Khi Mạnh Tranh Vinh gọi điện, anh không hề tránh mặt Hứa Nguyện. Phía Chương Miễn cũng nhanh chóng bắt máy:
“Hôm qua chuyện anh nói, tôi đã bàn với người trong nhà rồi. Tiền cát-xê các thứ, bọn tôi không để ý.”
Chương Miễn khẽ cười, biết chuyện này có hi vọng, tâm trạng vui khỏi nói:
“Biết mà biết mà, cát-xê chắc các cậu cũng chẳng thèm để vào mắt.”
“Đừng, đừng đội mũ cao cho tôi. Giá thế nào thì cậu vẫn phải trả thế ấy. Anh em ruột còn phải tính sòng phẳng.”
Họ không thiếu tiền, nhưng tiền đáng nhận thì một xu một cắc cũng không thể thiếu.
Chương Miễn bật cười: “Được được được, chắc chắn rồi. Cậu gọi điện không phải để nói chuyện này. Nói đi, chị dâu còn chỉ thị gì nữa?”
Bị nói trúng tim đen, Mạnh Tranh Vinh có hơi ngại, đưa tay sờ mũi:
“Vợ tôi gần đây tiếp nhận mảng dự án từ thiện của công ty. Cậu cũng biết, mấy năm trước công ty không chú trọng mảng này…”
Toàn là người thông minh, mới mở đầu đã hiểu ý. Chương Miễn không cần nghĩ nhiều đã đáp:
“Yên tâm, chỗ nào cần tuyên truyền cậu cứ nói. Chỉ là có một chuyện cần nhắc trước, phía chương trình về mảng này, chắc chỉ cho được vài cảnh thôi…”
“Vài cảnh là đủ rồi.” Mạnh Tranh Vinh nghe xong liền nói ngay, không hề do dự.
Hứa Nguyện cũng nghe thấy, lặng lẽ gật đầu với anh.
Chương Miễn chịu cho vài cảnh, với họ đã là cực kỳ có lợi cho việc tuyên truyền rồi.
Nhận được “chỉ thị” của Hứa Nguyện, Mạnh Tranh Vinh nói:
“Nếu vậy thì tôi quyết định thế nhé, lúc nào rảnh sẽ bàn kỹ hơn với tổ chương trình.”
Chương Miễn chậc một tiếng:
“Cậu làm bộ làm tịch cái gì, tưởng bọn tôi không biết người thật sự làm chủ bây giờ là chị dâu à?”
Mạnh Tranh Vinh nghe thế cũng không khó chịu, ngược lại còn giả vờ ngạc nhiên:
“Chuyện này bị các cậu phát hiện từ lúc nào vậy?”
“Hôm qua cậu uống rượu mà cứ nhìn sắc mặt chị dâu, thế không phải sợ vợ thì là gì? Thôi không nói nữa, tôi đi sắp xếp cho tổ chương trình trao đổi chi tiết với hai người đây. Cúp máy nhé, đồ sợ vợ.”
Mạnh Tranh Vinh cúp điện thoại, nhìn Hứa Nguyện với vẻ bi thương:
“Xong rồi, bây giờ ai cũng nghĩ anh bị em trị cho ngoan ngoãn luôn rồi.”
Hứa Nguyện liếc anh một cái: “Không phải vốn là thế sao?”
“Phải phải phải.” Mạnh Tranh Vinh đến soi gương cũng chẳng dám, khỏi cần nhìn cũng biết nét mặt mình lúc này nịnh nọt cỡ nào.
Nếu lúc hơn hai mươi tuổi, có ai nói với anh rằng sau này anh sẽ bị một cô nhóc nhỏ hơn mình tám tuổi trị cho gọn gàng, lại còn hưởng thụ trạng thái đó, chắc chắn anh sẽ trợn trắng mắt mấy lần.
“Thật ra em đồng ý tham gia chương trình còn có một lý do nữa.” Hứa Nguyện buột miệng nói.
Mạnh Tranh Vinh: “…Lý do gì?”
Hứa Nguyện chỉ tay về phía khung ảnh đặt trên kệ tivi:
“Anh còn nhớ quyển album lần trước em thấy ở nhà anh không?”
Nhắc đến chuyện này, Mạnh Tranh Vinh liền cảm thấy đó là một bóng đen tâm lý.
Anh hồi nhỏ vừa đáng yêu vừa đẹp trai như thế, vậy mà cô lại bảo cay mắt, đúng là tổn thương tình cảm.
“Ừ, rồi sao?”
“Những thứ này tồn tại đều có giá trị. Giống như bố có thể thông qua album mà nhìn thấy bố mẹ mình, dù họ đã không còn nữa. Có khi sẽ hối hận, giá mà ngày xưa có thể lưu lại hình ảnh thì tốt biết mấy.”
Khi Hứa Nguyện nói những lời này, ánh mắt vô cùng dịu dàng. Phải rồi, nếu thời cổ đại đã có kỹ thuật như vậy, thì trong quãng năm tháng dài đằng đẵng ấy, có ảnh của người thân, lúc cô đơn tủi thân lấy ra nhìn một chút, có phải sẽ được an ủi rất nhiều không?
Con người sống thêm một ngày là bớt đi một ngày.
Có thể để lại thêm chút ký ức cho mình và cho con cái thì cứ để lại đi.
“Biết đâu sau này con chúng ta lớn lên, đến độ tuổi như chúng ta bây giờ, nhất thời muốn xem bố mẹ hồi trẻ thì sao? Chỉ có ảnh thôi vẫn hơi đơn điệu, đúng không?”
Hứa Nguyện đặt tay lên mu bàn tay anh, khẽ nói, “Nếu đến bốn mươi, năm mươi tuổi, khi dung nhan không còn nữa, em muốn xem lại mình lúc trẻ thì sao? Lưu lại nhiều ký ức một chút đi, em luôn cảm thấy làm những chuyện thế này sẽ không bao giờ hối hận.”
Mạnh Tranh Vinh bị lời cô làm lay động:
“Em nói cũng đúng. Dù chúng ta cũng có thể tự quay video, nhưng con người thường thế, nói quay rồi lại vì chuyện khác mà trì hoãn, trì hoãn xong chẳng biết đến bao giờ mới nhớ ra. Sau này cũng nên để con cái biết, bố chúng đẹp trai thế nào, mẹ chúng xinh đẹp ra sao.”
Ảnh chụp là thứ rất kỳ diệu. Trong ký ức của Mạnh Tranh Vinh, ông bà luôn là dáng vẻ già nua, tóc bạc trắng. Nhưng nhìn vào album, lại thấy được hình ảnh họ lúc trẻ, thậm chí còn nảy sinh ý nghĩ: hóa ra ông bà cũng từng trẻ trung như vậy....
Bên bếp đã nấu xong cơm, gọi Mạnh Tranh Vinh và Hứa Nguyện ra phòng ăn.
Mạnh Tranh Vinh đứng dậy, thấy Hứa Nguyện đang chơi điện thoại, liền giục: “Em xem gì thế, tới giờ ăn rồi.”
Hứa Nguyện chống cằm, không nhúc nhích: “Trên mạng nói, lên hình sẽ khiến người ta trông mập hơn. Ví dụ như người hơn chín mươi cân, lên hình sẽ trông như hơn trăm cân.”
Mạnh Tranh Vinh chưa từng lên tivi, cũng không rõ chuyện này: “Vậy à? Anh không biết.”
“Vậy em lên chương trình có phải nên giảm cân trước không?” Yêu cái đẹp là bản tính của phụ nữ. Nghĩ đến việc lên chương trình, bị bao nhiêu người trên cả nước nhìn thấy, đến Hứa Nguyện lúc này cũng hơi sợ. Dù sao cô chưa từng xuất hiện trước ống kính.
“Hay là em đi hỏi kinh nghiệm của Dụ Vũ? Xem làm sao lên tivi trông đẹp hơn một chút?”
Nghe vậy Mạnh Tranh Vinh thấy đau đầu, ngồi phịch xuống sofa lần nữa, kéo tay Hứa Nguyện lại, tùy ý quấn một vòng, giữ chặt cổ tay cô: “Em gầy thế này rồi, còn giảm cân cái gì?”
“Nghe thì hay lắm.” Hứa Nguyện rút tay ra, “Nhưng em vẫn quyết định giảm cân. Lần trước mẹ còn nói em béo rồi.”
Biết trước lên chương trình sẽ khiến Hứa Nguyện nghĩ đến chuyện giảm cân, anh đã từ chối Chương Miễn cho xong rồi còn gì.
Gần đây Hứa Nguyện đúng là tròn trịa hơn một chút, nhưng ôm thì thoải mái, sờ cũng thích. Mạnh Tranh Vinh thích dáng vẻ hiện tại của cô vô cùng, còn ước gì cô mập thêm chút nữa.
Anh không cần nghĩ đã nói ngay: “Nếu em thuộc kiểu hễ mập là mập mặt, hễ gầy là gầy ngực thì sao?”
Quá bi thảm còn gì.
Hứa Nguyện trừng anh một cái: “Em mặc kệ, em phải giảm cân.”
Ngực gầy thì gầy, miễn nhìn đẹp là được!
Chương trình này không chỉ cho khán giả cả nước xem, sau này con cái cô cũng sẽ xem. Đến lúc cô già, nhìn lại mình hồi trẻ đẹp thế, chắc chắn cũng sẽ vui.
Mạnh Tranh Vinh hoàn toàn không hiểu tâm trạng của một người phụ nữ chưa từng lên chương trình, sắp phải lên chương trình.
Sẽ bị cả nước nhìn đó! Không giảm cân sao được! Phải giảm cân! Tối nay không ăn cơm nữa!
Nhìn Hứa Nguyện như vậy, Mạnh Tranh Vinh thầm nghĩ, tạm thời cứ đồng ý miệng cho xong. Dù sao vợ anh là một tín đồ ăn uống, bảo nhà bếp chuẩn bị nhiều món ngon một chút, xem cô có mắc câu không. Thường thì chẳng ai cưỡng lại được cám dỗ của đồ ăn ngon cả.
“Thôi được, em muốn giảm thì giảm.” Hứa Nguyện đang chìm trong thế giới giảm cân, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt chẳng mấy coi trọng của anh:
“Nói mới nhớ, nữ minh tinh tham gia chương trình này là ai vậy? Chắc đẹp lắm nhỉ? Em không thể bị dìm thảm quá chứ?”
Nói vậy là Hứa Nguyện hơi tự coi nhẹ bản thân rồi.
Nhan sắc và khí chất của cô, so với nữ diễn viên cũng chẳng hề thua kém.
Mạnh Tranh Vinh nghĩ một chút rồi đáp: “Thẩm Lê thôi. Thật ra cô ấy trông rất bình thường, hoàn toàn không đẹp bằng em. Với lại cũng chẳng gầy lắm. Cho dù em không giảm cân, cũng gầy hơn cô ấy nhiều.”
Hứa Nguyện biết Thẩm Lê. Cô ấy rất xinh, những năm đầu nổi tiếng nhờ vẻ thanh thuần. Sau đó muốn mở rộng đường diễn xuất nên nhận đóng chính kịch, tiếc là ngoại hình không chống đỡ nổi. Việc chuyển hình tuy không thất bại thảm hại, nhưng cũng không thể gọi là thành công.
Cuối năm ngoái đã kết hôn, hơn một năm rồi chưa thấy tác phẩm mới. Giờ nhận show thực tế, chắc là đang chuẩn bị tái xuất.
… Khoan đã! Khoan khoan khoan!!
Hứa Nguyện chợt nghĩ đến một chuyện cực kỳ nghiêm trọng, nghiêm túc hỏi:
“Chồng của Thẩm Lê là ai?”
“Tống Triều Văn mà.” Mạnh Tranh Vinh đáp tùy ý.
Theo câu trả lời ấy, tim Hứa Nguyện lập tức sôi trào. Dĩ nhiên cô biết chồng của Thẩm Lê là Tống Triều Văn…
Tống Triều Văn là diễn viên thực lực đúng nghĩa. Có thể nói, anh là người có thực lực nhất trong dàn thần tượng, cũng là người đẹp trai nhất trong giới diễn viên thực lực.
Quan trọng hơn là anh sống rất kín tiếng, diễn xuất cũng cực tốt. Ngay từ khi debut đã đóng chính kịch. Ban đầu không mấy nổi, sau nhờ cơ duyên tham gia một bộ phim điện ảnh với vai phản diện phụ, lập tức nổi tiếng.
Điều khiến người ta ngưỡng mộ nhất ở Tống Triều Văn là trách nhiệm của một người đàn ông. Khi các trang tin đồn đoán anh có scandal với một nữ minh tinh khác, ồn ào khắp nơi, anh trực tiếp công bố mình đang hẹn hò với Thẩm Lê, hơn nữa còn sắp kết hôn, khiến ai nấy trở tay không kịp.
Dù mất đi một phần fan, nhưng lại khiến rất nhiều người qua đường có thiện cảm hơn với anh.
Dám thừa nhận tình cảm, không để bạn gái tổn thương chẳng phải rất đáng khen sao?
Ít nhất Hứa Nguyện cực kỳ ngưỡng mộ kiểu đàn ông có trách nhiệm và phong cách như vậy.
Ngay cả người ở độ tuổi của mẹ Mạnh cũng có thần tượng, huống chi là Hứa Nguyện. Dù cô xuyên không tới đây, bản chất vẫn không thay đổi.
Cô thường xuyên xem phim, xem show, cũng có những ngôi sao mình thích.
Trong đó, người cô thích nhất chính là Tống Triều Văn.
“Anh…” Hứa Nguyện nhất thời kích động, vừa định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy gương mặt của Mạnh Tranh Vinh, lập tức kịp thời dừng lại.
Thôi, không nói thì hơn, kẻo gây mâu thuẫn gia đình.
Mạnh Tranh Vinh đầy nghi hoặc nhìn cô: “Sao thế?”
“Không có gì.” Hứa Nguyện đứng dậy, cười rất tươi, “Không phải nói cơm xong rồi sao?”
Mạnh Tranh Vinh: “Sao anh cứ thấy em không định nói câu này?”
Thật ra, điều Hứa Nguyện muốn nói là
Tống Triều Văn lên chương trình! Sao anh không nói sớm!! Đánh chết anh bây giờ!!