triều Văn vừa đóng máy, anh có thời gian và lịch trống để tham gia chương trình. Phim mới của Thẩm Lê vẫn đang chờ duyệt, gần đây cô cũng rảnh.
Cặp lão diễn viên thì càng khỏi nói, giờ ít đóng phim, thời gian dư dả.
Không ai ngờ, người bận rộn nhất lại là Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện.
Nhưng dù bận đến đâu, vẫn có thể sắp xếp đi ăn một bữa.
Ban đầu Mạnh Tranh Vinh định đi thẳng đến buổi hẹn, không ngờ lúc ăn trưa Hứa Nguyện lại nói muốn về nhà thay đồ. Anh cũng không nghĩ nhiều, liền đồng ý. Hai người tan làm sớm, về biệt thự.
“Thật ra hôm nay em thế này đã đẹp lắm rồi.” Mạnh Tranh Vinh tựa vào cửa phòng thay đồ, thuận miệng nói. “Không cần phiền phức vậy đâu, chỉ là ăn cơm thôi mà, có phải ghi hình đâu.”
Hứa Nguyện nghĩ thầm, anh làm sao hiểu được tâm trạng fan gặp thần tượng chứ. Thôi khỏi đàn gảy tai trâu.
“Em thấy như vậy sẽ lịch sự hơn, dù sao cũng là lần đầu gặp họ.” Cô nhìn dãy quần áo mà đau đầu, thật sự không biết nên mặc gì. “Lại đây, giúp em chọn một bộ.”
Mạnh Tranh Vinh đi tới, nhìn lướt qua rồi cố tình trêu: “Có thưởng không?”
“Giúp em chọn đồ cũng đòi thưởng?” Hứa Nguyện lườm anh. “Thế anh ra ngoài đi.”
“Không không không.” Mạnh Tranh Vinh mặt dày ôm cô từ phía sau, cọ cọ vào má cô. “Anh thấy em mặc gì cũng đẹp, thật đấy.”
“Cảm ơn, dù em biết anh nói thật. Nhưng lát nữa em còn phải đắp mặt nạ, trang điểm, thời gian không nhiều, mau chọn giúp em đi.”
Anh ngoan ngoãn làm theo. Dù sao “play phòng thay đồ” sớm muộn gì cũng có, không cần vội.
Tủ đồ của Hứa Nguyện rất nhiều, mấy tháng nay lại mua thêm không ít.
Chọn mãi cũng không xuể.
Mạnh Tranh Vinh lấy ra một chiếc váy đen, thiết kế độc đáo, cổ chữ V. Đeo thêm dây chuyền, đi giày cao gót chắc chắn rất đẹp.
“Em mua cái này mà hình như chưa mặc lần nào. Anh nhớ lần thử thấy đẹp lắm.”
Hứa Nguyện cầm lên soi trước gương, do dự: “Màu này có nghiêm túc quá không? Hình như không hợp lắm.”
Anh không nói gì, tiếp tục chọn: “Cái này thì sao? Màu đỏ chắc không nghiêm túc đâu.”
Trong tay anh là chiếc váy đỏ phiên bản mới của một thương hiệu. Hứa Nguyện chỉ mặc một lần, được khen không ít.
Cô cũng rất thích chiếc váy này, nhưng hôm nay lại do dự: “Màu đỏ có vẻ hơi phô trương.”
Dù thích Tống Triều Văn, đó cũng chỉ là sự yêu thích của fan với thần tượng mà thôi.
Huống chi thần tượng đã có vợ, cô cũng đã có chồng…
Mạnh Tranh Vinh biết phụ nữ rất dễ rối rắm chuyện này, nên vẫn kiên nhẫn, lại chọn một chiếc váy hồng:
“Cái này chắc không phô trương. Đẹp mà, anh thích.”
“…Chọn tiếp xem có cái nào hợp hơn không.”
Mạnh Tranh Vinh: “……” Cuối cùng mất gần nửa tiếng, Hứa Nguyện mới chọn xong.
Mà điều mấu chốt là chọn tới chọn lui, cuối cùng cô lại chọn đúng chiếc váy đen ban đầu anh đưa.
Chọn xong quần áo, Hứa Nguyện hài lòng đi đắp mặt nạ. Từ đắp mặt nạ, trang điểm đến làm tóc xong xuôi, tổng cộng mất gần một tiếng.
Đến Mạnh Tranh Vinh cũng bắt đầu ngồi không yên.
“Trước đây em trang điểm nhanh lắm mà.” Anh lẩm bẩm. Trước kia hai người cũng từng cùng đi ăn, lúc đó Hứa Nguyện chuẩn bị xong tối đa nửa tiếng, đâu có chậm như hôm nay.
Hứa Nguyện khoác tay anh đi ra gara: “Anh có ý kiến với em à?”
Mạnh Tranh Vinh liếc cô một cái: “Anh nào dám.”
Lúc này Hứa Nguyện mới hài lòng. Hôm nay sao có thể giống ngày thường? Cô sắp được gặp nam thần mà… không trang điểm kỹ, lỡ về nhà tiếc nuối thì sao?
Hai người ngồi ghế sau, vì nghĩ hôm nay Mạnh Tranh Vinh có thể uống rượu nên để tài xế lái.
Trời thu trong xanh, anh hạ cửa kính xuống, gió mát lướt qua mặt. Trong không khí toàn là mùi hương trên người Hứa Nguyện thoang thoảng nhưng vô cùng quyến rũ.
Lúc này anh mới nhận ra hôm nay cô thật sự rất đẹp.
Dù bình thường cô cũng đẹp, nhưng hôm nay khác hẳn. Trên mặt luôn nở nụ cười, vẻ đẹp như được phóng đại gấp đôi. Ngay cả người đã quen nhìn như anh cũng bị thu hút.
Không hề khoa trương mà nói, sau khi xác định lòng mình, nữ thần của Mạnh Tranh Vinh chính là Hứa Nguyện.
Thế nhưng hàng loạt hành động hôm nay của cô thực sự khiến người ta suy nghĩ.
Trong lòng Mạnh Tranh Vinh lúc này dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Chẳng lẽ… những gì Tống Dục nói là thật sao???